NỘI DUNG

Hiếm khi Lục Huyền nổi lòng tốt, định đào một cái hố chôn thiếu nữ phơi xác nơi hoang dã.

Không ngờ thiếu nữ đột nhiên mở bừng mắt. Hắn giật nảy mình, cố làm ra vẻ bình tĩnh, lại thấy thiếu nữ giãy giụa bò về phía hắn…

Đến nước này thì Lục Huyền không thể bình tĩnh nổi nữa.

...

Lục Huyền đã cứu nàng khỏi cảnh phơi thây nơi hoang dã, lại thu nhận nàng khi linh hồn nàng nhập vào thân mèo. Nói hắn là ân nhân của nàng cũng không quá.

Khi nàng biến thành mèo từng dựa vào sự che chở của Lục Huyền, còn bây giờ, nàng phải dựa vào chính mình rồi.

Nàng phải sống tiếp, còn phải làm rõ nguyên nhân Lục Huyền ám sát Thái tử, để Lục Huyền… cũng được sống tiếp.

...

Phùng Chanh, đích trưởng nữ của phủ Lễ bộ Thượng thư, kiếp trước bị kẻ gian hãm hại đến chết. Linh hồn nàng nhập vào thân xác một con mèo hoa từng được nàng cho ăn, nhờ đó mà ở bên Lục Huyền suốt mấy năm trời.

Đến khi nước mất nhà tan, mèo hoa cũng không thoát khỏi vận số. Nay Phùng Chanh trọng sinh trở lại thời điểm bị hại năm xưa, nàng quyết tâm vạch trần sự thật kiếp trước, xoay chuyển vận mệnh.

Lục Huyền, đại công tử phủ Thành Quốc công, tính tình lạnh lùng cương trực. Sau khi Phùng Tranh trọng sinh, hai người tái ngộ, cùng nhau vén màn âm mưu, bảo vệ gia tộc và đất nước.

Đặc sắc của tác phẩm:

Thiết lập trọng sinh: Nữ chính trải qua hai lần trọng sinh, lần đầu nhập vào thân xác con mèo, lần thứ hai quay về làm người. Cốt truyện độc đáo, nhịp truyện lôi cuốn.

Diễn biến tình cảm: Tình cảm giữa nam nữ chính phát triển tự nhiên, từ xa lạ đến thấu hiểu, miêu tả tinh tế, sâu lắng.

Đấu tranh quyền lực: Không chỉ có âm mưu trong gia tộc, truyện còn khai thác triều đình, quyền thần, âm mưu chính trị đầy kịch tính.

Khắc họa nhân vật: Nhân vật chính thông minh tỉnh táo, nhân vật phụ cũng có chiều sâu và dấu ấn riêng.

Phùng Xuân là lựa chọn lý tưởng cho những ai yêu thích ngôn tình cổ đại, trọng sinh báo thù và những âm mưu tranh đấu quyền lực. Nếu bạn yêu thích thể loại này, đây là tác phẩm rất đáng đọc.

DANH SÁCH CHƯƠNG (210) Danh sách chương

Chương 31: Gửi gắm nỗi nhớ nữ nhi
Chương 32: Ta sẽ đi
Chương 33: Kẻ si nói mộng
Chương 34: Vãn Thu Cư lại có thêm người rồi sao?
Chương 35: Mắt chó coi thường người
Chương 36: Cá khô nhỏ
Chương 37: Đại cô nương còn đang ngủ
Chương 38: Dự yến
Chương 39: Vĩnh Bình Trưởng Công chúa
Chương 40: Phùng đại cô nương không đến
Chương 41: Nguồn gốc của phong hiệu Nghênh Nguyệt Quận chúa
Chương 42: Lời mời của Phủ Trưởng Công chúa
Chương 43: Mất kiểm soát
Chương 44: Tung tích của Quận chúa
Chương 45: Tìm thấy
Chương 46: Là Quận chúa
Chương 47: Nỗi đau xé lòng
Chương 48: Mẫu thân
Chương 49: Đặc điểm nhận dạng của hung thủ
Chương 50: Ban thưởng
Chương 51: Một việc không phiền hai chủ
Chương 52: Vị hôn phu cũ
Chương 53: Bát nước đổ đi khó mà hốt lại
Chương 54: Gặp lại
Chương 55: Cửa ải này không dễ qua
Chương 56: Vỏ quýt dày có móng tay nhọn
Chương 57: Ta không tên là Phùng Chanh Chanh
Chương 58: Nha đầu này cố ý
Chương 59: Đại tỷ bây giờ rất tốt
Chương 60: Tranh sủng
BÌNH LUẬN (0)
Đề xuất cho bạn
ĐỀ XUẤT CHO BẠN