Thực ra Ngọc Kiều không cười với Mạc Tử Ngôn, chỉ là lúc Bùi Cương nhìn thấy nàng, nàng vừa vặn đang nói chuyện với Mạc Tử Ngôn mà thôi.
"Ngươi còn cười được nữa, khi ta biết vì ta vào nhầm lều, khiến người khác tưởng ngươi ở trong lều, suýt chút nữa hại ngươi, ta lo muốn chết, mấy ngày nay đứng ngồi không yên." Mạc Thanh Đình áy náy trong lòng mấy ngày liền, hôm đó sau khi Ngọc Kiều trở về, nàng ấy đã ôm nàng khóc rất lâu.
Ngọc Kiều cười nói: "Ngươi là người không gặp nguy hiểm, mà cảm xúc còn mất kiểm soát hơn cả người gặp nguy hiểm là ta, giờ ta nghĩ lại vẫn thấy buồn cười."
Mạc Tử Ngôn cười ôn hòa, nói: "Hôm qua sau khi về nhà, trời đã tối rồi, muội ấy còn nằng nặc đòi đến thăm muội."
Ngọc Kiều nhìn Mạc Tử Ngôn, tò mò hỏi: "Vậy cuối cùng sao nàng ấy không qua?"
Mạc Thanh Đình bĩu môi nói: "Phụ thân ta không cho đi, nói là chưa chuẩn bị quà cáp gì, bảo hôm sau hãy đến."
Ngọc Kiều: "Ta với ngươi quen biết bao nhiêu năm rồi, đến đây còn tặng quà gì chứ, khách sáo quá, Tử Ngôn ca ca, huynh nói xem có phải không?"
Vì hai nhà là thế giao, nên Ngọc Kiều và huynh muội Mạc gia quen biết từ nhỏ.
Mạc Tử Ngôn chỉ cười không nói, khóe mắt dường như nhìn thấy gì đó, bèn nhìn ra ngoài đình, khi thấy Bùi Cương thì ngẩn người.
Mạc Tử Ngôn nói với Ngọc Kiều: "Ngọc Kiều muội muội, hôm muội gặp nguy hiểm, chính vị thị vệ kia đã lấy cung tên của ta đi cứu người."
Nàng nghe vậy, nhìn theo tầm mắt của Mạc Tử Ngôn, thấy Bùi Cương đang đứng cách đó không xa nhìn nàng.
Xưa nay hắn vẫn luôn lạnh lùng, nàng cũng không nhận ra có gì không ổn. Vì định kiến với hắn đã giảm bớt nên khi gặp hắn nàng cũng sẵn lòng nở nụ cười.
Vừa cười Ngọc Kiều vừa vẫy tay với hắn, gọi: "Bùi hộ vệ, ngươi mau lại đây."
Bùi Cương nghe lời đi về phía Ngọc Kiều, bước chân vô cùng trầm ổn.
Mạc Thanh Đình không khỏi kinh ngạc nói: "Ta nghe đại phu đi cùng nói hộ vệ này của ngươi bị thương nặng lắm, chân bị sói cắn hai phát, sao ta nhìn hắn cứ như người không có việc gì thế?"
Ngọc Kiều thở dài, mang theo chút đau lòng: "Chắc là hắn bị thương quen rồi..."
Thấy hắn đã đi đến bên ngoài đình, nàng cũng không nói thêm nữa.
Có lẽ vì khâm phục nên sau khi Bùi Cương vào đình, Mạc Tử Ngôn đứng dậy, chắp tay thi lễ, giọng nói ôn hòa hữu lễ: "Tại hạ Mạc Tử Ngôn, là người Bùi hộ vệ mượn cung tên mấy hôm trước."
Bùi Cương nhìn Mạc Tử Ngôn, sắc mặt vẫn lạnh lùng như cũ: "Cung tên ta đã cho người trả lại rồi."
Mạc Tử Ngôn cười nói: "Đúng là đã trả lại rồi, lúc đó ta còn lo cung tên chưa khai phong sẽ ảnh hưởng đến việc Bùi hộ vệ sử dụng, không ngờ đến tay ngươi lại chẳng ảnh hưởng chút nào, tại hạ thực sự khâm phục."
Mấy ngày trước, sau khi Bùi Cương bình an trở về, đã có người thêu dệt chuyện của hắn vô cùng sinh động, đương nhiên Mạc Tử Ngôn cũng nghe nói.
Ngọc Kiều kinh ngạc nói: "Mũi tên đó chưa khai phong sao?" Nhưng lúc đó nàng rõ ràng nhìn thấy Bùi Cương bắn trúng, mũi tên mạnh mẽ xuyên qua mắt con sói đầu đàn kia mà!
Mạc Tử Ngôn gật đầu: "Ta có chút tin Phật, nên không có lòng sát sinh, nhưng để ứng phó, đành phải dùng mũi tên chưa khai phong."
Sau khi được xác nhận, Ngọc Kiều kinh ngạc khẽ há miệng, một lúc sau mới hoàn hồn, nhìn Bùi Cương khen ngợi: "Bùi hộ vệ ngươi lợi hại thật đấy!"
Biểu cảm lạnh lùng trên mặt Bùi Cương vì câu nói này mà dịu đi đôi chút.
Mạc Tử Ngôn: "Bùi hộ vệ có thân thủ như vậy, sao không dấn thân vào triều đình, kiếm lấy công danh?"
Ngọc Kiều nghe vậy, trong lòng thầm nghĩ Bùi Cương sau này chính là Hoài Nam Vương, căn bản không cần kiếm công danh gì cả.
Bùi Cương nhìn Ngọc Kiều, ánh mắt trầm ổn không chút dao động: "Nô tài là hộ vệ của tiểu thư, không cần công danh."
Ngọc Kiều nghe câu này, vì đã trải qua chuyện hắn liều mạng cứu mình mấy hôm trước, nên tin tưởng lòng trung thành của hắn, biết lời hắn nói không phải lời xã giao, sau đó lại cười với hắn một cái.
Môi hồng răng trắng, đẹp vô cùng.
Ngọc Kiều và huynh muội Mạc gia cũng không trò chuyện quá lâu, nói chuyện một lúc thì Mạc Tử Ngôn cũng cáo từ.
Sau khi tiễn huynh muội Mạc gia đi, tuy Ngọc Kiều biết Bùi Cương không muốn kiếm công danh gì, nhưng trong lòng cũng có suy tính khác.
Mặc dù thân thủ hắn tốt nhưng không biết về mặt văn chương chữ nghĩa thì thế nào?
Sau khi vào viện, Ngọc Kiều cố ý đi chậm lại, hỏi: "Bùi hộ vệ, ngươi có biết chữ không?"
Bước chân Bùi Cương khựng lại. Hắn nhớ đến Thẩm Hoành Kính, càng nhớ đến Mạc Tử Ngôn toàn thân toát ra khí chất văn nhân lúc nãy, trên người hai người họ đều có một luồng khí chất thư sinh, còn hắn thì có lẽ ngay cả chữ cũng không biết.
Nghĩ đến đây, hắn âm thầm siết chặt cán đao trong tay, giọng nói bất giác trầm xuống một tông: "Trước kia có lẽ là biết, nhưng quên rồi."
Ngọc Kiều gật đầu, trầm ngâm một chút, sau đó nhìn Bùi Cương, cười hỏi: "Vậy ta dạy ngươi biết chữ, được không?"
Bùi Cương sững sờ, bước chân cũng hơi dừng lại.
Ngọc Kiều dừng bước, nói: "Biết đâu sau này ta còn nữ thừa phụ nghiệp*, đến lúc đó bên cạnh cũng cần có vài người tin cẩn giúp đỡ lo liệu chứ."
(*) Nữ nhi kế nghiệp phụ thân, ý Ngọc Kiều là dạy chữ để sau này Bùi Cương phụ giúp chuyện này.
Dù sao sau này nàng đã quyết định không xuất giá, gia nghiệp của phụ thân cũng cần có người kế thừa, tuy có ý nghĩ này, nhưng Bùi Cương là người sắp làm hoàng thân quốc thích, nàng sẽ không để hắn giúp lo liệu gia nghiệp đâu.
Thực ra nàng chủ yếu là lo lắng, sau khi hắn trở thành Hoài Nam Vương, chỉ biết võ không biết văn, sẽ bị người ta chê cười là kẻ võ biền.
Nàng lo lắng cho hắn không phải vì thân phận tương lai của hắn, hiện tại suy nghĩ của nàng rất đơn giản, Bùi Cương lấy mạng đối đãi, nàng sẽ lấy chân thành kết giao.
Vừa nói muốn dạy Bùi Cương biết chữ, Ngọc Kiều lập tức sai Tang Tang đi chuẩn bị bút mực giấy nghiên.
Thư phòng nhỏ ở Xích Ngọc Tiểu Uyển, Ngọc Kiều là chủ tử cũng chẳng vào mấy lần, nay vì dạy Bùi Cương biết chữ, mới bước vào gian thư phòng nhỏ nếu không có người quét dọn chắc chắn sẽ phủ một lớp bụi này.
Tang Tang trải phẳng giấy tuyên thành lên bàn, Ngọc Kiều dùng ánh mắt ra hiệu cho Bùi Cương ngồi xuống.
Đợi hăn ngồi xuống, nàng đứng bên cạnh hắn, cầm bút lên ngẫm nghĩ, nói: "Ta dạy ngươi viết tên của ngươi trước nhé."
Sau đó nàng chấm mực, hạ bút, viết lên giấy hai chữ "Bùi Cương", nét chữ thanh tú ngay ngắn.
Viết xong, nàng đưa bút cho hắn: "Ngươi thử xem."
Bùi Cương nhìn hai chữ trên giấy. Có lẽ trước khi mất trí nhớ hắn có biết chữ, nên khi nhìn thấy hai chữ "Bùi Cương" đã in sâu vào trong tâm trí.
Nhưng mười năm chưa từng cầm bút, cũng không còn chút ấn tượng nào, nên cây bút này cầm trong tay, dù thế nào cũng thấy kỳ quặc.
Thấy hắn đổi tư thế cầm bút mấy lần vẫn không nắm được yếu lĩnh*, Ngọc Kiều nhìn không nổi nữa, theo bản năng đưa tay ra chỉnh lại tư thế cầm bút đúng cho hắn.
(*) Điểm mấu chốt, nội dung chính.
Ngón tay trắng nõn thon dài, đầu ngón tay mịn màng chạm vào năm ngón tay thô ráp, cơ thể Bùi Cương cứng đờ, sống lưng thẳng tắp.
Ngọc Kiều phản ứng lại việc mình đang nắm tay hắn, má đỏ bừng, như bị bỏng rụt tay lại, nhất thời lắp bắp: "Ngươi, ngươi tự mình thử xem."
Đôi mắt cụp xuống của Bùi Cương sáng rực.
Sau đó hắn cầm bút, nhìn chữ bên cạnh, rồi từng nét từng nét chậm rãi viết theo lên giấy.
Tang Tang đứng bên cạnh nhìn chủ tử nhà mình và Bùi Cương ở chung một chỗ với bầu không khí đầy vẻ kiều diễm, nhìn mãi nhìn mãi tâm tư lại trở nên phức tạp.
Nàng ấy ngẫm nghĩ nhìn tình hình hiện tại, biết đâu Bùi hộ vệ này sau này lại thực sự trở thành cô gia nhà mình... Có phải sau này bản thân nên đối tốt hơn một chút với Bùi hộ vệ này không?
Ngọc Kiều nhìn chữ Bùi Cương viết ra, hơi ngạc nhiên một chút.
Ngoài dự đoán, chữ hắn viết không hề xiêu vẹo, rõ ràng là chữ phức tạp như vậy, tuy viết chậm nhưng cũng coi như lưu loát.
Lúc này, Thanh Cúc chạy tới, đứng ở cửa thư phòng nói: "Tiểu thư, viện Nhị gia xảy ra chuyện rồi."
Ngọc Kiều nghe vậy, hỏi nha hoàn: "Xảy ra chuyện gì?"
Nha hoàn đáp: "Đệ đệ ruột của Nhị phu nhân nợ tiền sòng bạc, người của sòng bạc trực tiếp áp giải người đến phủ Nhị gia đòi tiền!"
Vì đã sớm mơ thấy chuyện này, Ngọc Kiều cũng không ngạc nhiên, chỉ hỏi: "Phụ thân ta đâu?"
"Lão gia vừa mới về, hiện đang ở thư phòng."
Ngọc Kiều trầm tư một chút, sau đó nói với Bùi Cương: "Ngươi viết thêm mấy lần nữa, sau này không cần nhìn mẫu cũng có thể viết được tên mình, không được lười biếng, lát nữa ta về sẽ kiểm tra đấy."
Nói rồi, nàng xoay người ra khỏi thư phòng nhỏ, Tang Tang cũng đi theo ra ngoài.
Sau khi người đi rồi, Bùi Cương viết được một nửa tên thì dừng lại, ở chỗ trống bên cạnh, chậm rãi viết xuống hai chữ "Ngọc Kiều".
Trước kia, trên yên hai con ngựa của Ngọc Kiều đều có hai chữ này, Bùi Cương biết hai chữ này là tên của chủ tử.
Đầu ngón tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve trên hai chữ này, tay dính một chút mực. Một lúc sau, hắn mới cầm bút gạch một nét lên tên chủ tử, che đi chữ bên dưới.
Tâm trạng Ngọc Thịnh rất phức tạp, nữ nhi nói ba chuyện. Một là Cố gia đến xin nhân sâm, hai là Bùi Cương có ơn với nàng, ba là thê cữu của nhị đệ đánh bạc nợ năm vạn lượng người ta đến đòi.
Cả ba chuyện này đều ứng nghiệm, làm sao ông có thể bình tĩnh được?
Đang định cho người gọi nữ nhi đến thì có người báo tiểu thư đã tới.
Ngọc Kiều gõ cửa, sau đó đẩy cửa bước vào, sau khi đóng cửa lại, nàng nhìn phụ thân đang ngồi trong thư phòng với sắc mặt phức tạp khó đoán.
Ngọc Kiều nhỏ giọng hỏi: "Phụ thân, bây giờ người đã tin lời nữ nhi nói chưa?"
Ngọc Thịnh hít sâu một hơi: "Chuyện này quá huyền hoặc, khiến ta vô cùng kinh hãi, ngoài những chuyện này ra, con còn mơ thấy gì nữa?"
Ngọc Kiều gật đầu, kể ra tám phần những chuyện mơ thấy sau đó: "Khoảng một năm sau, phụ thân bị vu oan viện trợ cho cựu thần tiền triều ủng hộ Phục Hưng hội do Thái tử tiền triều thành lập, dẫn đến việc Ngọc gia bị tịch thu gia sản, phụ thân bị tống giam, nữ nhi vì cứu người mà bị ép làm thiếp cho kẻ gian."
Ngọc Thịnh bỗng trừng lớn mắt, không còn giữ được vẻ trầm ổn, lộ ra vẻ mặt giận dữ: "Kẻ gian hãm hại Ngọc gia và bức ép con là ai?"
Ngọc Kiều chậm rãi nói: "Tổng binh Hoài Châu, Ngô Duy. Người ủng hộ Phục Hưng hội thực ra là hắn ta, hắn ta muốn tự mình làm Hoàng đế, tạo phản cần tiền tài, mà hắn ta không có nguồn tiền, có lẽ vì thế mới đánh chủ ý lên nhà chúng ta."