Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 19: Thích - Đây chính là thích đó

Trước Sau

break

Bùi Cương ngủ rất yên ổn trong chiếc xe ngựa tràn ngập hương thơm ấm áp của chủ tử nhà mình.

Tuy nói là yên ổn, nhưng hắn lại nằm mơ.

Trong mộng, Ngọc Kiều nửa nằm trên sập, khoác chiếc áo lụa mỏng manh, bên trong là một chiếc yếm đỏ, trước ngực phập phồng. Nàng cười duyên dáng với hắn, nũng nịu gọi: "Bùi Cương, ngươi lại đây."

Bùi Cương ngẩn ngơ nhấc chân, từng bước từng bước đi về phía đó.

Đi đến trước sập, bàn tay mềm mại không xương của Ngọc Kiều đặt lên vai hắn, ghé vào tai hắn thổi một hơi, dịu dàng gọi: "Bùi Cương..."

Hắn giật mình tỉnh giấc, đồng tử giãn ra, dường như bị giấc mơ của chính mình dọa sợ.

Tỉnh lại rồi mới phản ứng được vừa rồi là nằm mơ. Hắn nắm chặt tay hít sâu vài hơi, mới làm dịu đi chút ít sự khô nóng mà cảnh tượng trong mơ mang lại.

Cúi đầu xuống, mắt hắn có chút mê man nhìn chằm chằm vào chỗ nào đó đang nhô lên trên cơ thể mình.

Vừa mê man lại vừa có cảm giác khó diễn tả bằng lời.

Giống như có hỏa khí tích tụ trong cơ thể, vì không thể phát tiết nên vô cùng khó chịu.

Trời vẫn còn tối, còn một lúc nữa mới sáng, không khí lúc này vẫn còn khá ẩm lạnh. Vì vậy hắn bèn xuống xe ngựa, tìm một gốc cây gần đó dựa vào nhắm mắt dưỡng thần, hóng gió lạnh buổi sớm để bản thân bình tĩnh lại.

Hồi lâu sau, trời sáng. Ngọc Kiều dậy đi tìm Bùi Cương, phát hiện hắn đã sớm không còn trong xe, ánh mắt nàng tìm kiếm xung quanh một lúc mới thấy hắn, cất tiếng gọi: "Bùi hộ vệ."

Nghe thấy tiếng Ngọc Kiều, Bùi Cương ngước mắt nhìn lên, chỉ thấy nàng cách đó không xa đang nở nụ cười với hắn.

Bùi Cương bỗng nhớ đến giấc mơ đêm qua, nàng ăn mặc phong phanh cười gọi hắn một tiếng "Bùi Cương".

Yết hầu trượt lên xuống, luồng khô nóng kia lại dâng lên.

Ngọc Kiều bị trẹo chân, sợ làm mất hứng của người khác, hơn nữa trong lòng cũng muốn về phủ sớm để Bùi Cương dưỡng thương cho tốt, nên quyết định về trước.

Trước khi về, nàng sai một tùy tùng về trước, sửa sang lại nơi ở của hắn cho mới mẻ.

Ngọc Kiều từng vào căn phòng nhỏ Bùi Cương ở. Căn phòng đó ngay cả một cái giường tử tế cũng không có, đừng nói đến bàn ghế.

Trước đây nàng luôn nói vì hắn là Hoài Nam Vương nên phải đối tốt với hắn. Nhưng giờ nghĩ kỹ lại, ngoài việc để hắn từ mã nô thăng lên làm hộ vệ ra, nàng cũng chưa đối tốt với hắn bao nhiêu.

Mấy canh giờ sau, khi về đến Ngọc phủ, phu thê Ngọc gia đều đang đợi ngoài cửa.

Sáng sớm nghe tin nữ nhi suýt gặp nguy hiểm, hai người ngay cả điểm tâm cũng chưa ăn, mòn mỏi đợi mấy canh giờ.

Khi Ngọc Kiều từ trên xe ngựa bước xuống, Ngọc phu nhân liên tục dặn dò hạ nhân cẩn thận dìu đỡ.

Nhìn nữ nhi chống nạng đi cà nhắc, hốc mắt Ngọc phu nhân đỏ hoe, lẩm bẩm: "Lần sau nói gì ta cũng không cho con đi cái gì mà săn bắn mùa thu nữa, con có cầu xin ta cũng không cho!"

Ngọc Kiều khoác tay bà, cười rất ngọt: "Mẫu thân người cứ yên tâm, sau này nữ nhi không đi săn bắn mùa thu nữa."

"Có bị thương ở đâu không?"

Ngọc Kiều nói: "Lần này may nhờ có Bùi hộ vệ và các hộ vệ khác, con chỉ bị trẹo chân thôi."

Ngọc Thịnh nghe vậy, ánh mắt phức tạp rơi vào Bùi Cương đang đi theo phía sau, trong lòng đã lờ mờ tin những lời nữ nhi nói với ông trong thư phòng hôm đó.

Nàng nói Cố gia sẽ đến tìm nhân sâm để giữ mạng, Cố gia quả thực đã đến. Nàng nói Bùi Cương này trong tương lai sẽ cứu nàng, hiện tại cũng thực sự đã cứu.

Nghe hạ nhân về báo tin sáng nay nói, hắn vì cứu nàng mà suýt chút nữa mất mạng.

Bây giờ bất kể chuyện trong mơ của nữ nhi là thật hay giả, nhưng chuyện Bùi Cương cứu người là thật. Mặc dù hộ vệ bảo vệ chủ tử là thiên kinh địa nghĩa*, nhưng từ xưa đến nay kẻ bán chủ cầu vinh, vì tự bảo vệ mình mà bỏ mặc chủ tử nhiều vô số kể, vì thế phẩm tính của Bùi Cương này quả thực đáng quý.

(*) Đạo lý hiển nhiên.

Sau khi Ngọc phu nhân rời khỏi viện của nữ nhi, Ngọc Kiều vội bảo Phúc Toàn đi nói với Bùi Cương, bảo hắn mấy ngày nay nghỉ ngơi cho tốt, đợi dưỡng thương xong thì quay lại Xích Ngọc Tiểu Uyển làm việc.

Khi đi tìm Bùi Cương, Phúc Toàn phát hiện hắn đứng trước cửa phòng nhỏ của mình mãi không vào, hắn ta bèn ghé mắt nhìn thử.

Căn phòng nhỏ của Bùi Cương đã hoàn toàn thay đổi.

Đồ đạc lộn xộn trong phòng đã được dọn đi hết, căn phòng sáng sủa hơn hẳn. Đồng thời cũng thêm vào không ít đồ nội thất, giường mới, bàn ghế và tủ quần áo mới, nhìn qua thì tốt hơn phòng của những hạ nhân khác không biết bao nhiêu lần.

Phúc Toàn đã nhìn thấy sáng nay một đám người bận rộn ra vào ở hậu viện này, do đó thấy sự thay đổi ở đây cũng không quá kinh ngạc, chỉ nói: "Bùi hộ vệ lần này lập công lớn, tiểu thư sáng sớm nay đã cho người về trước để sắm sửa những thứ này."

Bùi Cương nghe đến đây, đuôi lông mày khẽ động, sau đó quay đầu nhìn Phúc Toàn bên cạnh, hỏi: "Đều là tiểu thư cho người chuẩn bị sao?"

Phúc Toàn: "Chứ sao nữa, chắc là muốn cho Bùi hộ vệ một bất ngờ, ngay cả Thẩm hộ vệ cũng không có đãi ngộ này đâu, cũng chỉ được lão gia thưởng thôi. Đúng rồi, lão gia cũng chuẩn bị phần thưởng cho Bùi hộ vệ rồi, chắc lát nữa quản sự sẽ cho người mang tới."

Bùi Cương không để ý phần thưởng gì, hắn để ý hai câu đầu của Phúc Toàn. Chủ tử chỉ chuẩn bị những thứ này cho mình hắn, không chuẩn bị cho người khác.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt vốn lạnh lùng lộ ra một nụ cười.

Phúc Toàn đang ngắm nghía đồ đạc trong phòng nên không chú ý đến nụ cười này của Bùi Cương, nếu không chắc chắn sẽ rớt cả cằm.

Trong mắt hạ nhân Ngọc gia, Bùi Cương là một kẻ quái dị không biết khóc không biết buồn cũng chẳng biết cười, không có bất kỳ thất tình lục dục nào.

Một lúc sau, Bùi Cương nhấc chân bước vào căn phòng đã trở nên xa lạ, ngồi xuống giường.

Phúc Toàn đi theo vào, vừa đi vừa nói: "Tiểu thư bảo Bùi hộ vệ mấy ngày nay dưỡng thương cho tốt, sau đó quay lại Xích Ngọc Tiểu Uyển làm việc."

Trong vòng một tháng mà bị thương ba lần, nhưng chẳng hề nhìn ra vẻ yếu ớt chút nào, Bùi hộ vệ này đúng là khác người thường.

"Còn nữa, tiểu thư bảo tiểu nhân xem vết thương trên người Bùi hộ vệ, tiện thể bôi thuốc."

Lời Phúc Toàn vừa dứt, Bùi Cương đã bắt đầu cởi áo, không chút do dự.

Nhìn thấy vết thương trên người hắn, Phúc Toàn: "..."

Đây căn bản không phải là người bình thường nữa rồi!

Cái này mà đổi là hắn ta chắc đã nằm liệt giường từ lâu, nếu không có nửa năm thì tuyệt đối không hồi phục nổi, tên Bùi Cương này rốt cuộc là loại quái vật gì vậy?

Phúc Toàn nuốt nước bọt, bỗng cảm thấy sau này bản thân thực sự phải hầu hạ hắn như chủ tử, nếu không ngày nào đó lỡ mồm nói gì không nên nói, e rằng hắn ta cũng chẳng sống được bao lâu.

Lấy thuốc từ trên tủ xuống, hắn ta cẩn thận bôi thuốc lên vết cào sau lưng Bùi Cương.

Bùi Cương nhìn đồ đạc trong phòng, suy tư hồi lâu, hỏi Phúc Toàn sau lưng: "Nếu mơ thấy một nữ tử ăn mặc phong phanh gọi tên mình, thì có ý nghĩa gì?"

Phúc Toàn đang băng bó vết thương bị hỏi như vậy, bỗng sững người, theo bản năng buột miệng: "Rõ ràng là tư xuân rồi..."

Bùi Cương quay người nhìn hắn: "Tư xuân?"

Phúc Toàn gật đầu, sau đó dè dặt hỏi: "Nữ tử trong mơ đó có phải là người Bùi hộ vệ để ý không?"

Bùi Cương khẽ nhíu mày: "Để ý?"

Nhìn khuôn mặt tuấn tú lạnh lùng lộ vẻ ngây ngô không hiểu nam nữ tình trường, Phúc Toàn bỗng thấy Bùi hộ vệ thực ra cũng không đáng sợ đến thế.

"Chính là sự yêu thích của nam nhân đối với nữ nhân, muốn nữ nhân đó trở thành người thân mật nhất của mình, hỉ nộ ái ố đều bị nàng tác động, kiểu thích đó ấy, Bùi hộ vệ có phải cũng có cảm giác này không?"

Bùi Cương ngẫm nghĩ kỹ, sau đó gật đầu.

Phúc Toàn thấy hắn gật đầu, lập tức kích động: "Bùi hộ vệ để mắt đến nha đầu viện nào thế? Nhân lúc bây giờ có công cứu tiểu thư, mau nói với tiểu thư đi, biết đâu tiểu sẽ thành toàn cho Bùi hộ vệ!"

Bùi Cương nhìn Phúc Toàn một cái, rồi lại quay người đi. Không nói gì mà chỉ khẽ mím môi, trong mắt lộ ra vài phần phức tạp.

Hóa ra, hắn thích chủ tử.

Lại nói Ngọc Kiều nghe Phúc Toàn bảo Bùi Cương có người trong lòng, suýt chút nữa bị nước trà làm sặc.

Lấy lại hơi, nàng rất khẳng định nói: "Không thể nào, tuyệt đối không thể nào."

Nếu Bùi Cương thực sự có người trong lòng, vậy thì trong mơ hắn đã không thể không thê không thiếp rồi.

Nhưng Phúc Toàn cũng rất khẳng định: "Bùi hộ vệ nói hắn mơ thấy nữ tử đó, cười với hắn, gọi tên hắn."

Đương nhiên, hắn ta không dám nói ra nguyên văn mấy chữ "ăn mặc phong phanh" trước mặt chủ tử.

Nghe nói Bùi Cương nằm mơ, biểu cảm Ngọc Kiều khẽ biến đổi. Có lẽ từ sau khi giấc mơ của mình thành sự thật, nàng đặc biệt để ý đến những chuyện liên quan đến "giấc mơ".

Chẳng lẽ tên Bùi Cương này cũng giống nàng mơ thấy những chuyện xảy ra trong tương lai sao? Vậy nữ tử trong mơ của hắn là ai? Chẳng lẽ cũng giống nàng, mơ thấy những chuyện kia?

Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều cảm thấy hoang đường, cũng không dám nghĩ tiếp nữa.

Nàng nhìn Phúc Toàn, giọng điệu không thiện chí đe dọa: "Chuyện Bùi hộ vệ có người trong lòng ngươi đừng có truyền bậy, nếu ta nghe thấy lời này từ miệng người khác, ta nhất định không tha cho ngươi."

Ngọc Kiều không tin Bùi Cương có người trong lòng, nàng luôn cảm thấy người như hắn sẽ không động tình với bất kỳ nữ tử nào, cho dù sau này hắn thực sự làm chuyện đó đó với nàng, cũng tuyệt đối không phải vì thích.

Đang suy nghĩ thì có người đến báo, nói là Mạc gia đại công tử và tứ tiểu thư đến thăm nàng.

Ngọc Kiều đã về được hai ngày, buổi săn bắn mùa thu cũng đã kết thúc. Mà trước đó là do Mạc Thanh Đình vào nhầm lều, nên mới khiến người ta tưởng nàng ở trong lều.

Chắc hẳn họ đến vì chuyện này. Ngọc Kiều và Mạc Thanh Đình quen biết từ nhỏ, đương nhiên sẽ không trách nàng ấy, huống hồ cũng là vô ý.

Nghĩ vậy, nàng bèn cho người dẫn họ đến đình nghỉ mát bên ngoài tiểu viện của mình.

Lại nói về phía Bùi Cương, hắn không cảm thấy vết thương trên người mình nặng bao nhiêu, dù sao cũng từng mấy lần bước một chân vào quỷ môn quan, chút thương tích này đối với hắn mà nói chỉ là vết thương ngoài da nhẹ nhàng thôi, thế nên lập tức đến nội viện làm việc cũng được.

Nhưng Bùi Cương biết thái độ của chủ tử luôn cứng rắn, nếu hắn không nghỉ ngơi ngày nào, nàng nhất định sẽ không vui. Do đó hắn cũng qua loa dưỡng thương hai ngày, sáng sớm hôm nay đã thay bộ y phục nội viện trước kia, quay lại Xích Ngọc Tiểu Uyển làm việc.

Khi sắp đến Xích Ngọc Tiểu Uyển, Bùi Cương bỗng nghe thấy tiếng cười lanh lảnh của Ngọc Kiều, nghe tiếng cười có vẻ rất vui.

Tiếng cười này khiến khóe môi Bùi Cương cũng bất giác cong lên một độ cong rất nhẹ.

Đi qua khúc quanh, nhìn thấy Ngọc Kiều mặt mày tươi cười trong đình, nhưng tiếp đó cũng nhìn thấy người đang cười với nàng.

Trong nháy mắt, khóe miệng Bùi Cương thẳng băng trở lại.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương