Nhờ Bùi Cương giết chết sói đầu đàn, bầy sói bị chấn kinh, đồng thời những người nhìn thấy pháo hiệu cũng cầm đuốc xuất hiện, bọn chúng lập tức sinh lòng sợ hãi, cụp đuôi bỏ chạy.
Toàn thân Bùi Cương đầy máu, cũng không biết là máu của hắn hay của sói.
Khi mọi người đến nơi, hắn đã giết đỏ cả mắt, dáng vẻ không chút sợ hãi thực ra khiến mọi người có chút kinh hãi, nhưng nhiều hơn là sự khâm phục.
Có thể không sợ chết mà một mình đấu với sói đầu đàn, trong số bọn họ có rất nhiều người không làm được.
Về đến nơi tập trung, sau khi chỉnh đốn lại một chút, mọi người cũng giải tán.
Ngọc Kiều vì ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc mà nhíu chặt đôi mày thanh tú, hỏi Bùi Cương: "Ngươi có bị thương không?"
Mặc dù Bùi Cương mặc y phục màu đen, nhưng nàng có thể phân biệt được những chỗ ướt đẫm trên áo hắn đều là máu. Huống hồ trên người hắn cũng có rất nhiều chỗ bị sói cào rách, nhìn mà thấy ghê người, không ai tin là hắn không bị thương, nhưng hắn quá bình tĩnh, bình tĩnh đến mức khiến người ta tưởng rằng trên người hắn không có bất kỳ vết thương nào.
Nhớ lại phản ứng bình tĩnh của Bùi Cương sau khi bị đánh roi lần trước, Ngọc Kiều không dám dễ dàng khẳng định.
Bùi Cương rất thành thật trả lời: "Cánh tay và bắp chân bị cắn, sau lưng bị cào rách."
Nghe vậy, nàng trừng lớn mắt, không thể tin nổi hỏi: "Ngươi không thấy đau sao?"
Bùi Cương nhìn biểu cảm trên mặt Ngọc Kiều, vốn định thành thật trả lời một câu không thấy đau, nhưng đến bên miệng lại thành một tiếng: "Đau."
Tuy nói là đau, nhưng tiếng "đau" này thốt ra từ miệng hắn với khuôn mặt không chút biểu cảm đau đớn, cứ như đang nhàn nhạt đáp lại người khác một tiếng "được" vậy.
Ngọc Kiều nghe Bùi Cương nói đau, vội sai bảo nha hoàn: "Mau đi mời đại phu tới đây!"
Vì sợ các thiếu gia tiểu thư thân thể ngọc ngà bị va chạm khi đi săn, nên luôn có đại phu đi cùng.
Bên kia đại phu xem vết thương cho Bùi Cương, bên này Ngọc Kiều bảo Tang Tang: "Đi lấy Kim Sang Dược* chuẩn bị cho ta đưa cho Bùi Cương dùng."
(*) Thuốc trị vết thương do kim loại chém gây nên.
Tang Tang vừa xoay người định đi lấy Kim Sang Dược để trên xe ngựa, Ngọc Kiều lại vội gọi nàng ấy lại: "Khoan đã, đưa thêm chút đồ ăn qua đó, Bùi hộ vệ bị thương, không thích hợp ăn đồ thịt nặng mùi, mang hết số bánh ngọt mang theo hôm nay qua đó đi."
Tang Tang không khỏi cười nói: "Tiểu thư còn dặn dò gì nữa không ạ?"
Đồ nàng dùng đều là đồ cực tốt, Bùi Cương suýt chút nữa mất mạng, chút đồ này chẳng tính là gì.
Ngọc Kiều ngẫm nghĩ kỹ, thật sự vẫn còn, bèn nói tiếp: "Ngươi hỏi đại phu xem thương thế của Bùi hộ vệ thế nào, lát nữa về báo cho ta biết."
Sau khi Tang Tang lui ra, đợi hồi lâu nàng ấy mới quay lại, Ngọc Kiều vội hỏi: "Thế nào rồi?"
Sắc mặt Tang Tang có chút ngưng trọng.
"Đại phu nói vết thương rất sâu, đặc biệt là trên bắp chân có mấy vết rách lớn."
Ngọc Kiều nghe vậy, nhớ đến lúc nãy Bùi Cương từ trên ngựa xuống đi về phía nàng, bước đi đó hoàn toàn không nhìn ra chân hắn bị thương.
Nàng lập tức cảm thấy trong tim như có kiến bò, muốn đuổi nó đi nhưng nó cứ bò quanh quẩn, khiến người ta khó chịu vô cùng.
Do dự một chút, nàng vẫn ngồi dậy khỏi giường nhỏ: "Ta muốn đi xem hắn."
Tang Tang vội bước tới đỡ nàng, khuyên: "Tiểu thư, người bị trẹo chân, đại phu nói phải nghỉ ngơi cho tốt."
"Cũng đâu thiếu chút thời gian nghỉ ngơi này."
Ngọc Kiều xuống giường, chống cây nạng Tang Tang chuẩn bị cho mình đi ra khỏi lều.
Vì đêm nay không thái bình, nên giờ này bên ngoài ngoại trừ nha dịch canh gác và hộ vệ các nhà, thì các thiếu gia tiểu thư đều đã về lều, rất yên tĩnh.
Hạ nhân và hộ vệ cũng có lều nghỉ ngơi, Tang Tang đến lều hộ vệ gọi một tiếng, mới phát hiện Bùi Cương không ở bên trong, hình như đang ở dưới một gốc cây bên trái gần hàng rào.
Ngọc Kiều nghe Tang Tang nói vậy, sắc mặt lập tức không tốt.
Người bị thương này không chịu ở yên trong lều, sao lại khiến người ta không bớt lo thế này, chạy ra gốc cây làm gì?
Ngọc Kiều chống nạng được Tang Tang dìu đi về phía hàng rào bên trái, quả nhiên từ xa đã nhìn thấy một bóng người dựa vào cây ngồi dưới đất.
"Sao tên Bùi hộ vệ này kỳ lạ vậy, có lều tử tế không ở, cứ phải chạy ra gốc cây ngủ làm gì?"
Ngọc Kiều nghe vậy mới nhớ tới lúc hắn ở Ngọc gia cũng tự mình ở trong phòng chứa đồ cạnh chuồng ngựa. Ngẫm nghĩ một chút, nàng đoán có lẽ vì trường săn nơi hắn ở trước kia quá nguy hiểm, nếu bên cạnh có người thì không thể an tâm nghỉ ngơi.
Nghĩ vậy, Ngọc Kiều lập tức cảm thấy quá khứ của Bùi Cương thực sự khiến người ta đau lòng.
Nàng bảo Tang Tang đứng ở đây, bước qua nói chuyện với Bùi Cương vài câu. Tuy Tang Tang không yên tâm, nhưng chủ tử nhà mình đã lên tiếng, cũng chỉ đành tuân theo.
Dường như Bùi Cương cảm nhận được, bất chợt mở mắt. Dưới bóng cây âm u, đôi mắt hắn nhìn về phía chủ tử đang đứng ở nơi có ánh sáng.
Có lẽ vì chuẩn bị đi ngủ nên trên tóc Ngọc Kiều không cài bất kỳ trâm cài nào, cũng mặc một bộ y phục màu nhạt.
Ánh mắt rơi vào lồng ngực phập phồng kia, Bùi Cương nhớ lại cảm giác mềm mại khi nàng dựa vào lưng mình trong hố sâu, bỗng thấy cổ họng khô khốc.
Bất giác đưa tay đặt lên ngực mình sờ soạng một chút, nhưng xúc cảm của chính mình không khỏi khiến Bùi Cương nhíu mày.
Phẳng lì, lại còn cứng ngắc, vậy tại sao của chủ tử lại mềm mại?
Đang lúc nghi hoặc thì thấy Ngọc Kiều chống nạng đi về phía mình.
Hơi suy tư một chút, hắn vẫn đứng dậy.
Ngọc Kiều thấy bóng người dưới gốc cây đứng dậy, tuy không nhìn rõ mặt mũi và y phục, nhưng nàng vẫn có thể dựa vào dáng người mà nhận ra đó là Bùi Cương.
Đi được một đoạn ngắn, nàng dừng lại cách hắn vài trượng.
Bùi Cương: "Tiểu thư tìm nô tài có việc gì?"
Ngọc Kiều ấp úng một chút, rồi lí nhí nói: "Lúc nãy trong rừng, cảm ơn ngươi."
Nếu cảm ơn người khác, nàng căn bản sẽ không có cái điệu bộ ấp úng này, nhưng vì trước đó nàng đối xử với Bùi Cương rất giả tạo, nên trong lòng cảm thấy hổ thẹn.
Ngọc Kiều cảm thấy may mắn vì ở đây ánh sáng yếu, chắc Bùi Cương cũng không nhìn thấy vẻ ngượng ngùng trên mặt mình.
Nhưng nàng lại không biết hắn có thể nhìn thấy mọi vật trong đêm.
Nhìn vẻ không tự nhiên trên mặt Ngọc Kiều, một lúc sau hắn mới đáp: "Là việc nô tài nên làm, tiểu thư không cần cảm ơn."
Để che giấu sự hổ thẹn và chột dạ của mình, Ngọc Kiều hơi ngẩng đầu, lộ ra vài phần kiêu ngạo: "Ngươi cứu ta, đó chính là ân tình, ta không thể nhận không ân tình này, cho nên ngươi có thể đưa ra một yêu cầu, chỉ cần ta làm được, ta nhất định sẽ đáp ứng ngươi."
"Nô tài làm việc nên làm, tiểu thư thực sự không cần phải đáp ứng nô tài điều gì."
Ngọc Kiều nghe vậy, khẽ nhíu mày, cứng rắn nói: "Không được, cho nên yêu cầu này ngươi nhất định phải đưa ra, nếu bây giờ ngươi chưa nghĩ ra thì có thể nợ đó, đợi nghĩ ra rồi hãy nói."
Nói xong câu này, sợ Bùi Cương nghĩ lung tung, nàng lại bồi thêm một câu: "Hôm nay bất kể là ai cứu ta, ta cũng sẽ cảm tạ, cho nên ngươi không cần cảm thấy gánh nặng."
"Nô tài hiểu, nếu nghĩ ra muốn gì, nô tài sẽ nói với tiểu thư."
Ngọc Kiều hài lòng gật đầu, im lặng một lát, lại nói: "Vì cứu ta mà ngươi bị thương, lại còn ở chỗ này, để người ta nhìn thấy chẳng phải là bôi đen danh tiếng của ta sao?"
"Nô tài không quen chung đụng với người khác, nếu vì vậy mà gây phiền toái cho tiểu thư, nô tài sẽ quay về ngay."
Ngọc Kiều biết nguyên nhân Bùi Cương ở đây. Hơn nữa nếu hắn thật sự về lều, trong lều còn có hai hộ vệ thay phiên trực, e rằng không chỉ hắn không ngủ được, mà ngay cả hai người kia trong lều cũng chẳng ngủ nổi.
"Ngươi không cần quay về, ngươi có thể đến xe ngựa của ta nghỉ ngơi." Sợ hắn dương phụng âm vi*, nàng bèn cứng rắn nói: "Đây là mệnh lệnh của ta!"
(*) Bằng mặt không bằng lòng.
Bùi Cương cúi đầu đáp một tiếng: "Vâng."
"Vậy ngươi đi ngay bây giờ đi, ta nhìn ngươi lên xe ngựa."
Bùi Cương nghe vậy, im lặng một lát rồi nói: "Mời tiểu thư đi trước."
Nàng chống nạng đi cà nhắc đi trước. Tang Tang thấy chủ tử muốn rời đi, vội chạy tới đỡ.
Mấy người đi đến nơi đỗ xe ngựa của Ngọc gia, Bùi Cương dưới sự giám sát của Ngọc Kiều bước vào xe ngựa.
Trong xe ngựa của nữ tử ngập tràn hương thơm, còn có mùi hương ấm áp thoang thoảng giống hệt trên người nàng.
Bùi Cương khẽ vén rèm nhìn hai chủ tớ đang quay người rời đi, ánh mắt dừng lại trên bóng lưng Ngọc Kiều.
Mãi đến khi bóng dáng ấy khuất hẳn, Bùi Cương mới buông rèm xuống. Hắn dựa vào vách xe ngồi xuống, nhắm mắt lại, hít vào mùi hương thoang thoảng trong xe, khóe miệng khẽ cong lên.
Bùi Cương cảm thấy tâm trạng hắn hiện tại dường như rất tốt.
Nhìn thấy Bùi Cương lên xe ngựa, Ngọc Kiều mới yên tâm quay người cùng Tang Tang về lều.
"Tiểu thư, người đối xử quá tốt với Bùi hộ vệ rồi."
Ngọc Kiều cởi áo khoác ngoài ra, cười cười: "Ta cứ thích đối tốt với hắn đấy, sau này ta sẽ còn đối tốt với hắn hơn nữa."
Tang Tang lo lắng nói: "Tiểu thư không sợ người ngoài hiểu lầm sao, trước đó Kính thiếu gia kia từng vu oan cho tiểu thư đấy."
Ngọc Kiều cởi giày, đưa đôi chân trắng nõn vào trong chăn, thoải mái nằm xuống: "Ta trong sạch, hiểu lầm thì đã sao, huống hồ... Ta cũng không muốn xuất giá."
Câu cuối cùng Ngọc Kiều lầm bầm rất nhỏ, nhưng Tang Tang thính tai vẫn nghe được, trừng mắt kinh ngạc nói: "Sao tiểu thư lại có suy nghĩ này? Cũng đâu phải làm ni cô, nữ nhi gia luôn phải xuất giá chứ."
Nàng kéo chăn lên, che đi nửa khuôn mặt đỏ bừng của mình, lí nhí nói: "Tang Tang ngươi chưa xuất giá sẽ không hiểu đâu."
Nàng ấy chớp chớp mắt, vô cùng khó hiểu nói: "Nô tỳ chưa xuất giá nhưng tiểu thư cũng chưa từng mà, tiểu thư hiểu cái gì?"
"Ta, đương nhiên ta hiểu, dù sao thì xuất giá đáng sợ lắm, ta chẳng muốn xuất giá chút nào."
Tuy chưa từng xem qua tranh ảnh gì nhưng Ngọc Kiều đã thấy cảnh tượng trong mơ, còn sống động hơn những tranh ảnh đó nhiều. Hơn nữa bản thân nàng còn ở ngay trong đó!