Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 17: Lo lắng - Cô nàng kiêu kỳ

Trước Sau

break

Người đến là thị vệ của Ngọc gia.

Sau khi phát hiện tiểu thư Ngọc gia mất tích, mọi người lập tức tập hợp nhân lực vào rừng tìm kiếm. Thẩm hộ vệ của Ngọc gia dẫn theo hai hộ vệ khác đi theo ngựa của Ngọc Kiều để tìm người.

Khi ngựa dừng lại gần nơi nàng ngã xuống, bọn họ cũng dừng lại, sau đó nghe thấy tiếng kêu cứu của nàng, hộ vệ mới vội vàng chạy đến miệng hố. Đuốc soi xuống, mới phát hiện không chỉ có tiểu thư ở bên trong, mà ngay cả Bùi Cương cũng đang ở dưới hố!

Mấy người cũng chẳng còn tâm trí đâu mà kinh ngạc, sợ người khác tìm đến nhìn thấy chủ tử nhà mình ở cùng một chỗ với thị vệ trong cái hố chật hẹp sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của nàng, bèn vội vàng thả dây thừng xuống kéo họ lên.

Bùi Cương quỳ một gối xuống trước mặt Ngọc Kiều, nói: "Nô tài cõng tiểu thư leo lên."

Hắn không có quan niệm thế tục quá sâu sắc về sự khác biệt nam nữ.

Có ánh lửa, trong hố cũng sáng lên, nhìn tấm lưng rộng lớn của Bùi Cương, mặt Ngọc Kiều hơi nóng lên.

Thấy Ngọc Kiều mãi không có phản ứng, hắn quay lưng về phía nàng hỏi: "Tiểu thư thấy có gì không ổn sao?"

Ngọc Kiều nhìn sườn dốc nghiêng kia, lại nghĩ đến chân của mình, nếu không có người đưa nàng lên, tự mình leo lên sẽ rất khó khăn, mà người này dù không phải Bùi Cương thì cũng sẽ là hộ vệ khác.

Nàng nắm chặt váy áo do dự hồi lâu, cuối cùng vẫn ngả người lên lưng hắn.

Thân thể nữ nhi mềm mại, ngay khoảnh khắc nàng nằm lên, Bùi Cương đã cảm nhận được sự khác biệt.

Cảm giác mềm mại truyền đến từ sau lưng khiến cơ thể hắn bỗng cứng đờ, trong người dâng lên một luồng nhiệt khí khó hiểu chạy loạn xạ, ngay cả hơi thở cũng trở nên nặng nề.

Ngọc Kiều ghé vào tai hắn nhắc nhở nhỏ: "Được rồi."

Khi Bùi Cương đứng dậy, dường như có làn gió ấm áp ẩm ướt thổi qua vành tai hắn, cơ thể không tự chủ được mà loạng choạng một cái. Cái loạng choạng này dọa Ngọc Kiều ở phía sau sợ hãi, trực tiếp vòng tay ôm chặt lấy cổ hắn, thân thể vốn đẫy đà cũng vì thế mà dán chặt hơn.

Yết hầu Bùi Cương trượt lên xuống, thầm hít ngược một hơi khí lạnh.

Hắn chưa từng biết, hóa ra tiếp xúc thân mật với nữ tử như thế này, sẽ...

Sẽ thế nào? Thật ra Bùi Cương cũng không rõ lắm, chỉ cảm thấy rất nóng rất nóng, cả người rơi vào trạng thái căng cứng.

Hắn mím môi, nắm lấy sợi dây thừng được ném từ trên xuống, sau đó giọng nói mang theo chút khàn khàn: "Để tránh tiểu thư bị ngã giữa đường, đắc tội rồi."

Nói xong hắn dùng đầu dây thừng buộc chặt vào eo hai người, dây vừa buộc lại, khoảng cách giữa hai người càng không còn kẽ hở. Nhiệt độ cơ thể truyền qua lớp y phục sang đối phương, Ngọc Kiều cảm thấy bản thân sắp bốc cháy rồi, ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Đồng thời nàng cũng cảm thấy người Bùi Cương rất nóng, giống như một cái lò lửa, thảo nào người khác nói hắn mùa đông cũng không mặc áo bông, chắc chắn là vì thân nhiệt của hắn cao hơn người thường.

Bùi Cương khẽ thở hắt ra một hơi trọc khí, bắt đầu nắm dây thừng leo lên, nhưng khi leo trèo cơ thể không tránh khỏi ma sát. Cõng một người leo lên con dốc nghiêng này đối với hắn chẳng có chút khó khăn nào, nhưng chỉ trong chốc lát ngắn ngủi này, hắn lại cảm thấy vô cùng khó chịu đựng, trên trán lấm tấm một tầng mồ hôi nóng không biết do loại khô nóng nào gây ra.

Leo lên đến mặt đất, sau khi cởi dây thừng, Thẩm hộ vệ sa sầm mặt nói: "Hôm nay bốn người chúng ta cùng đi tìm tiểu thư, tiểu thư không hề đi cùng bất kỳ ai."

Hai người kia đều đáp một tiếng đã rõ, duy chỉ có Bùi Cương không lên tiếng, Thẩm hộ vệ nhìn về phía hắn, nghiêm túc hỏi: "Bùi hộ vệ có hiểu..."

Lời còn chưa dứt, đã thấy Bùi Cương bỗng giơ tay lên, ánh mắt dần trở nên lạnh lẽo, sắc mặt cũng bắt đầu ngưng trọng. Thẩm hộ vệ nhìn sắc mặt ngưng trọng của hắn dường như cũng cảm nhận được điều gì, nhất thời cũng đề cao cảnh giác.

Thẩm hộ vệ ra lệnh cho thị vệ ngoại viện bên cạnh: "Bắn pháo hiệu."

Bùi Cương nhặt ống cung tên lúc nãy ném xuống đất trước khi xuống hố lên, đeo ống tên lên lưng, vẻ mặt cũng đầy vẻ đề phòng.

Thị vệ ngoại viện lấy ra một ống pháo hiệu nhỏ, dùng đuốc châm lửa, "vút" một tiếng, một tia pháo hoa màu đỏ bay vút lên không trung.

Ngựa bắt đầu hí vang bất an.

Ngọc Kiều cũng cảm nhận được cảm giác bị ánh nhìn âm u rình rập, càng trở nên căng thẳng. Có lẽ vì lúc nãy trong lúc sợ hãi nhất đã nảy sinh lòng tin tưởng với Bùi Cương, tuy không sâu đậm, nhưng cũng đủ để nàng khi nhận thấy nguy hiểm sẽ lập tức trốn ra sau lưng hắn.

Vì chỉ đứng được bằng một chân, nàng đành phải nắm lấy áo sau lưng hắn để giữ vững cơ thể.

Trong bóng tối của bụi rậm xung quanh, là từng đôi mắt phát ra ánh sáng xanh lục.

Bọn họ bị bầy sói bao vây rồi.

Nếu không phải trong tay họ có đuốc, e rằng bầy sói đã sớm nhảy vào tấn công. Nhưng chỉ vài ngọn đuốc, căn bản không dọa lui được bọn chúng.

Mấy người đều giương cung về phía bầy sói đang đi ra từ trong bóng tối, vì trên tay có đuốc nên chúng mới không ùa lên ngay lập tức.

Ngọc Kiều nhìn bầy sói hoang không biết có bao nhiêu con kia, sắc mặt lập tức trắng bệch không còn chút máu.

Mà sắc mặt của hai thị vệ ngoại viện kia cũng chẳng khá hơn là bao.

Ánh mắt Bùi Cương dán chặt vào bầy sói, lâm nguy bất loạn* nói với Thẩm hộ vệ: "Bầy sói ắt có sói đầu đàn, đợi ta làm bị thương sói đầu đàn, khi bầy sói lao về phía ta, các ngươi hộ tống tiểu thư rời đi."
(*) Gặp nguy hiểm nhưng không sợ hãi.

Mấy người nghe lời Bùi Cương, trong lòng đều chấn động.

Ngọc Kiều càng không thể tin nổi nhìn chằm chằm vào hắn.

Bùi Cương cũng không hề chần chừ, lập tức xoay người dùng hai tay túm lấy eo thon của Ngọc Kiều, nhấc bổng nàng lên lưng con ngựa bên cạnh, trầm giọng quát: "Lên ngựa!"

Ngọc Kiều bị bầy sói lớn dọa sợ đến mức không kịp suy nghĩ gì, lập tức nghe theo lời hắn, trèo thẳng lên lưng ngựa.

Sau khi nàng lên ngựa, Bùi Cương lập tức giương cung lắp tên, đôi mắt khẽ nheo lại.

Bầy sói từ từ áp sát lại gần, đi vào phạm vi chiếu sáng của ngọn đuốc.

Bùi Cương lại lần nữa quát lớn với những người khác: "Lên ngựa!"

Lời vừa dứt, hắn lập tức tìm thấy con sói có thể hình lớn hơn, đuôi vểnh lên trong bầy, không chút do dự thả dây cung.

Mũi tên lao vút ra khỏi cung, thế như chẻ tre bay thẳng về phía bầy sói, cắm phập vào mắt trái của con sói đầu đàn, một tiếng hú thê lương vang lên, lập tức tất cả bầy sói đều bắt đầu nhe răng gầm rú.

Bùi Cương không chần chừ nữa, hô một tiếng: "Hộ tống tiểu thư rời đi." Sau đó giật lấy ngọn đuốc của Thẩm hộ vệ bên cạnh, rút thanh đao bên hông ra, lao về phía con sói đầu đàn đang bị thương.

"Bùi Cương!" Ngọc Kiều kinh hãi hét lớn một tiếng.

Bầy sói nghe lệnh sói đầu đàn, nó gầm lên một tiếng, phần lớn bầy sói đều tập trung tấn công về phía Bùi Cương, lúc này vòng vây đã có chỗ hổng để đột phá.

"Thẩm hộ vệ, ngươi mau đi cứu Bùi Cương!"

Thẩm hộ vệ sau khi dùng cung tên bắn chết một con sói hoang, nói với hai hộ vệ còn lại: "Hộ tống tiểu thư về."

Ngọc Kiều cũng hiểu mình ở lại chẳng có chút tác dụng nào, chỉ làm vướng chân người khác, nàng nhìn Bùi Cương một cái, trong lòng hạ quyết tâm, giật dây cương thúc ngựa lao ra khỏi bầy sói.

Ngọc Kiều bình an trở về nơi tập trung.

Vì nàng mất tích, Tri phủ cũng đã phái rất nhiều người đi tìm, mà Mạc gia cũng gần như cử tất cả hộ vệ vào rừng tìm kiếm.

Ngọc Kiều về đến nơi tập trung mới biết tại sao mình mất tích lâu như vậy mà không ai đến tìm, hóa ra là vì Mạc Thanh Đình không đi săn cùng đã uống chút rượu trái cây, bèn quay về lều. Có lẽ do lều của hai người nằm sát nhau, mà nha hoàn lại không ở bên cạnh, trong lúc chóng mặt nàng ấy đã vào nhầm lều.

Nha hoàn Mạc gia tưởng tiểu thư nhà mình đang nghỉ ngơi trong lều nên cũng không vào làm phiền.

Còn bên kia Thẩm hộ vệ bị lạc mất chủ tử, tìm kiếm hồi lâu, sau đó bảo Tần hộ vệ quay về xem xét. Nha hoàn thấy trong lều có người nghỉ ngơi, đương nhiên không nghi ngờ, bèn nói tiểu thư đã về rồi.

Mãi đến khi ngựa của Ngọc Kiều quay về, nha hoàn mới vào lều kiểm tra, vừa kiểm tra thì tá hỏa, người trong lều rõ ràng không phải chủ tử nhà mình.

Ngọc Kiều hoàn toàn không có tâm trạng nghe những chuyện này, trong lòng nàng đang lo lắng cho nhóm người Bùi Cương.

Lúc nãy khi quay về, đã có người đi về phía bầy sói, cũng không biết tình hình hiện tại thế nào rồi.

Uống canh an thần xong, nàng vẫn không thể yên lòng, cứ nhìn chằm chằm về phía lối vào khu rừng.

Tang Tang cầm một chiếc áo choàng đến khoác lên người Ngọc Kiều, nói: "Tiểu thư yên tâm đi, lúc nãy thấy pháo hiệu, Tri phủ đại nhân cũng đã phái rất nhiều nha dịch đi rồi, Bùi hộ vệ và Thẩm hộ vệ nhất định sẽ bình an trở về."

Ngọc Kiều nhìn Tang Tang, trong lòng áy náy hỏi: "Trước đây có phải ta đối xử quá tệ với Bùi hộ vệ rồi không?"

Ngọc Kiều lo lắng như lửa đốt, trong lòng cũng vô cùng hối hận. Trước đây nàng quá tồi tệ, vì giấc mơ mà có định kiến, thái độ với Bùi Cương lúc nóng lúc lạnh, nàng quả thực đã lấy lòng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi!

Bây giờ hắn có thể bất chấp nguy hiểm tính mạng để cứu nàng, nếu nàng còn nghi ngờ hắn là người xấu, thì nàng mới chính là kẻ xấu xa nhất!

Tang Tang ngẫm nghĩ, nói: "Tiểu thư đối xử với Bùi hộ vệ cũng đâu có gì quá đáng, cùng lắm là đánh hắn một trận, đó cũng là do hắn tự làm sai, không trách tiểu thư được. Hơn nữa sau đó người còn để hắn từ một tên mã nô nhỏ bé thăng lên làm hộ vệ, dù là nội viện hay ngoại viện, đều tốt hơn thân phận mã nô trước kia của hắn rất nhiều."

Tang Tang đứng về phía chủ tử mà nói, nhưng nói cũng không sai.

Ngọc Kiều thầm suy tính lại, nhớ đến lời thề thốt lúc nãy của Bùi Cương, lại nghĩ đến việc hắn vừa cứu mạng mình, lòng nàng chợt lung lay, bắt đầu hoài nghi về những giấc mộng điềm báo trước kia.

Tuy cảnh tượng trong mơ sẽ xảy ra trong tương lai, nhưng liệu có phải giấc mơ về việc Bùi Cương bắt nạt nàng đã có chút sai lệch? Hay là do bản thân nàng trong mơ sau này đã bắt nạt hắn quá đáng, bắt nạt đến mức vượt quá giới hạn chịu đựng của hắn, cho nên sau khi trở thành Hoài Nam Vương hắn mới bắt nạt lại nàng?

Ngọc Kiều càng nghĩ càng thấy: Chắc chắn là như vậy rồi!

Sau khi nàng tự mình thông suốt nguyên do, ruột gan đều hối hận đến xanh mét. Thầm quyết định đợi lần này nếu Bùi Cương có thể bình an trở về, sau này nàng nhất định sẽ không bắt nạt hắn nữa, cũng sẽ không để người khác bắt nạt hắn, tuyệt đối sẽ thật lòng thật dạ đối tốt với hắn!

Bỗng nhiên trong rừng thấp thoáng ánh lửa, còn truyền đến tiếng vó ngựa.

Mọi người đã về rồi.

Ánh mắt Ngọc Kiều cuối cùng cũng tìm thấy Bùi Cương toàn thân đầy máu trong đám người trở về.

Tuy trên người Bùi Cương toàn là máu, nhưng dường như điều đó không hề ảnh hưởng gì đến hắn.

Sau khi xuống ngựa, hắn trông chẳng giống như vừa trải qua một trận chiến sinh tử, bước chân trầm ổn đi về phía Ngọc Kiều, sau đó cúi đầu trước mặt nàng, giọng trầm thấp nói: "Tiểu thư, nô tài đã về."

Người khác suýt chút nữa vì cứu mình mà chết, Ngọc Kiều chẳng qua cũng chỉ là cô nương mười lăm tuổi, đương nhiên sợ đến mức muốn khóc. Nhưng khóc trước mặt bao nhiêu người thế này thật sự rất mất mặt, bèn mím chặt môi, nhăn mũi cố nén xúc động xuống.

Trong lòng thực ra rất muốn cảm ơn Bùi Cương, nhưng không hiểu sao lại không kiểm soát được cái miệng của mình, giọng điệu rất hung dữ nói: "Ngươi tưởng ngươi là con mèo có chín cái mạng sao, ai cho phép ngươi làm anh hùng lao lên hả!"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương