Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 13: Hủy hôn - Bao che người nhà

Trước Sau

break

Nghe Phúc Toàn bẩm báo Bùi Cương vẫn còn canh giữ bên ngoài viện, vì muốn tránh mặt hắn nên Ngọc Kiều đành đi lối cửa hông nhỏ để ra ngoài.

Trong lòng nàng vẫn còn thấp thỏm, bèn dặn dò Phúc Toàn đi chuyển lời cho Bùi Cương, bảo hắn từ nay không cần túc trực ở nội viện nữa, sau này cứ đến ngoại viện mà trực.

Ngọc Kiều chẳng muốn lát nữa quay về lại phải bỏ cửa chính quang minh chính đại mà lén lút đi cửa hông thêm lần nào nữa!

Chỉ một ánh mắt, một câu tán thưởng của Bùi Cương cũng đủ khiến Ngọc Kiều nơm nớp lo sợ. Cho nên nàng đành nhận mình nhát gan, nàng quả thực rất sợ hắn.

Đến bên ngoài viện của phụ thân, nàng khẽ thở phào một hơi, xua tan những ảnh hưởng mà Bùi Cương gây ra, lúc này mới bước vào trong.

Vừa vào sân, nàng đã thấy gã tiểu tư thân cận của Thẩm Hoành Kính đứng ngoài thư phòng. Ngọc Kiều khẽ nhíu mày, thầm nghĩ hắn ta uổng công là kẻ đọc sách thánh hiền, vậy mà lại làm ra cái hành vi tiểu nhân "bắn tên trộm" đê hèn như thế này.

Ngọc Kiều ung dung gõ cửa thư phòng, cất tiếng: "Phụ thân, nữ nhi đến rồi."

Ngay sau đó, giọng nói của phụ thân nàng, Ngọc Thịnh từ trong phòng vọng ra: "Vào đi."

Ngọc Kiều bảo Tang Tang đứng đợi bên ngoài, còn mình thì đẩy cửa bước vào.

Quả nhiên, Thẩm Hoành Kính cũng đang ở trong thư phòng.

Ngọc Kiều chẳng thèm liếc mắt nhìn hắn ta lấy một cái, đi thẳng đến trước bàn làm việc của phụ thân, cười hỏi: "Phụ thân cho gọi nữ nhi tới, có việc gì không ạ?"

Ngọc Thịnh liếc nhìn Thẩm Hoành Kính đang đứng trong thư phòng với vẻ mặt đầy thản nhiên, rồi sa sầm nét mặt nói với nữ nhi: "Con nói xem, tên hộ vệ mới sắp xếp trong viện của con là thế nào?"

Sắc mặt Ngọc Thịnh không tốt chút nào. Nghe từ miệng người ngoài nói nữ nhi bảo bối đã có hôn ước lại đi dây dưa không rõ với hạ nhân trong nhà, thử hỏi có người làm phụ thân nào mà vui vẻ cho được?

Ngọc Kiều nghe vậy lập tức giả bộ như đã hiểu ra vấn đề, quay sang nhìn Thẩm Hoành Kính, trên mặt lộ rõ vẻ không thể tin nổi: "Biểu ca, ngươi lại dám đổi trắng thay đen để vu oan cho ta sao?"

Thẩm Hoành Kính lộ vẻ cực kỳ không vui, chắp tay thi lễ với Ngọc Thịnh, vẻ mặt nghiêm cẩn: "Những lời vừa rồi ngoại sinh nói với cô phụ, từng câu đều là thật, không một câu vọng ngôn."

Ngọc Kiều "hừ" một tiếng: "Biểu ca thật sự là ác nhân tiên cáo trạng*, sợ ta làm ô uế thanh danh của ngươi, nên chưa có bằng chứng gì đã chạy đến chỗ phụ thân ta để châm ngòi ly gián. Ta xin hỏi biểu ca, ngươi nhìn thấy ta dây dưa không rõ với tên hộ vệ đó khi nào, hay là có ai nhìn thấy hả?"

(*) Kẻ xấu thường đi báo cáo trước lấy lợi thế.

Thẩm Hoành Kính nhìn Ngọc Kiều, vạch trần: "Kẻ đó trước kia chỉ là một tên mã nô, vì sơ suất mà khiến hai con ngựa biểu muội yêu thích nhất bị độc chết. Thế nhưng biểu muội không những không trừng phạt hắn, ngược lại còn đề bạt làm hộ vệ thân cận, chuyện này là có ý gì? Hơn nữa tên mã nô kia tướng mạo tuấn tú, nếu biểu muội không có chút tư tình nào với hắn thì hà tất phải làm như vậy?"

Thẩm Hoành Kính cũng vì quá lo lắng Ngọc Kiều sẽ ra tay trước, nên mới vội vàng đến tìm Ngọc Thịnh khi trong tay chưa có bất kỳ bằng chứng xác thực nào.

Hắn ta toan tính rằng cô phụ sẽ chủ động đề nghị hủy hôn để bảo toàn danh tiếng cho nữ nhi. Như vậy, người nhà hắn ta sẽ cho rằng trách nhiệm thuộc về Ngọc gia.

Tin tưởng phụ thân không phải người tùy tiện nghe lời gièm pha, Ngọc Kiều cũng ung dung hỏi ngược lại Thẩm Hoành Kính: "Vậy biểu ca hãy giải thích một chút, vì sao năm ngoái khi đến Tắc Châu, ngươi chỉ tặng ta một một cây trâm thường thấy ở các tiệm ngọc, còn tặng cho Ngọc Dao khăn lụa dệt bằng Thiên Tàm Ti cực kỳ quý giá?"

Ngọc Kiều vừa dứt lời, sắc mặt Thẩm Hoành Kính khẽ biến đổi.

Ngọc Kiều tiện đà nói tiếp: "Năm nay cũng vậy, chiếc vòng tay tặng ta nhìn thì có vẻ nước ngọc không tệ, nhưng thực chất cũng cùng một lò với những món đồ bằng ngọc biểu ca tặng ta mấy năm nay. Còn món tặng cho Ngọc Dao tuy nhìn có vẻ giản dị, nhưng lại là Ngưng Thần Hương quý giá xin từ chỗ ngoại tổ mẫu."

Nói đoạn, nàng nở nụ cười, ánh mắt lại như không cười nhìn Thẩm Hoành Kính, hỏi tiếp: "Biểu ca, ngươi nói xem, vì sao lễ vật cho Ngọc Dao biểu muội lại tốn nhiều tâm tư đến thế, còn của ta lại qua loa lấy lệ như vậy?"

Những ngày qua, Ngọc Kiều cũng đâu có ngồi không. Trước đó Thẩm Hoành Kính tặng gì cho Ngọc Dao, chỉ cần hỏi nha hoàn bên cạnh nàng ta một tiếng là cái gì cũng tra ra được.

Ngọc Thịnh sa sầm mặt mày nhìn Thẩm Hoành Kính: "Những điều Ngọc Kiều nói có thật hay không?"

Nghe đến đây, Ngọc Thịnh đã hoàn toàn hiểu rõ mọi chuyện.

Ngay từ đầu, Ngọc Thịnh đã tin tưởng nữ nhi. Khi nghe Thẩm Hoành Kính buông lời vu khống, ông đã suýt chút nữa đuổi thẳng cổ tên này ra ngoài! Sở dĩ ông gọi nữ nhi đến là muốn để nàng nhìn rõ bộ mặt thật của vị hôn phu này, để nàng dứt khoát từ bỏ tâm tư.

Nghĩ đến nhân phẩm của Thẩm Hoành Kính lại tồi tệ đến mức này, ông không khỏi hối hận vì năm xưa đã định ra mối hôn sự khi nữ nhi còn quá nhỏ.

Vẻ trấn định trên mặt Thẩm Hoành Kính bắt đầu rạn nứt, hắn ta thầm trách bản thân vì đã để gã tiểu tư đi chọn quà cho Ngọc Kiều.

Sự việc đã đến nước này, hắn ta vẫn cứng miệng biện giải: "Những món đồ ta tặng Ngọc Dao biểu muội chỉ là tiện tay lấy từ trong nhà, ta cũng không biết nó quý giá bao nhiêu..."

"Đủ rồi!" Ngọc Thịnh quát lớn một tiếng, cắt ngang lời Thẩm Hoành Kính, sắc mặt cực kỳ khó coi. Ông đã từng gặp qua đủ hạng người khôn khéo mưu mô trên đời, lẽ nào lại không nhìn ra sự giảo biện của Thẩm Hoành Kính sao?

Nhìn chằm chằm hắn ta bằng ánh mắt lạnh thấu xương, ông nói: "Hai năm nay ngươi đối xử với Kiều Nhi ngày càng thiếu kiên nhẫn, ngươi tưởng ta không nhìn thấy sao?"

Trước kia thấy Ngọc Kiều thích Thẩm Hoành Kính, vì thương nữ nhi nên ông mới định bụng kéo dài thêm một thời gian, sau đó tìm cơ hội hủy bỏ mối hôn sự của hai người. Đây cũng chính là lý do vì sao Ngọc Thịnh muốn để Ngọc Kiều đến mười tám tuổi mới xuất giá.

Thẩm Hoành Kính nhất thời cứng họng.

"Ta sẽ viết một bức thư gửi cho phụ mẫu ngươi, bảo họ đến Hoài gia thương thảo chuyện giải trừ hôn ước."

"Cô phụ, chuyện này ta không thẹn với lương tâm..."

Ngọc Thịnh tức giận đập mạnh xuống bàn, tiếng động lớn khiến lời nói của Thẩm Hoành Kính lập tức im bặt, sắc mặt cũng thay đổi.

Ông giận dữ quát: "Muối lão tử ăn còn nhiều hơn cơm ngươi ăn, ngươi còn muốn giả vờ trước mặt ta? Kiều Nhi phẩm hạnh không tốt, truyền ra ngoài thì vẫn còn người phụ thân này, nửa đời sau của con bé vẫn cơm áo không lo. Nhưng chuyện ngươi phẩm hạnh bất chính mà truyền ra ngoài, thì ngươi đừng hòng mơ tưởng đến chuyện vào triều làm quan nữa!"

Ngọc Thịnh là người giàu nhất Hoài Châu, lúc không giận thì trông có vẻ bình dị dễ gần, nhưng khi nổi giận thì tự nhiên khiến người ta rét run.

Không chỉ Thẩm Hoành Kính bị dọa cho mặt mày lúc xanh lúc trắng, mà ngay cả Ngọc Kiều đứng bên cạnh cũng căng thẳng rụt cổ lại, thầm nghĩ phụ thân lúc nổi giận quả nhiên đáng sợ.

"Chuyện này cứ coi như là do tính tình các ngươi bất hòa. Nếu ngươi còn cố chấp không chịu buông, thì dù có là ngoại sinh của ta thì ta cũng khiến ngươi thân bại danh liệt!" Một khi đã bao che người nhà, Ngọc Thịnh tuyệt đối không nương tay chút nào.

Buông lời xong, ông đuổi thẳng hắn ta ra khỏi thư phòng.

Một lúc lâu sau, Ngọc Kiều mới rón rén bưng chén trà đặt lên bàn, cười nịnh nọt: "Phụ thân uống trà đi ạ."

Nói rồi nàng còn đứng quạt mát cho phụ thân đang hừng hực lửa giận, vẻ mặt vô cùng ân cần.

Ngọc Thịnh bưng chén trà lên nhấp một ngụm, hít sâu một hơi rồi nói: "Sau này con đừng nhớ thương cái tên khốn kiếp đó nữa, phụ thân sẽ tìm cho con một mối hôn sự khác."

Tuy đã thu lại cơn giận, nhưng giọng điệu của ông vẫn còn nghiêm nghị.

"Nữ nhi không xuất giá có được không ạ?" Ngọc Kiều lí nhí nói.

Ngọc Thịnh khẽ nhíu mày, chỉ cho rằng nàng bị Thẩm Hoành Kính làm tổn thương, qua một thời gian sẽ khỏi nên không khuyên giải nhiều, ông chỉ hỏi: "Chuyện tên mã nô kia là thế nào?"

Tay Ngọc Kiều khựng lại, nụ cười nịnh nọt trên môi cũng dần tắt ngấm.

Suy tính hồi lâu, nàng mới đáp: "Phụ thân, có một chuyện con vẫn chưa nói với người, nói ra rồi con sợ người sẽ không tin."

Ngọc Thịnh hơi nhíu mày: "Chuyện gì?"

Ngọc Kiều chậm rãi kể: "Trước đây nữ nhi suýt chút nữa thì ngã ngựa..."

Sắc mặt Ngọc Thịnh biến đổi: "Con bị ngã ngựa sao?"

Ngọc Kiều lắc đầu: "Nữ nhi không ngã, hộ vệ đã đỡ được con. Nhưng sau đó con đã có một giấc mơ rất hoang đường, những chuyện trong mơ vậy mà lại lần lượt ứng nghiệm..."

Ngọc Kiều bắt đầu kể từ việc ký ức bị trống một đoạn sau khi suýt ngã ngựa, tiếp đó là chuyện ngựa bị độc chết, rồi đến hung thủ hạ độc, tiếp theo là ngày giờ chính xác họ từ Cẩm Châu trở về, cuối cùng nói đến món quà Thẩm Hoành Kính tặng.

"Vì vậy, con còn mơ thấy sau này biểu ca sẽ vì muốn ở bên Ngọc Dao mà hủy hôn với con, nên con mới thất vọng về hắn ta."

Biểu cảm của Ngọc Thịnh trở nên vi diệu, ông nhìn Ngọc Kiều với ánh mắt phức tạp: "Có phải con đọc quá nhiều tạp ký về ma quỷ thần linh rồi không?"

Ngọc Kiều cũng biết phụ thân sẽ không dễ dàng tin tưởng như vậy, bèn nói tiếp: "Những chuyện tiếp theo trong giấc mơ nữ nhi vẫn còn nhớ, nếu phụ thân không tin, cứ chờ xem liệu có ứng nghiệm hay không."

Ngẫm nghĩ một chút, nàng lại nói: "Vài ngày nữa, nhi tử chưởng quầy tiệm vải sẽ mắc bệnh nặng, ông ta biết phụ thân có cây nhân sâm ngàn năm nên sẽ đến xin, sau đó hồi lễ bằng mười cây lụa Băng Tàm Ti. Lại còn chuyện đệ đệ ruột nhà Nhị thẩm đánh bạc, thua đâu chừng năm vạn lượng, sau đó sẽ chạy đến Ngọc gia làm loạn."

Những điều Ngọc Kiều mơ thấy đều là chuyện liên quan đến nhà mình.

Ngọc Thịnh nghe vậy thì bật cười một tiếng: "Nếu quả thật sẽ xảy ra những chuyện đó, thì có liên quan gì đến tên mã nô kia?"

Rõ ràng Ngọc Thịnh vẫn chưa tin.

Ngọc Kiều im lặng một lát, rồi nói ra cái cớ đã chuẩn bị sẵn: "Người đó sau này sẽ cứu mạng con một lần, đương nhiên con không thể bạc đãi hắn. Nhưng có lẽ vì vậy mà khiến người ngoài đàm tiếu, vì thế con mới điều hắn ra ngoại viện."

Nhìn sắc mặt phụ thân mắng nhiếc Thẩm Hoành Kính vừa rồi, làm sao nàng dám kể ra những chuyện khốn nạn mà Bùi Cương sẽ làm trong tương lai chứ? Chỉ đành nói hắn là ân nhân sau này của nàng, đợi khi phụ thân biết giấc mơ của nàng thành sự thật, cũng sẽ đối xử với Bùi Cương hòa nhã hơn.

Biết Bùi Cương đã sớm có ý đồ xấu với mình, Ngọc Kiều nào còn dám tơ tưởng đến chuyện để hắn làm chỗ dựa? Chỉ mong ngày nào đó hắn trở thành Hoài Nam Vương sẽ không oán hận Ngọc gia, không trả thù nàng là tốt lắm rồi.

"Chuyện trong mơ sao có thể coi là thật..." Im lặng một hồi, ông vẫn hỏi: "Vậy còn mơ thấy gì nữa không?"

Ngọc Kiều nhún người hành lễ với ông, đáp: "Đợi đến khi phụ thân tin nữ nhi rồi, con sẽ kể tiếp những chuyện sau đó cho người nghe."

Nói xong những lời này, Ngọc Kiều cũng xin phép cáo lui.

Chuyện của Thẩm Hoành Kính và việc kể cho phụ thân nghe về giấc mơ đều nằm trong dự tính của Ngọc Kiều, nên nàng không để tâm lắm. Điều nàng để tâm chính là Bùi Cương.

Cũng không biết hắn có còn canh giữ bên ngoài viện của nàng hay không?

Sau khi ra khỏi viện của phụ thân, Ngọc Kiều bảo Tang Tang về viện trước xem thử một chút.

Sau khi Tang Tang đi trước, Ngọc Kiều bước đi rất chậm. Một lúc sau Tang Tang quay lại, báo rằng Bùi Cương đã không còn ở ngoài viện nữa.

Nghe vậy, Ngọc Kiều mới thở phào nhẹ nhõm.

"Tiểu thư, sao bỗng nhiên người lại sợ Bùi hộ vệ như vậy?" Trước ngày hôm nay, Tang Tang còn tưởng chủ tử có ý thích Bùi Cương, nhưng hôm nay nhìn lại thì thấy hoàn toàn trái ngược.

Ngọc Kiều nhìn nàng ấy, mạnh miệng đáp: "Ai nói ta sợ hắn chứ, ta chỉ là không muốn nhìn thấy hắn mà thôi!"

Nàng hừ một tiếng, thẳng lưng ưỡn ngực, đi về phía tiểu viện của mình, bước chân rõ ràng đã nhanh hơn rất nhiều.

Vì chưa dùng điểm tâm sáng nên bụng đói cồn cào, vừa về đến viện nàng lập tức sai Tang Tang đi bưng đồ ăn lên tiểu sảnh.

Lúc vào tiểu sảnh ngồi đợi đồ ăn, thấy trên bàn có một đĩa hạt khô đã được bóc vỏ sẵn, trong lòng nàng vui vẻ hẳn lên. Nàng nghĩ chắc là Tang Tang biết dạo này nàng thích ăn loại hạt vỏ cứng này nên đã cho người bóc sẵn để nàng ăn vặt.

Nàng bốc một nắm nhỏ, tự nhiên bỏ vào miệng ăn. Vị thơm ngọt của hạt khô lan tỏa nơi đầu lưỡi, nhất thời tâm trạng cũng tốt lên nhiều, tạm thời quẳng chuyện Bùi Cương ra sau đầu.

Trên mặt nàng vương ý cười, tán thưởng: "Quả nhiên vẫn là Tang Tang hiểu lòng ta nhất."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương