Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 12: Ánh mắt - Kinh hoàng thất thố

Trước Sau

break

Hôm nay Ngọc Kiều chọn một bộ váy áo màu vàng nhạt. Không phải nàng đã chán ghét sắc đỏ, mà bởi trong lòng trộm nghĩ, có lẽ Bùi Cương đã quá ấn tượng với dáng vẻ kiều diễm của nàng trong những bộ y phục rực lửa kia, vì thế, nàng quyết tâm thay đổi.

Ngẫm lại, sắc đỏ thực sự quá phô trương và chói mắt, vì thế mà từ Bùi Cương đến tên Tổng binh thô bỉ kia đều để mắt tới nàng. Để những ngày tháng sau này được yên ổn, y phục nên chọn màu trang nhã, tính tình cũng cần thu liễm, nhu mì hơn đôi chút.

Nàng còn đặc biệt phối thêm một chiếc quạt tròn, khẽ xoay nhẹ trên tay, cảm thấy bản thân quả thực có thêm vài phần khí chất tao nhã, dịu dàng của một khuê nữ đoan trang.

Chỉ tiếc là cảm giác ấy vừa mới nhen nhóm, Phúc Toàn đã hớt hải chạy tới báo tin Thẩm Hoành Kính lại chặn đường Bùi Cương. Mấy phần khí chất tao nhã kia lập tức tan thành mây khói.

Nàng thầm rủa trong bụng. Đám người này bị làm sao vậy? Cứ kẻ trước người sau thay phiên nhau tìm Bùi Cương gây phiền phức. Bọn họ có biết vị đang đứng đó chính là sát thần, là Hoài Nam Vương tương lai mà cả thiên hạ không ai dám đắc tội hay không?

Cũng không biết trước khi nàng tới, Thẩm Hoành Kính đã nói gì với hắn, có buông lời nhục mạ hay làm khó dễ hắn không?

Nghĩ đến đây, nàng dùng quạt che nửa mặt, kín đáo ra hiệu cho Tang Tang. Tang Tang vốn là tâm phúc hiểu ý chủ tử nhất, lập tức gật đầu, bước chân chậm lại, lùi ra sau giữ chân Phúc Toàn.

Khi đã tạo được một khoảng cách an toàn, Ngọc Kiều mới thấp giọng hỏi Bùi Cương đang đi bên cạnh: "Ban nãy biểu ca ta đã nói gì với ngươi?"

Có lẽ do mấy ngày nay hắn luôn tỏ ra ngoan ngoãn, phục tùng, nên sự đề phòng của Ngọc Kiều cũng vơi đi ít nhiều. Hoặc là nàng đã dần quen với sự hiện diện của hắn, không còn cảm thấy toàn thân gượng gạo mỗi khi hắn đến gần.

Bùi Cương thành thật đáp: "Hỏi về quan hệ giữa nô tài và tiểu thư."

Ngọc Kiều khẽ nhíu mày: "Chỉ thế thôi sao?"

Bùi Cương gật đầu: "Phải."

Vốn dĩ khuôn mặt hắn vẫn lạnh băng không chút biểu cảm, nhưng chẳng biết nghĩ tới điều gì, hắn chợt cau mày, hỏi ngược lại: "Tiểu thư không thích Thẩm thiếu gia sao?"

Ngọc Kiều đang mong rũ sạch quan hệ với Thẩm Hoành Kính, không cần suy nghĩ đã buột miệng: "Đương nhiên là không thích!"

Đôi mày đang cau lại của Bùi Cương từ từ giãn ra, hắn lại hỏi: "Vậy tiểu thư ghét hắn ta à?"

"Trước kia cũng không đến nỗi nào, nhưng trải qua chuyện vừa rồi thì ghét cay ghét đắng..." Lời nói bỗng khựng lại. Tại sao hắn hỏi gì nàng cũng đáp, lại còn đáp nghiêm túc như vậy chứ?

Trong lúc Ngọc Kiều còn đang ngẩn ngơ, nàng không nhận ra ánh mắt Bùi Cương đã dần trở nên u tối, giọng nói trầm thấp mang theo hàn ý lạnh lẽo: "Nếu tiểu thư không muốn nhìn thấy Thẩm thiếu gia nữa, nô tài có cách khiến hắn ta biến mất không một tiếng động, cũng sẽ chẳng có ai nghi ngờ đến đầu nô tài."

Giọng nói trầm thấp, nhưng lời hắn thốt ra lại khiến người ta tê dại cả da đầu.

Ngọc Kiều sững sờ, bàn tay đang phe phẩy chiếc quạt tròn cũng cứng đờ giữa không trung. Nàng trừng mắt nhìn Bùi Cương, trong đáy mắt thoáng hiện sự kinh hãi. Có lẽ vì sợ tối nay Bùi Cương thực sự sẽ đi "giải quyết" người nọ trong im lặng, nàng hoảng hốt thốt lên: "Suy nghĩ này của ngươi quá nguy hiểm! Dù ta có ghét đến đâu cũng không đến mức muốn lấy mạng hắn ta!"

Bùi Cương nhíu mày, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Hắn ta đã uy hiếp tiểu thư, vì sao không thể giết chứ?"

Ngọc Kiều nhìn sâu vào đôi mắt thâm trầm của hắn với vẻ không thể tin nổi. Nhưng khi nhận ra đôi mắt ấy không hề chứa đựng toan tính phức tạp, nàng khẽ ngẩn người.

Những ngày qua, nhất cử nhất động của hắn đều được báo lại cho nàng. Từ chuyện hắn trả tiền cho Phúc Toàn, đến việc hắn tự giác gánh nước chẻ củi giúp nhà bếp. Tất cả mọi chuyện đều khiến nàng cảm thấy khó hiểu. Nay nhìn thấy ánh mắt này, Ngọc Kiều bỗng vỡ lẽ.

Có lẽ do mất trí nhớ, lại sống trong hoàn cảnh khắc nghiệt, bản tính của Bùi Cương trở nên cực kỳ đơn giản: Ân oán phân minh. Kẻ nào xấu với hắn, hắn trả đủ; người nào tốt với hắn, hắn báo đáp tương xứng.

Nắm bắt được tính cách này, Ngọc Kiều bỗng thấy nhẹ nhõm. Sau này không cần cố ý đối tốt với hắn, chỉ cần không khắt khe, không gây khó dễ, không sỉ nhục, thỉnh thoảng thể hiện chút thiện ý. Cứ tích lũy như vậy, hắn nhất định sẽ "ném quả đào, báo quả mận".

Nghĩ đến đây, khóe môi Ngọc Kiều khẽ cong lên, vô tình để lộ một nụ cười nhàn nhạt.

Bùi Cương thích nhìn thấy nụ cười của nàng. Khoảnh khắc ấy, hơi thở hắn bỗng ngưng trệ, ánh mắt dần trở nên nóng rực.

Ngọc Kiều sinh ra vốn đã kiều diễm. Ngày thường nàng diện váy đỏ, rực rỡ như đóa hồng có gai. Hôm nay bộ váy vàng nhạt lại giấu đi những chiếc gai nhọn, chỉ cần cười nhẹ một cái, cả người toát lên vẻ mềm mại, quyến rũ đến nao lòng. Dải thắt lưng buộc chặt phô bày trọn vẹn đường cong yêu kiều, eo thon ngực đầy, khiến nam nhân không thể rời mắt.

Y phục tuy giản dị nhưng người mặc lại chẳng hề nhạt nhoà, ngược lại càng thêm phần kiều mị.

Ngọc Kiều hoàn toàn không hay biết ánh mắt Bùi Cương nhìn mình đã thay đổi. Tâm trạng tốt lên, nàng kiên nhẫn giải thích: "Hắn ta chưa đe dọa đến tính mạng ta, chỉ nói vài câu vu khống. Muốn truy cứu thì dạy dỗ một bài học là được, không cần tổn hại nhân mạng."

Nàng vừa nói vừa ngước mắt lên: "Ngươi có hiểu ý ta..."

Lời chưa dứt, giọng nàng đột ngột tắc nghẹn trong cổ họng khi chạm phải đôi mắt tràn đầy tính xâm lược của Bùi Cương.

Khoảng cách giữa hai người chưa đầy một bước chân. Gần đến mức Ngọc Kiều ngửi thấy mùi Mộc Phù Dung cao trên người hắn, nồng ấm tựa như mùi hoa được hơ trên lửa. Mùi hương ấy bao trùm lấy nàng, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, nóng rực.

Ký ức về những đêm triền miên trong mộng ùa về. Trong giấc mơ ấy, hắn cũng dùng ánh mắt này nhìn nàng. Ánh mắt của một con thú săn mồi đang nhìn chằm chằm vào con mồi ngon ngọt. Ngọc Kiều hoảng loạn, lắp bắp: "Ngươi... Ngươi... Ta đã nói rồi, không cho phép ngươi nhìn ta như vậy!"

Bùi Cương lập tức rũ mắt xuống, che giấu ngọn lửa đang nhen nhóm. Hắn thành thật nói: "Tiểu thư rất đẹp."

Ngọc Kiều: "..."

Nàng trừng lớn đôi mắt. Nếu là người khác khen, có lẽ nàng sẽ vui vẻ đón nhận. Nhưng lời này thốt ra từ miệng Bùi Cương, lại cộng thêm ánh mắt vừa rồi, chỉ khiến nàng kinh hãi tột độ.

Nguy rồi! Có phải ngay từ đầu hắn đã nảy sinh ý đồ bất chính với nàng như trong mộng không? Nàng có phải đã tự rước họa vào thân, gieo mầm mống tai ương ngay bên cạnh không?

Càng nghĩ, Ngọc Kiều càng thấy lạnh gáy. Uổng công nàng tưởng rằng thay đổi tác phong thì có thể dập tắt tâm tư của hắn! Vừa rồi còn khen hắn đơn giản, giờ nàng mới thấy bản thân quá ngây thơ.

Bàn tay cầm quạt của Ngọc Kiều run rẩy. Nàng không dám ở lại thêm một khắc nào nữa, quay đầu chọn bừa một hướng rồi cắm đầu bỏ chạy.

Phát hiện Bùi Cương định đi theo, nàng thất thanh hét lên: "Ngươi đừng có đi theo ta!"

Bỏ lại câu đó, nàng hoảng loạn chạy bước nhỏ rời đi, chẳng còn chút dáng vẻ kiêu kỳ ung dung thường ngày, trông hệt như một chú thỏ con bị dọa sợ đang chạy trốn tán loạn.

Tang Tang đi cách đó một đoạn thấy chủ tử chạy trốn như vậy, vội vàng chạy tới trước mặt Bùi Cương chất vấn: "Ngươi đã nói gì với tiểu thư? Tại sao lại dọa tiểu thư sợ đến mức như thế hả?"

Bùi Cương nhìn theo hướng chủ tử bỏ chạy, cũng rơi vào trầm tư.

Tang Tang thấy hắn đờ ra như khúc gỗ, cũng chẳng thèm để ý tới hắn nữa, vội vàng đuổi theo hướng chủ tử vừa chạy.

Ngọc Kiều chạy một mạch về khuê phòng, đóng sập cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa thở hổn hển. Tim nàng đập thình thịch như muốn vỡ tung, mồ hôi ướt đẫm.
Nàng ném chiếc quạt sang một bên, run rẩy đi đến bên bàn, lật chén định rót nước. Nhưng tay run đến mức nước trà bắn tung tóe ra mặt bàn. Mất kiên nhẫn, nàng bưng chén trà lên uống cạn một hơi, nhưng vẫn chưa đã khát, dứt khoát cầm cả ấm trà ghé miệng vào vòi uống trực tiếp.

Sau khi tu hết cả ấm trà, nhịp tim mới chậm lại đôi chút.

Vừa mới hoàn hồn được một chút, tiếng gõ cửa bỗng vang lên khiến Ngọc Kiều giật bắn mình, tim suýt chút nữa nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

"Tiểu thư, người về phòng rồi sao?"

Nghe thấy giọng Tang Tang, Ngọc Kiều mới thở phào nhẹ nhõm.

Hù chết nàng rồi!

Nàng rón rén ra mở cửa, liếc mắt nhìn ra sau lưng Tang Tang thấy không có ai khác mới yên tâm, quay trở lại trong phòng ngồi xuống vị trí cũ.

Tang Tang vào phòng, cài then cửa cẩn thận rồi lo lắng nhìn chủ tử: "Tiểu thư, người làm sao vậy? Dọa nô tỳ sợ chết khiếp!"

Ngọc Kiều ngồi phịch xuống ghế, thở dài thườn thượt. Trong lòng thầm nghĩ: Đâu chỉ có ngươi sợ, ta vừa rồi cũng suýt bị dọa chết đây này.

Nàng cầm lấy chiếc quạt tròn trên bàn định quạt, nhưng vừa chạm vào cán quạt đã thấy dính dấp mồ hôi tay lạnh ngắt. Nàng ghét bỏ ném nó xuống: "Đổi cái khác, quạt cho ta."

Tang Tang nghe lời, đi đến giá treo một hàng quạt tròn tinh xảo lấy xuống một chiếc, sau đó đi tới bên cạnh Ngọc Kiều, nhẹ nhàng phe phẩy.

Từng luồng gió mát thổi tới giúp Ngọc Kiều bình tâm lại. Tang Tang vẫn không nén được tò mò: "Tiểu thư, người thật sự không sao chứ?"

Nàng ấy hầu hạ bên cạnh Ngọc Kiều bảy, tám năm, rất hiểu tính nết của nàng. Dù có gây ra họa lớn nàng cũng có thể giả vờ như không có chuyện gì, có bao giờ hoảng loạn thất thố như vừa rồi đâu? Trừ phi là gặp phải rắn rết chuột bọ mà tiểu thư sợ nhất thì nàng mới như thế.

Ngọc Kiều mở mắt, đáy mắt thoáng hiện vẻ do dự: "Tang Tang, ngươi thấy việc điều Bùi... Bùi Cương ra ngoại viện làm hộ vệ thì thế nào?"

Trước kia không biết Bùi Cương ngay từ đầu đã có ý nghĩ khác với nàng, Ngọc Kiều một lòng muốn cùng hắn tạo quan hệ tốt nên xem nhẹ sự nguy hiểm khi giữ hắn ở cạnh. Nhưng nay, khi biết rõ tâm tư của hắn, nàng cảm thấy cả người mình đang run rẩy.

"Tiểu thư vì sao muốn điều Bùi hộ vệ ra ngoại viện, có phải vừa rồi hắn đã hăm dọa người không?"

Nàng sợ Bùi Cương thật sự đối xử với nàng như trong mộng.

Trong mộng, những lúc triền miên ấy, nàng đã khóc đến mức lê hoa đái vũ*. Nàng hiểu rõ bản thân mình nhất, nàng là kẻ sợ đau. Nếu không phải đau đớn cùng cực, làm sao nàng khóc thảm thiết đến thế?
(*) Lê hoa đái vũ: Dù đang khóc nhưng vẫn rất đẹp.

Tuy Ngọc Kiều không giống những tiểu thư khuê các dịu dàng đoan trang, nhưng nói cho cùng, hiểu biết trước kia về chuyện nam nữ phu thê cũng chỉ giới hạn ở việc cởi y phục rồi ôm nhau ngủ mà thôi, còn những chuyện khác thì nàng mù tịt. Nhưng sau khi trải qua giấc mộng tiên tri kia, nàng cảm thấy chắc chắn chuyện nam nữ đó rất đau.

Đau ít thì còn nhịn, chứ đau quá thì ai mà chịu nổi? Nghĩ đến đây, Ngọc Kiều âm thầm hạ quyết tâm, kiếp này nhất quyết không lấy chồng, cứ thừa kế gia sản của phụ thân, ngồi mát ăn bát vàng cho sướng thân.

Nàng đáp lời Tang Tang: "Không có, chỉ là ta muốn điều hắn đi thôi."

Nàng sợ lỡ hôm nào bên cạnh không có ai, hắn sẽ trói nàng lôi vào căn phòng tồi tàn kia để hành hạ!

Tuy không hiểu vì sao thái độ của tiểu thư đối với Bùi hộ vệ cứ xoay như chong chóng, nhưng Tang Tang vẫn gật đầu: "Dù sao cũng đều là hộ vệ, nếu tiểu thư muốn điều đi thì cứ điều đi ạ."

Ngọc Kiều gật đầu: "Được, quyết định vậy đi." Nàng chỉ điều hắn ra ngoại viện chứ có làm gì hắn đâu, vả lại như thế còn tốt hơn là để hắn làm gì nàng. Cái đất Hoài Châu này đúng là chẳng được ngày nào yên ổn, hết Tổng binh lại đến Hoài Nam Vương, thật khiến người ta đau đầu.

Nàng ngồi tĩnh tâm được một lúc, bên ngoài bỗng có gia nhân vào bẩm báo: "Bẩm tiểu thư, lão gia cho gọi người đến thư phòng."

Ngọc Kiều cảm thấy có chút kỳ lạ. Nếu không phải chính sự, rất ít khi phụ thân gọi nàng đến thư phòng. Ngẫm nghĩ một chút, nàng cũng lờ mờ đoán được là chuyện gì rồi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương