Dâm Nhật Tận Hoan

Chương 048: Dụ dỗ bốn tráng hán, cho ăn no cái miệng nhỏ bên dưới

Trước Sau

break

Editor: XengXengXeng 

Ân Ngưng tỉnh lại trên một chiếc giường lớn. Cửa nẻo đóng kín mít, trong phòng tối om, chỉ lờ mờ nhận ra đây là một phòng ngủ được bài trí khá tinh xảo.

Lúc nãy xem xiếc thấy chán nên nàng lách người ra khỏi đám đông, không ngờ bị ai đó bịt miệng từ phía sau. Ban đầu nàng tưởng ca ca trêu đùa nên không giãy giụa, mãi đến khi ngửi thấy mùi hăng hắc từ chiếc khăn bịt miệng, nàng mới biết có chuyện chẳng lành.

Nhưng mọi thứ đã quá muộn. Toàn thân nàng mềm nhũn, đầu óc quay cuồng, chỉ trong chớp mắt đã mất đi tri giác.

Ân Ngưng lắc lắc cái đầu nhỏ, định ngồi dậy thì phát hiện hai tay đã bị trói chặt vào đầu giường. Nàng giãy giụa một hồi nhưng vô ích.

Hoàng hậu vẫn thường cấm nàng tùy tiện ra phố, nàng hay trách mẫu hậu lo xa, không ngờ hôm nay lại gặp phải kẻ xấu thật. Quả nhiên không nên buông tay ca ca mà chui vào chỗ đông người, nhưng giờ có hối hận cũng đã muộn rồi.

Ân Ngưng nức nở mấy tiếng, muốn khóc nhưng miệng đắng ngắt, hình như trong lúc hôn mê đã bị chuốc thuốc gì đó. Người nàng nóng hầm hập, khó chịu vô cùng, may mà đầu óc vẫn còn tỉnh táo, miệng vẫn phát ra tiếng được. Nàng lờ mờ nghe thấy tiếng người nói chuyện bên ngoài, bất kể là ai, cứ kêu cứu trước đã.

"Cứu mạng... Người đâu..." Ân Ngưng khàn giọng hét lên vài tiếng. Tiếng cười hô hố vang lên từ xa, sau đó, cánh cửa cuối cùng cũng bị đẩy ra.

Bước vào là một nam nhân dong dỏng cao, khuôn mặt xa lạ, không đẹp cũng chẳng xấu, bình thường đến mức chẳng có gì đặc sắc để người ta nhớ mặt. Nhưng những việc hắn sắp làm có lẽ sẽ khiến Ân Ngưng cả đời này không quên được khuôn mặt ấy.

Gã đàn ông chậm rãi tiến lại gần, hơi thở nồng nặc mùi rượu phả vào mặt Ân Ngưng khiến nàng buồn nôn.

"Ngươi là ai? Mau thả ta ra."

"Ta là ai không quan trọng, nàng chỉ cần nhớ ta là nam nhân của nàng là được." Gã đàn ông cười toe toét, khuôn mặt bình thường bỗng chốc trở nên dữ tợn đáng sợ.

"Ngươi định làm gì!" Cảm nhận được nguy hiểm, Ân Ngưng hét lớn. Nhưng gã đàn ông đã quỳ một chân lên giường, túm lấy váy nàng định vén lên.

Tuy hai tay bị trói nhưng hai chân vẫn tự do, Ân Ngưng đạp loạn xạ chống cự. Nhưng chỉ nghe "xoẹt" một tiếng, chiếc váy dài đã bị xé toạc làm đôi, để lộ cặp đùi trắng nõn nà.

Ân Ngưng xấu hổ muốn kẹp chặt chân lại, nhưng gã đàn ông đã nhanh hơn một bước, chen đầu gối vào giữa hai chân nàng, sau đó dùng hai tay banh rộng đùi nàng ra, để mặc hoa huyệt không mảnh vải che thân phơi bày giữa không khí. Đôi mắt thèm thuồng dán chặt vào đóa hoa non mềm, không rời nửa tấc.

"Ngươi muốn làm gì. Ta là công chúa, ngươi không được làm bậy. Ca ca ta biết sẽ tru di cửu tộc nhà ngươi."

"Làm gì có công chúa nào da^ʍ đãиɠ thế này, qυầи ɭóŧ cũng không thèm mặc. Ta thấy nàng đâu phải công chúa, rõ ràng là một con điếm lẳng lơ."

"Không phải, Ngưng Ngưng không phải đĩ."

Gã đàn ông cúi người xuống, thổi nhẹ một hơi vào huyệt nhỏ.

Ân Ngưng toàn thân nóng ran, luồn gió mát lạnh thổi qua cánh môi hoa khiến nó run rẩy, từ trong huyệt nhỏ bất giác trào ra một dòng mật dịch.

Phát hiện mình mất kiểm soát, mặt Ân Ngưng đỏ bừng, nhắm tịt mắt không dám nhìn.

Lời nói dâm ô của gã đàn ông lại vang lên bên tai: "Chưa đụng vào mà nước đã chảy thế này, còn bảo không phải đĩ sao? Có phải bên trong ngứa ngáy muốn bị ȶᏂασ rồi không?"

"Không phải... hu hu..."

Gã đàn ông đưa một tay ra, dùng đầu ngón tay khẽ gảy vào cánh môi hoa ướt át, nhẹ nhàng vân vê. Lập tức một luồng tê dại từ môi hoa chạy dọc vào trong huyệt, một cơn khát khao khó tả dâng lên từ bụng dưới, cào cấu trong hoa kính ngứa ngáy. Ân Ngưng cắn chặt môi dưới, cố nén tiếng rên, mông nhỏ vô thức lắc lư. Nhìn thì tưởng như đang né tránh bàn tay thô bỉ kia, nhưng thực chất lại giống như sự rạo rực của du͙© vọиɠ không được thỏa mãn.

Yết hầu gã đàn ông chuyển động, du͙© vọиɠ dưới bụng dưới lập tức ngóc đầu dậy, đội tung lưng quần. Hắn nuốt nước miếng ừng ực, nhưng chưa vội cởi quần mà từ từ đưa một ngón tay chen vào cái huyệt nhỏ chật hẹp ẩm ướt, từng chút một dò dẫm vào sâu.

"Đừng... đừng vào... đau..." Không phải đau thật, chỉ là do quá căng thẳng nên Ân Ngưng sợ hãi hét lên.

Nghe tiếng kêu đau, ngón tay gã đàn ông khựng lại một chút, nhưng ngay sau đó hắn cười khẩy, xoay ngón tay khoan sâu vào trong. Ân Ngưng chau mày, lại hét lớn, nhưng tiếng kêu xen lẫn vài phần nức nở, nghe giống tiếng rêи ɾỉ hơn.

"Đừng... hu hu... đau..."

"Đau cái gì mà đau! Cũng đâu còn là xử nữ nữa!"

"Không được..." Ân Ngưng uốn éo eo hông muốn đẩy ngón tay kia ra. Nhưng ngón tay sau khi vào đến một độ sâu nhất định liền bắt đầu chuyển động, cọ xát vào vách thịt mềm mại ướt át, đầu ngón tay thô ráp liên tục cào vào vách hoa non nớt.

Những nam nhân từng hầu hạ Ân Ngưng đều có đôi bàn tay được chăm sóc kỹ lưỡng, ngay cả tỷ phu vốn là người luyện võ, sau khi làm phò mã cũng phải tu sửa lại đôi tay. Nhưng ngón tay của gã này lại thô ráp vô cùng, vết chai sạn chưa được mài nhẵn như giấy nhám chà xát lên thịt non, kí©ɧ ŧɧí©ɧ hoa huyệt run rẩy kịch liệt. Mật dịch không chỉ tuôn trào xối xả mà vách thịt còn siết chặt lấy ngón tay xâm nhập.

"Chà chà! Miệng thì nói không, nhưng nhìn xem cái huyệt nó cắn ngón tay ta chặt thế nào kìa, quả nhiên là da^ʍ đãиɠ."

Trong lòng Ân Ngưng thực sự không muốn, nhưng huyệt nhỏ lại không nghe lời, cứ co bóp siết lấy ngón tay hắn, chỉ mong hắn thọc sâu hơn nữa.

"Ưm... nóng quá..." Chẳng hiểu sao người Ân Ngưng càng lúc càng nóng, không kìm được rên lên thành tiếng.

"Nóng à?" Gã đàn ông rút ngón tay ra, vung tay giật phăng chiếc yếm của nàng xuống. Dù đang nằm ngửa, đôi gò bồng đảo vừa thoát khỏi sự trói buộc vẫn kiêu hãnh vểnh lên, rung rinh tạo thành những đợt sóng sữa.

So với huyệt nhỏ, gã đàn ông rõ ràng thích cặp vυ" trắng nõn này hơn. Hắn bỏ mặc huyệt nhỏ, dùng cả hai tay bóp mạnh bầu ngực nàng mà nhào nặn.

Toàn thân Ân Ngưng nóng hầm hập, làn da chuyển sang màu hồng phấn quyến rũ. vυ" mới bị bóp vài cái, dâm thủy trong huyệt mật đã trào ra như mất kiểm soát, làm ướt đẫm cả một mảng giường. Ân Ngưng tự thấy xấu hổ, mặt đỏ lựng, nhưng từng đợt tình triều cứ dâng lên từ bụng dưới, không cách nào kìm hãm được.

Ân Ngưng không biết rằng, sau khi bị đánh ngất, nàng còn bị chuốc xuân dược, lúc này thuốc đang bắt đầu phát tác.

"Mới sờ vυ" mấy cái mà nước nôi chảy thành sông thế này. Có phải vì nàng dâm quá, ăn tạp quá, đại gia nhà nàng ȶᏂασ không đủ nên mới bán nàng vào Xuân Nguyệt Lâu không hả?"

"Xuân Nguyệt Lâu... là chỗ nào?"

"Đương nhiên là chỗ cho đàn ông sung sướиɠ, cũng là chỗ cho đàn bà sướиɠ như tiên. Hề hề!" Gã đàn ông cười da^ʍ đãиɠ, lại ra sức vò nát đôi vυ", bàn tay thô ráp chẳng mấy chốc đã làm đôi gò bồng đảo sưng đỏ. Cảm giác đau rát truyền đến khiến Ân Ngưng nhíu mày, nhưng bên dưới lại trào ra thêm một đợt dâm thủy lớn.

"Trông nàng còn trẻ mà vυ" mềm thế này, chắc là ngày nào cũng bị đàn ông vò nát chứ gì? Cái l*и dâm này cũng thế, cứ chạm vào là chảy nước. Loại lẳng lơ không biết no như nàng, có phải chẳng bao giờ mặc qυầи ɭóŧ, cả ngày cứ để mông trần đi lại trong phủ, từ ghế thư phòng, ghế đá, ghế ăn, thậm chí là trên đùi đại gia nhà nàng, chỗ nào cũng dính đầy nước dâm của nàng. Đến nàng cũng vén váy chổng mông cho đại gia ȶᏂασ nhưng dù thế thì đại gia nhà nàng vẫn không cho cái huyệt dâm của nàng ăn no được.

Sau đó, nhân lúc đại gia đi vắng, nàng liền đi dụ dỗ gia đinh, chuyên chọn bốn thằng to khỏe vạm vỡ, bảo là vào phòng khuân đồ giúp, thực chất là để ȶᏂασ nàng. Một thằng cắm lỗ trước, một thằng cắm lỗ sau, một thằng nhét vào mồm, một thằng kẹp vào khe vυ". Cả bốn thằng cùng động, sướиɠ đến mức nàng rêи ɾỉ vang cả sân. Đợi chúng nó sắp bắn, nàng banh rộng hai chân ra, để chúng nó thay nhau bắn đầy tinh vào huyệt l*и, cho cái miệng nhỏ bên dưới ăn no căng, sau đó lại liếʍ sạch từng con chim một. Đổi thứ tự rồi lại ȶᏂασ, lại bắn, bắn đến khi nào huyệt nhỏ không chứa nổi nữa, tϊиɧ ɖϊ©h͙ chảy ròng ròng xuống đùi mới chịu thôi."

Gã đàn ông ȶᏂασ ȶᏂασ bất tuyệt. Ân Ngưng tuy không phải gái trinh chưa trải mùi đời, nhưng những lời nói dâm ô tục tĩu thế này chưa từng có ai dám nói trước mặt công chúa.

Xuân dược phát tác khiến đầu óc nàng mê muội. Những lời lẽ hạ lưu của gã đàn ông luẩn quẩn trong đầu, biến thành từng hình ảnh sống động hiện ra trước mắt.

Dục nô của Ân Ngưng không nhiều không ít vừa đúng bốn người. Nhưng đừng nói là năm người cùng vui vẻ, ngay cả ba người nàng cũng chưa từng thử qua. Nếu bọn họ cùng lúc ȶᏂασ lộng nàng, liệu có giống như gã đàn ông nói: một lỗ trước, một lỗ sau, một khe vυ", một cái miệng?

Phía sau nhất định phải là ca ca, nhưng ca ca lại không nằm trong số bốn người đó. Vậy thì để A Ngọc làm đi, nàng thích A Ngọc nhất. Nhưng ca ca biết được nhất định sẽ giận. Hôm nay ca ca đã giận lắm rồi, còn đánh đòn cái huyệt dâm của nàng nữa. Nghĩ đến đây, hạ bộ Ân Ngưng lại không kìm được trào ra một dòng dâm dịch lớn.

"Ca ca, ca ca..." Ân Ngưng lẩm bẩm gọi, ảo ảnh trong mắt dần tan biến. Trước mắt đâu có bóng dáng ca ca, ngay cả A Ngọc hay Song Song cũng không có, chỉ có một khuôn mặt xa lạ đáng ghét. Nàng òa lên khóc nức nở.

Gã đàn ông đã không thể kìm nén thêm, cởi phăng quần dài, để lộ vật cứng đang ngóc đầu dậy.

Ân Ngưng sợ hãi. Gã đàn ông này đã xấu người, cây gậy thịt bên dưới lại càng xấu xí thô kệch. Nàng tuy không phải liệt nữ trinh tiết, nhưng tuyệt đối không muốn thứ dơ bẩn này xâm nhập vào người mình. Dù trong lòng dục hỏa đang thiêu đốt, Ân Ngưng vẫn uốn éo eo, giơ chân đạp loạn xạ.

Nhưng hành động giãy giụa này lại khiến hoa hộ đẫm nước rung lắc, dịch nhờn vừa trào ra vừa bắn tung tóe, dính đầy bụng dưới và đùi non, thậm chí bắn cả lên bầu ngực mềm mại.

"Ca ca... ca ca cứu muội... Ngưng Ngưng muốn ca ca... Ngưng Ngưng không cần ngươi..."

"Con đĩ da^ʍ đãиɠ, nước bắn tung tóe thế kia, đàn ông nào mà chẳng được, cần gì ca ca!" Gã đàn ông tuy có lệnh không được thực sự cưỡng hiếp nàng, nhưng nhìn bộ dạng này làm sao nhịn nổi, bèn dí cây gậy thịt sưng to vào cái lỗ thịt ướt át định nhét vào.

"Ca ca cứu Ngưng Ngưng..."

Ngay khi gã đàn ông sắp sửa cắm vào, một nam tử áo trắng xuất hiện sau lưng hắn, vỗ mạnh vào vai hắn một cái. Gã đàn ông giật mình quay lại. Nhân cơ hội đó, nam tử áo trắng tung cước đạp mạnh vào người hắn. Gã đàn ông lăn lông lốc xuống giường, lồm cồm bò dậy, ba chân bốn cẳng chạy trối chết ra khỏi phòng.

"Ngưng Ngưng đừng sợ, ca ca đến rồi."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc