Editor: XengXengXeng
"Ca ca, sao huynh cũng có cái này." Ân Ngưng rụt rè nhìn cây ngọc thế thô to, tự hỏi sao trong phòng của thái tử ca ca lại có thứ đồ chơi này. Kích thước của nó xem ra còn to hơn mấy cây trong hộp của mẫu hậu.
"Ngốc ạ, muội không nghĩ là ca ca dùng cái này cho bản thân đấy chứ?"
Ân Ngưng chớp chớp mắt, vẻ mặt ngây ngô chưa hiểu chuyện gì. Ân Thần Dương cũng chẳng buồn giải thích, chỉ lắc lắc cây ngọc thế trước mặt nàng: "Muội không nhận ra hình dáng và kích thước của nó giống hệt gậy thịt của ca ca sao?"
Gậy thịt của ca ca, Ân Ngưng từ nhỏ đã nhìn thấy không biết bao nhiêu lần, lúc bé còn thường xuyên cầm chơi như món đồ chơi yêu thích. Giờ nhìn kỹ lại cây ngọc thế, nàng mới gật đầu thừa nhận.
Ân Thần Dương mỉm cười, bôi đều phần thuốc mỡ còn lại lên thân ngọc thế, sau đó từ từ nhét nó vào hoa huyệt của em gái.
Ngọc thế thô to, tuy bên trong huyệt Ân Ngưng đã có thuốc mỡ bôi trơn, nhưng loại thuốc này vốn có tác dụng thu nhỏ và dưỡng huyệt. Thuốc vừa mới phát huy chút tác dụng làm khít huyệt thì đã bị vật cứng thô bạo chen vào, banh rộng ra.
Huyệt nhỏ của Ân Ngưng tuy vừa được rửa bằng nước lạnh, nhưng giữa cái nóng oi ả của ngày hè thì cũng chẳng mát mẻ được bao lâu. Cây ngọc thế này không biết làm bằng chất liệu gì mà vừa chạm vào da thịt đã lạnh toát, kí©ɧ ŧɧí©ɧ vách thịt ấm nóng co rúm lại. Ân Ngưng uốn éo mông, rêи ɾỉ ỉ ôi: "A... lạnh quá... lạnh quá... mau lấy ra đi..."
Đầu kia của ngọc thế bị Ân Thần Dương nắm chặt trong tay. Mặc cho Ân Ngưng giãy giụa thế nào hắn cũng không buông, ngược lại còn dùng đầu tròn của ngọc thế đâm loạn xạ trong hoa kính.
Đầu ngọc trơn bóng lạnh lẽo trượt trên vách trong, đâm mạnh đến mức bụng dưới bằng phẳng của nàng cũng bị đội lên thành hình. Thịt mềm nhạy cảm bên trong bị ngọc thế kí©ɧ ŧɧí©ɧ đến run rẩy liên hồi.
Ân Thần Dương rút ngọc thế ra, nhìn phần đầu, cau mày nói: "Bảo muội đừng có lộn xộn, thuốc bị cọ sạch hết rồi này, lại phải bôi lại từ đầu."
Ân Ngưng phồng má giận dỗi, tủi thân như sắp khóc.
"Ngưng Ngưng ngoan, bôi thuốc xong ca ca sẽ cho cái lỗ nhỏ phía sau của muội ăn no." Ân Thần Dương vừa nói vừa nhét một ngón tay vào cúc huyệt của nàng như một phần thưởng. Hậu huyệt trống vắng đã lâu, vừa bị dị vật xâm nhập liền siết chặt lấy ngón tay hắn. Nhưng chỉ mới nhấp được một cái, nam nhân đã tàn nhẫn rút ngón tay ra.
Bôi thuốc lại lên đầu ngọc thế, hắn lại cắm vào lần nữa. Lần này Ân Ngưng đã ngoan ngoãn hơn. Tuy bụng dưới vẫn run rẩy vì bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, nhưng nàng không dám uốn éo lung tung nữa. Ân Thần Dương cũng không trêu nàng nữa, một cú đâm lút cán, sau đó xoay tròn ngọc thế một vòng để thuốc bôi đều lên vách thịt.
Ân Ngưng đang cố nhịn, nhưng cây ngọc thế vừa to vừa dài, cái đầu lạnh lẽo của nó chạm đúng vào hoa tâm nhạy cảm. Nàng không nhịn nổi nữa hét lên "A" một tiếng, dâm thủy lập tức trào ra, bao phủ lấy cây ngọc thế.
Nhìn thấy nước nôi rỉ ra từ khe hở, Ân Thần Dương không kìm chế được nữa. Hắn lật người Ân Ngưng lại, để nàng nằm sấp lên mép bàn, chổng mông về phía hắn. Hắn vén vạt áo lên, chĩa cây gậy thịt đang cương cứng giận dữ về phía cái mông trắng nõn của em gái, hung hăng đâm vào.
Quy đầu khổng lồ mài nhẹ lên nếp gấp cúc huyệt khiến tim Ân Ngưng đập loạn nhịp vì kích động.
Cây dươиɠ ѵậŧ thô to từng chút một chen vào. Đầu nấm tròn vo dễ dàng tách mở nếp nhăn, nhưng càng vào sâu càng cảm nhận được sự chặt chẽ đến cực điểm. Ân Thần Dương chỉ thấy quy đầu bị siết chặt, sau đó chìm vào một vùng thịt mềm nóng rực. Hậu huyệt chặt khít, nhiệt độ bên trong còn nóng hơn cả thân nhiệt, siết chặt đến mức hắn gần như ngạt thở.
"A..." Bị lấp đầy cả phía trước lẫn phía sau, Ân Ngưng hưng phấn ngửa cổ lên trời, đôi mắt lim dim, đôi môi đỏ mọng bật ra tiếng rêи ɾỉ xen lẫn tiếng nức nở vì quá sướиɠ.
So với thịt non mịn màng ở tiền huyệt, hậu huyệt càng thêm chặt chẽ. Cúc thịt co bóp siết lấy gậy thịt khiến nó hơi đau nhưng lại mang đến kɧoáı ©ảʍ thấu xương. Hậu huyệt của Ân Ngưng tuy chưa bị dục nô khai phá, nhưng ngày ngày đều được bôi thuốc dạy dỗ, giờ bị gậy thịt khổng lồ thúc vào, từ trong tâm cúc tiết ra một loại chất lỏng nhớp nháp trơn trượt khác hẳn với dâm thủy.
Gậy thịt bị bao bọc trong sự nóng bỏng, trơn trượt và chặt chẽ ấy, dường như sắp tan chảy. Chưa cần động đậy, Ân Thần Dương đã sướиɠ đến tê da đầu, kɧoáı ©ảʍ ập tới từng cơn, bắp đùi cũng run rẩy vì hưng phấn, khiến hắn suýt chút nữa quên cả việc đâm rút.
Thấy ca ca đã vào rồi mà cứ đứng yên, Ân Ngưng sốt ruột co thắt cơ hậu môn, lắc lư cái mông trắng nõn chủ động nuốt lấy gậy thịt trong cơ thể.
Lúc này Ân Thần Dương mới hoàn hồn, hít sâu một hơi, giữ chặt eo thon của Ân Ngưng, bắt đầu ra sức đưa đẩy.
Cửa huyệt màu hồng nhạt bị căng rộng hết cỡ ôm trọn lấy thân gậy, những nếp nhăn vốn có ở cửa mình bị căng ra phẳng lì không còn dấu vết. Hậu huyệt nóng hổi vừa trơn vừa chặt, thịt mềm bên trong tận tình mυ"ŧ mát lấy gậy thịt. Mỗi cú thúc vào, kɧoáı ©ảʍ như dòng điện chạy từ gốc dươиɠ ѵậŧ lan ra khắp toàn thân nam nhân.
Mật dịch trong hậu huyệt tuôn trào, tiếng "phụt phụt" vang lên dâm mĩ không dứt. Dưới sự thúc mạnh của nam nhân, chất lỏng từng chút một bị ép ra khỏi cửa huyệt, chảy ròng ròng xuống dưới.
Ân Ngưng lắc lư cái mông nhỏ sang trái sang phải, lúc thì xoay tròn, lúc lại nhô lên, phối hợp nhịp nhàng nương theo nhịp điệu ra vào của ca ca. Nàng liên tục thay đổi góc độ, lực đạo, tiết tấu, lúc nhẹ lúc mạnh, lúc siết lúc thả, dùng hết mọi kỹ năng để phục vụ ca ca. Sự co bóp điêu luyện khiến Ân Thần Dương bắt đầu có ý muốn bắn.
"Con bé da^ʍ đãиɠ này, muốn tϊиɧ ɖϊ©h͙ của ca ca đến thế sao?" Ân Thần Dương khàn giọng gầm lên, giơ tay vỗ đen đét vào cái mông đang cong cớn trước mặt.
Ân Ngưng đang sướиɠ đê mê, bị vỗ mông khiến nàng vô thức uốn éo eo. Cây gậy thịt khổng lồ trong hậu huyệt bị lệch hướng, đâm loạn xạ bên trong, vô tình húc mạnh vào cây ngọc thế ở hoa huyệt nơi chỉ cách nhau một lớp màng mỏng.
Vốn dĩ Ân Ngưng đang dồn hết cảm giác vào hậu huyệt, không để ý đến tiền huyệt. Nào ngờ ngọc thế bị húc rung lên, đầu ngọc đâm trúng vào điểm G. Một luồng kí©ɧ ŧɧí©ɧ kỳ lạ bùng lên trong tiền huyệt, quấy phá cơ thể nàng. Nàng chỉ hận không thể để nó đâm thêm vài cái nữa vào tâm dâm, nhưng Ân Thần Dương lại không đâm lung tung nữa. Nàng cảm thấy trong tiền huyệt dâng lên một làn sóng nhiệt, sâu trong hoa tâm ngứa ngáy trống trải, hành hạ nàng dục tiên dục tử.
Thịt mềm nhạy cảm quấn quanh ngọc thế co bóp liên hồi, chỉ mong sao đẩy cây ngọc thế vào sâu thêm chút nữa để chạm được tới điểm G. Sự co bóp của tiền huyệt kéo theo vách tràng ở cúc huyệt cũng rung động theo một nhịp điệu tiêu hồn. Cử động này đương nhiên không qua mắt được Ân Thần Dương. Khóe môi hắn nhếch lên, ghé sát vào tai em gái, thì thầm đầy dụ dỗ: "Ngưng Ngưng... phía trước cũng muốn sao?"
"Muốn... muốn lắm... nhưng ca ca chỉ có... một cây gậy thịt..."
"Chẳng phải vẫn còn cây ngọc thế đó sao?"
"Nhưng mà..." Nàng đường đường là đích công chúa, trước đây nào cần dùng đến thứ này. Nàng vẫn luôn nghĩ ngọc thế là vật dành cho những phụ nữ cô đơn không có đàn ông hầu hạ, không ngờ hôm nay mình lại phải dùng đến.
Ân Ngưng còn đang chần chừ thì Ân Thần Dương đã nắm lấy đuôi ngọc thế, ấn mạnh vào trong, đâm trúng vào điểm G đang đói khát. Thiếu nữ sướиɠ rên lên một tiếng, huyệt thịt co rút kịch liệt, ngậm chặt lấy cây ngọc thế, dường như không muốn nhả ra.
Thiếu nữ ngửa đầu lên trời, tiếng rêи ɾỉ mị hoặc vang lên không ngớt, mồ hôi từ cổ nhỏ giọt xuống. Thân thể theo bản năng khao khát sự xâm nhập mãnh liệt hơn nữa.
"Ca ca! Động đậy đi... nhanh lên một chút... Ngưng Ngưng muốn..."
"Là phía trước muốn, hay phía sau muốn?"
"Cả hai... Ngưng Ngưng muốn cả hai... Mau ȶᏂασ chết Ngưng Ngưng đi..." Ân Ngưng hét lên không chút liêm sỉ.
Ân Thần Dương nắm lấy đuôi ngọc thế, xoay mạnh vài vòng rồi rút ra một nửa, phát ra tiếng "phụt" giòn tan. Sau đó hắn bắt đầu đâm vào rút ra liên tục. Thứ đó tuy không phải là thịt của hắn, nhưng những điểm mẫn cảm trong huyệt em gái hắn nắm rõ như lòng bàn tay. Dựa vào trí nhớ, hắn liên tục đẩy ngọc thế vào trong, hết lần này đến lần khác đâm trúng vào hoa tâm đang run rẩy của thiếu nữ, chỉ cầu mong làm cho em gái sướиɠ đến tận cùng.
Tay bận rộn với ngọc thế, gậy thịt dưới thân Ân Thần Dương bất giác chậm lại. Những cú thúc nông khiến Ân Ngưng ngứa ngáy, không kìm được xoay tròn mông rồi ấn mạnh về phía sau, như muốn cắn lấy dươиɠ ѵậŧ của ca ca.
Ân Ngưng thở hổn hển, tủi thân kêu lên: "Ca ca... sao huynh không động đậy... có phải không thích... hậu huyệt của Ngưng Ngưng nữa rồi không... hu hu..."
"Cho muội, cho muội, cho muội hết!"
Ân Thần Dương ưỡn hông thúc một cú trời giáng, chen sâu vào tận tâm cúc của Ân Ngưng. kɧoáı ©ảʍ như tia sét đánh xuống khiến Ân Ngưng hét lên thất thanh, tóc dài hất tung, đầu ngửa mạnh ra sau.
Sau đó, Ân Thần Dương bắt đầu những cú thúc lút cán liên hồi. Tay cầm ngọc thế cũng không quan tâm nhịp điệu nữa, chỉ dùng sức đâm vào rút ra thật mạnh, phối hợp cùng nhịp điệu của gậy thịt phía sau. Chẳng biết đâm trúng chỗ nào, nhưng tiếng rêи ɾỉ da^ʍ đãиɠ của Ân Ngưng cho hắn biết nàng đang cực kỳ sung sướиɠ.
Hắn thậm chí còn nghe thấy tiếng nước "bạch bạch" ở tiền huyệt càng lúc càng lớn, chẳng biết phía trước đã chảy ra bao nhiêu dâm thủy. Một dòng nước nhỏ còn chảy dọc theo thân ngọc thế xuống tay hắn, làm ướt đẫm cả bàn tay, suýt chút nữa khiến hắn trượt tay không cầm nổi cây ngọc thế trơn tuột.
"sướиɠ quá... ca ca giỏi quá... Ngưng Ngưng yêu... yêu ca ca nhất..."
"Có muốn... sướиɠ hơn nữa không?"
"Mạnh thêm chút nữa... nhanh thêm chút nữa... Ngưng Ngưng sắp đến rồi..."
Mọi giác quan của Ân Ngưng đều bị kɧoáı ©ảʍ ở hai huyệt chiếm đóng, đâu còn nghe lọt lời thì thầm của ca ca.
"Con bé da^ʍ đãиɠ này!"
Ân Thần Dương thì thầm một tiếng, vươn bàn tay còn lại ra, ấn vào hạt hoa hạch của Ân Ngưng. Hạt ngọc nhỏ xíu vốn đã lồi ra ngoài, nay bị đầu ngón tay thô ráp của nam nhân liên tục day day, chèn ép.
Một luồng kɧoáı ©ảʍ ngây ngất trời đất ập tới. kí©ɧ ŧɧí©ɧ ba vị trí cùng lúc khiến Ân Ngưng lên đỉnh liên tiếp. Thiếu nữ sướиɠ đến phát điên. Rõ ràng là chuyện cực lạc, nhưng chẳng hiểu sao vành mắt nàng lại đỏ hoe, nước mắt trào ra, miệng bật khóc nức nở "hu hu".
Vách trong tiền huyệt bắt đầu co giật kịch liệt, cúc huyệt phía sau cũng siết chặt lại, bao bọc lấy gậy thịt mà tuốt lộng không ngừng. Ân Thần Dương không tự chủ được tăng tốc độ đâm rút. Đôi tay hắn một tay cầm ngọc thế, một tay day hạt ngọc cũng không hề ngơi nghỉ nửa giây.
kɧoáı ©ảʍ như mưa rào gió giật liên tục giày vò Ân Ngưng. Nàng không còn sức trốn chạy, chỉ có thể tận hưởng sự sung sướиɠ tột độ này.
Đôi mắt đẫm lệ đã trở nên lờ đờ mê loạn, như lạc vào cõi mộng, không biết mình đang ở chốn nào, chỉ biết để mặc cơn cực khoái đưa nàng lên đỉnh vu sơn.
Cảm nhận được cơn cao trào của em gái, Ân Thần Dương buông hai tay ra, giữ chặt lấy eo thon của nàng thực hiện những cú nước rút cuối cùng. Trong cơn cao trào, vách ruột co thắt mạnh mẽ siết chặt lấy quy đầu, những nếp gấp trong tâm cúc như ngàn vạn cái miệng nhỏ cắn mυ"ŧ lấy gậy thịt. Ân Thần Dương rùng mình, một luồng kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt chưa từng có dâng lên từ bụng dưới. Hắn bắn một lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ khổng lồ, lấp đầy cúc huyệt của em gái.
Cùng lúc đó, triều thủy trong tiền huyệt của Ân Ngưng cũng phun trào như vỡ đê. Một cột nước trong vắt bắn mạnh ra, hệt như vòi rồng, làm ướt đẫm cả một mảng lớn trên bàn thư án phía trước. Cây ngọc thế đang cắm ở đó cũng bị lực nước đẩy văng ra ngoài, rơi xuống đất kêu cái "keng" lanh lảnh.