Editor: XengXengXeng
Ân Ngưng lắc mông, điên cuồng uốn éo. Mật thủy trong huyệt nhỏ phun trào như mất kiểm soát, xối xả lên gậy thịt của Lý Trạch Hằng. Nam nhân đương nhiên không chịu nổi sự co thắt mãnh liệt này, sau một hồi run rẩy kịch liệt, hắn cuối cùng cũng bắn một đợt tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi đặc quánh vào sâu trong ŧıểυ huyệt của nàng. Lực bắn của nam nhân rất mạnh, từng dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ như dòng thác lũ xối thẳng vào vách trong tử ©υиɠ, kí©ɧ ŧɧí©ɧ Ân Ngưng lại lên thêm một cơn cao trào nhỏ. Thiếu nữ rêи ɾỉ không ngừng, kɧoáı ©ảʍ khiến ngón chân nàng co quắp lại.
"Tỷ phu... huynh bắn rồi mà... buông Ngưng Ngưng ra đi..." Một lúc lâu sau Ân Ngưng mới hồi thần lại, thở hổn hển cầu xin.
"Ngưng muội quả nhiên dâm thật. Tỷ tỷ muội làm đến mức này thì đã ngất xỉu từ lâu rồi, không ngờ muội vẫn còn khỏe thế."
Cả đời Lý Trạch Hằng chưa từng quan hệ với bao nhiêu phụ nữ, cưới công chúa xong lại càng không đụng đến người khác. Mà công chúa thể chất yếu đuối, lần nào cũng khiến hắn chưa được tận hứng. Hiếm khi vớ được một vât báu thân kiều thể nhuyễn (thân thể mềm mại yêu kiều) mà lại chịu ȶᏂασ tốt như Ân Ngưng, đời nào hắn chịu buông tha dễ dàng. Cây gậy thịt vừa bắn xong vẫn cắm trong cơ thể Ân Ngưng rất nhanh lại cứng lên, bắt đầu vòng làʍ t̠ìиɦ thứ hai.
Hắn tích trữ tϊиɧ ɖϊ©h͙ suốt hai tháng trời, đâu phải bắn một lần là hết. Nhất định phải rót hết vào người ŧıểυ mỹ nhân này mới thỏa.
"Tỷ phu... không được đâu... Ngưng Ngưng không muốn nữa..."
"Nói bậy, vừa nãy còn lắc mông điên cuồng thế kia, rõ ràng là huyệt dâm vẫn còn ngứa, sao lại bảo không muốn."
Ân Ngưng rêи ɾỉ ư a, dư âm sau khi lên đỉnh khiến cơ thể nàng càng thêm nhạy cảm. Huyệt nhỏ đã ướt đẫm nhầy nhụa, dâm thủy chảy dọc theo đùi, tong tong nhỏ xuống làm ướt một mảng giường chiếu. Mà cây gậy thịt thô dài bên trong vẫn không giảm tốc độ, điên cuồng thúc mạnh. Cây gậy tím đen nổi đầy gân xanh liên tục ra vào trong huyệt nhỏ non mềm, dâm thủy tràn trề bị đánh thành bọt trắng, phát ra tiếng "phụt phụt" bắn tung tóe khắp nơi, phủ kín cả vùng lông mu đen nhánh của hai người.
Dưới sự giày vò của cây gậy thịt khổng lồ, Ân Ngưng mơ màng lên đỉnh thêm vài lần nữa. Trong lúc đó Lý Trạch Hằng cũng bắn thêm một lần, nhưng hắn vẫn chưa thỏa mãn, vẫn không chịu buông tha nàng, chỉ dừng lại một chút rồi lại tiếp tục hùng hục cày cấy, khiến hoa tâm nàng tê dại trong cực khoái.
Ân Ngưng không còn sức chống đỡ, toàn thân bủn rủn. Hai đợt tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào huyệt nhỏ bị dồn ứ trong bụng, không chỗ thoát ra khiến bụng dưới nàng căng tức, từng luồng dòng điện chạy dọc lên đỉnh đầu. Nàng cũng không phân biệt được đó là kɧoáı ©ảʍ hay đau đớn nữa.
Nàng nằm sấp nửa người trên giường, cắn chặt chăn, thút thít khóc nhưng không dám phát ra tiếng động lớn. Ân Ngưng nhìn xuyên qua ánh sáng mờ ảo về phía người chị nằm bên kia tấm rèm, tủi thân gọi khẽ: "Tỷ tỷ... cứu muội với..."
Giường chiếu bị rung lắc kẽo kẹt, nhưng Ân Dung vẫn không có dấu hiệu tỉnh lại. Sự rung lắc nhịp nhàng này dường như lại biến thành nhịp đưa nôi, khiến giấc ngủ của nàng càng thêm say nồng.
Lý Trạch Hằng tận tình ȶᏂασ lộng, nhưng phát hiện phản ứng của Ân Ngưng không còn kịch liệt như ban nãy. Nam nhân có chút dỗi hờn, thế mà lại thò tay xuống giữa hai chân nàng, bắt đầu trêu đùa hạt hoa hạch nhỏ xíu.
Hạt thịt non hôm nay vốn đã bị chơi đùa quá độ, chẳng cần tìm kiếm cũng đã sưng đỏ lồi hẳn ra khỏi khe thịt. Đầu ngón tay Lý Trạch Hằng có vết chai mỏng, chỉ cần xoa nhẹ lên hạt thịt cũng đủ khiến Ân Ngưng kí©ɧ ŧɧí©ɧ không chịu nổi bởi cảm giác thô ráp đó. Huyệt thịt co giật từng cơn, lại một dòng mật thủy ồ ạt chảy ra.
"Đừng... đừng nhéo chỗ đó... hu hu..."
Lý Trạch Hằng tìm thấy thú vui mới đâu chịu dừng tay, vô thức tăng thêm lực đạo, lúc nhẹ lúc mạnh nhào nặn hạt ngọc đang sung huyết sưng to, thỉnh thoảng còn kéo nó dài ra. Đợi đến khi Ân Ngưng đau quá kêu lên hắn mới chịu buông ra, cứ thế chơi đùa cho đến khi hạt ngọc sưng vù, đỏ rực như sắp nhỏ máu.
Ân Ngưng đã bị chơi đến thất thần, nhưng vẫn cảm nhận rõ ràng từng cú thúc của gậy thịt trong cơ thể. Đôi mắt nàng mờ đi, trên mặt đầy vệt nước mắt. Cảm giác xấu hổ tột cùng bao trùm lấy toàn thân, một cảm giác khác lạ dâng lên từ bụng dưới. Nàng đỏ mặt, lắp bắp kêu lên: "Dừng lại... đừng ȶᏂασ nữa... Ngưng Ngưng muốn... muốn ŧıểυ... a..."
"ŧıểυ ra đi, mau ŧıểυ hết ra đi." Lý Trạch Hằng nghe vậy chẳng những không giận mà còn cười khoái trá. Ngón tay hắn đổi hướng, bóp chặt lấy lỗ ŧıểυ của Ân Ngưng, hông dưới càng thêm điên cuồng tăng tốc độ đâm rút. Quy đầu cứng ngắc nóng hổi liên tục va đập vào vách thịt non mềm nhạy cảm trong tử ©υиɠ.
"A a a..."
Dưới sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ kép dồn dập, kɧoáı ©ảʍ phợp trời lấp biển ập tới, thân thể Ân Ngưng run lên như cầy sấy. Dâm thủy trong huyệt như lũ vỡ đê, xối xả tưới lên dươиɠ ѵậŧ nam nhân. Lý Trạch Hằng không thể kìm nén thêm nữa, nương theo dòng nước lũ ấy, một lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ khổng lồ cũng phun trào mạnh mẽ.
Cùng lúc đó, một dòng chất lỏng màu vàng nhạt từ lỗ ŧıểυ của Ân Ngưng cũng bắn vọt ra, xối thẳng lên bàn tay Lý Trạch Hằng đang đặt ở đó, làm ướt đẫm cả tay hắn.
Lý Trạch Hằng đã bắn hai lần, lần thứ ba này càng thêm kịch liệt. Hắn giữ chặt eo Ân Ngưng, bắn rất lâu, bắn đến mức bụng dưới thiếu nữ phồng lên như phụ nữ mang thai. Sau cú bắn này, kho hàng tồn của nam nhân cũng coi như cạn kiệt. Hắn tận hưởng sự co thắt của huyệt nhỏ thêm một lúc nữa rồi mới luyến tiếc rút gậy thịt ra.
"Pốc!"
Một tiếng vang giòn tan, quy đầu bốc hơi nóng hổi rời khỏi đóa hoa môi. Dâm thủy và tϊиɧ ɖϊ©h͙ bị chặn bên trong nãy giờ từ từ theo hoa tâm chảy ra, chất lỏng trắng đục dính đầy đùi non, dâm mĩ vô cùng.
Lý Trạch Hằng lau qua loa, sau đó bế Ân Ngưng xuống giường, kéo lại váy áo cho nàng.
Ân Ngưng bị ȶᏂασ đến mức toàn thân bủn rủn, đứng không vững, phải nhờ Lý Trạch Hằng đỡ nàng ngồi xuống ghế nghỉ ngơi.
Giường chiếu bị dâm thủy, tϊиɧ ɖϊ©h͙ và nước ŧıểυ làm bẩn nhem nhuốc, Lý Trạch Hằng cũng mặc kệ, chỉ lấy chăn phủ lên che đi, sau đó đốt hương để át mùi dâm mĩ trong phòng. Xong xuôi, hắn cười híp mắt nhìn Ân Ngưng: "Ngưng muội, còn ngứa nữa không?"
Ân Ngưng sợ hắn lại đòi cắm vào nữa, lắc đầu như trống bỏi.
Lý Trạch Hằng cũng không nói gì thêm, đi ra ngoài sai thái giám bưng chậu nước vào, vắt khăn ướt lau mặt cho Ân Ngưng, xóa sạch những vệt nước mắt trên mặt nàng.
"Có thể trả lại qυầи ɭóŧ cho muội không?"
"Thứ đó cứ để tỷ phu giữ giúp muội đi. Khi nào tỷ phu nhớ muội thì lấy ra ngửi mùi hương của Ngưng muội cho đỡ nhớ." Lý Trạch Hằng vừa nói vừa lấy chiếc qυầи ɭóŧ vo tròn trong tay ra, đưa lên mũi hít hà.
"A, sao huynh lại như thế."
Hai người đang giằng co thì từ phía bên kia giường bỗng vang lên giọng nói của Ân Dung công chúa: "Có phải Ngưng muội đến rồi không?"
"Tỷ tỷ!"
Nhìn thấy Ân Dung, bao nhiêu tủi thân trong lòng Ân Ngưng không có chỗ trút, liền nhào vào lòng chị gái.
"Con bé này thật là dính người." Lý Trạch Hằng đứng bên cạnh cười nói.
"Vừa nãy mơ màng ngủ, hình như trong mơ tỷ lại nghe thấy tiếng muội khóc. Muội hồi bé lúc nào cũng mít ướt như thế." Ân Dung xoa đầu Ân Ngưng, sau đó lại thì thầm một câu, "Vừa nãy cứ cảm giác giường rung lắc dữ dội lắm, không biết là làm sao."
"Chắc là nàng lại nằm mơ, nhớ lại hồi bé đung đưa nôi cho Tận Hoan công chúa đấy mà." Lý Trạch Hằng vội vàng giải thích.
"Chắc là vậy." Thuốc an thai có thành phần gây buồn ngủ, Ân Dung tuy đã tỉnh nhưng đầu óc vẫn còn mơ màng. Nhìn thấy hai người quần áo chỉnh tề, nàng cũng chẳng mảy may nghi ngờ gì.
Lý Trạch Hằng đứng ngay bên cạnh, Ân Ngưng cũng không tiện nói gì, hàn huyên với chị vài câu rồi vội vàng cáo từ, gấp gáp chạy đến chỗ thái tử ca ca.