Editor: XengXengXeng
Biết hôm nay muội muội sẽ đến, thái tử Ân Thần Dương đã sớm cho lui phần lớn nô bộc, nên Ân Ngưng chẳng cần thông báo cũng cứ thế đi thẳng vào trong.
Khi Ân Ngưng bước vào, Ân Thần Dương đang ngồi trước bàn thư án, chăm chú vẽ một bức tranh "Hồng mai trong tuyết". Bức tranh vừa mới được khởi bút, chỉ mới phác họa sơ sài vài cành khô khẳng khiu.
Vừa nhìn thấy Ân Thần Dương, Ân Ngưng liền nhào tới, vòng tay ôm lấy cổ hắn, ngồi lên đùi hắn, rúc vào lồng ngực rắn chắc mà nũng nịu gọi ca ca.
Ân Thần Dương lại chẳng thèm để ý đến nàng, vẫn tiếp tục tô vẽ bức đan thanh trên tay.
"Ca ca, ca ca, sao huynh không để ý đến Ngưng Ngưng?" Cánh tay nhỏ bé ra sức lay lay người nam nhân. Cây bút trong tay Ân Thần Dương run lên, một giọt mực rơi xuống làm hỏng bức tranh. Hắn cau mày, đặt bút lông xuống nhưng vẫn làm lơ Ân Ngưng, cầm chén trà trên bàn lên nhấp một ngụm.
Nước trà còn chưa kịp nuốt xuống, cái miệng nhỏ của Ân Ngưng đã sán tới: "Ngưng Ngưng khát rồi, ca ca mớm nước cho Ngưng Ngưng uống đi."
Thiếu nữ vừa nói vừa áp đôi môi mềm mại lên bờ môi mỏng của nam nhân, đầu lưỡi nhỏ xinh rụt rè tách mở hàm răng hắn. Ân Thần Dương tuy có chút giận dỗi vì nàng đến muộn, nhưng bị muội muội trêu chọc như thế, thân thể cũng không kìm được mà nóng lên.
Đầu lưỡi hắn khẽ động, luồn vào miệng thiếu nữ, đẩy dòng nước trà theo đầu lưỡi mớm sang cho nàng. Đợi đến khi yết hầu Ân Ngưng chuyển động nuốt hết nước trà, chiếc lưỡi lớn của hắn bắt đầu càn quấy không kiêng nể.
Đầu lưỡi linh hoạt quét qua khoang miệng muội muội, nếm trải từng tấc hương vị ngọt ngào, sau đó cuốn lấy chiếc lưỡi đinh hương bé nhỏ mà mυ"ŧ mát, dây dưa, dường như muốn hút cạn tân dịch của nàng. Tiếng nước "chùn chụt" vang lên không ngớt giữa môi răng hai người.
Ân Ngưng bị hắn trêu đùa đến mức nước bọt tràn trề, nhưng lưỡi bị cuốn chặt không thể nuốt xuống, nước bọt cứ thế trào ra khỏi khóe miệng, chảy dọc xuống cằm thành một vệt nước dài. Lúc này Ân Thần Dương mới chịu buông tha cái miệng nhỏ của nàng.
"Ta còn tưởng hôm nay muội không đến nữa chứ, hại ca ca đợi lâu đến thế này."
"Vừa nãy muội đi thăm Dung tỷ tỷ nên mới đến muộn, ca ca đừng giận nhé." Ân Ngưng ngồi trên đùi anh trai, cái eo nhỏ không ngừng uốn éo làm nũng. Nàng đang ngồi theo tư thế cưỡi ngựa, sự cọ xát này vô tình kéo theo cả cây gậy thịt đang nằm yên giữa hai chân hắn cũng chuyển động theo. Cây gậy thịt vốn đang ngủ say bỗng chốc ngóc đầu dậy, đội tung vạt áo lên.
Ân Ngưng cảm nhận được sự thay đổi của vật cứng bên dưới. Thiếu nữ không những không sợ hãi mà còn cố ý nhích người về phía trước, kẹp chặt lấy khối thịt nóng hổi đó.
Ân Thần Dương là đích tử của hoàng hậu, cũng là anh trai cùng mẹ duy nhất của Ân Ngưng. Hai người lớn lên bên nhau từ nhỏ. Tuy hơn Ân Ngưng bảy tuổi nhưng đối với cô em gái ruột thịt duy nhất này, hắn cưng chiều hết mực. Hắn bế nàng đi dạo vườn hoa, bế nàng mớm cơm, bế nàng ngủ chung chăn, thậm chí tắm rửa cũng bế nàng tắm cùng.
Hoàng hậu yêu thương cả hai con, nghĩ rằng chúng còn nhỏ, lại là anh em ruột nên cũng không ngăn cấm, cứ để mặc chúng thân thiết.
Đến khi Ân Ngưng lên bảy tám tuổi, Ân Thần Dương đã là thiếu niên mười lăm mười sáu, bắt đầu hiểu chuyện nam nữ. Hắn không kìm được lén lút hôn lên đôi vυ" nhỏ mới nhú của nàng, sờ soạng cái huyệt nhỏ non nớt. Ân Ngưng tuy không hiểu những hành động đó có ý nghĩa gì, nhưng lại rất thích được anh trai âu yếm như vậy. Về sau Ân Thần Dương tự thấy không nên làm thế với em gái, nhưng Ân Ngưng lại cứ quấn lấy hắn, chủ động dâng hiến bầu vυ" và huyệt nhỏ cho hắn chơi đùa.
Em gái đã chủ động như vậy, thiếu niên đang tuổi lớn làm sao nhịn nổi. Vì sợ làm hỏng danh tiết công chúa, hắn không phá trinh nàng, nhưng ngoài việc đó ra thì chuyện gì cũng làm hết cả rồi.
Mãi về sau khi dục nô đã phá thân cho công chúa, hai anh em không còn gì phải kiêng dè nữa. Mỗi lần về cung thăm Mẫu hậu, nàng đều sẽ tìm anh trai để hoan ái một trận. Nếu công vụ không bận rộn, thái tử cũng sẽ kiếm cớ xuất cung đi thăm em gái để giải tỏa nỗi nhớ mong.
Ân Thần Dương thích nhất là được muội muội trêu chọc thế này. Một tay hắn kéo áo yếm của nàng xuống, vuốt ve bầu ngực đẫy đà, tay kia luồn vào trong váy, trượt dọc theo đùi non lên trên, chạm vào bờ mông trơn láng mát rượi của thiếu nữ.
"Muội muội hôm nay vội vàng quá nhỉ, có phải vừa vào cửa đã cởi sạch qυầи ɭóŧ rồi không?"
"Hứ, ca ca chẳng phải cũng không mặc qυầи ɭóŧ đó sao." Quần áo mùa hè mỏng manh, lớp lụa căng lên in hằn rõ mồn một hình dáng quy đầu, đừng tưởng nàng không nhìn ra.
Bàn tay Ân Thần Dương tiếp tục tiến tới, lướt qua hậu huyệt, tìm đến hoa huyệt phía trước. Ngón tay vừa thọc vào, xúc cảm nhớp nháp ập đến: "Sao hôm nay lại da^ʍ đãиɠ thế này, mới hôn môi một cái mà bên dưới đã ướt sũng rồi?"
"Ưm... không, không phải đâu..." Ân Ngưng mải thân mật với anh trai nên quên bẵng chuyện ban nãy, giờ bị Ân Thần Dương nhắc đến mới sực nhớ ra. Ánh mắt nàng đảo liên hồi, mặt đỏ bừng, hai chân bất giác kẹp chặt lại.
Ân Thần Dương nhận ra biểu cảm khác lạ của nàng, cứ tưởng em gái xấu hổ, bèn bế bổng nàng lên, xoay người đặt nàng ngồi xuống ghế. Hắn gác hai chân nàng lên tay vịn hai bên ghế, vén váy nàng lên cao.
"Đừng... ca ca, đừng nhìn..." Ân Ngưng vội vàng đưa tay che hạ bộ, nhưng bị nam nhân gạt phắt đi.
"Mới một tháng không gặp, sao lại xấu hổ thế này?"
"Không... không phải... ca ca nhìn thấy sẽ giận đấy..."
"Tại sao ta phải giận."
Câu nói còn chưa dứt, vẻ mặt tươi cười của Ân Thần Dương lập tức tối sầm lại. Chỉ thấy hạt hoa hạch của thiếu nữ sưng vù, lồi hẳn ra ngoài khe thịt. Hai mép môi hoa cũng sưng đỏ lật ngửa ra, cửa huyệt không thể khép kín mà he hé mở, lờ mờ nhìn thấy bên trong còn vương vãi chất lỏng trắng đục. Mặt trong đùi non cũng dính đầy những vết tϊиɧ ɖϊ©h͙ loang lổ.
Lý Trạch Hằng tuy đã lau sạch bên ngoài, nhưng hắn bắn vào quá nhiều, bụng nhỏ của thiếu nữ chứa đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙, đi đường xóc nảy nên lại trào ra không ít, dính bết vào đùi non.
Nhìn thấy cảnh tượng này, bảo sao Ân Thần Dương không nổi trận lôi đình. Hắn giơ bàn tay lên, nhắm thẳng vào đóa hoa thịt sưng đỏ mà vỗ mạnh xuống. Hạt ngọc đang sưng tấy lồi ra hứng trọn cú tát đó.
"Muội nhìn cái huyệt dâm này xem, rốt cuộc đã bị bao nhiêu tên đàn ông ȶᏂασ hả!"
"Chát!"
Cú tát đầu tiên giáng xuống. Ân Ngưng vừa sợ vừa hoảng, hạt ngọc đau điếng, nhưng sâu trong huyệt nhỏ lại dâng lên một cảm giác tê dại khó tả.
"Bị ȶᏂασ bị bắn đầy tinh thì thôi đi, đằng này còn không biết xấu hổ, lau cũng không thèm lau."
"Chát!"
Cú tát thứ hai giáng xuống. Sau cơn đau rát lại là một luồng kɧoáı ©ảʍ kỳ dị trỗi dậy, cảm giác ngứa ngáy trong huyệt càng thêm dữ dội.
"Dám kẹp chặt tϊиɧ ɖϊ©h͙ của thằng đàn ông khác chạy đến tìm ca ca à?"
"Chát!"
Cú tát thứ ba giáng xuống. kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt lấn át cả nỗi đau, sự ngứa ngáy trong huyệt hóa thành một dòng nước ấm chực chờ trào ra.
"Ca ca vì hôn sự của muội mà năm lần bảy lượt trì hoãn, thế mà muội lại..."
"Chát!"
Cú tát thứ tư giáng xuống. Ân Ngưng rên lên một tiếng kiều mị, một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nhỏ từ trong hoa huyệt phun ra ngoài.
"Bị đánh mà còn da^ʍ đãиɠ phun nước thế này."
"Chát chát chát!"
Liên tiếp ba cái tát nữa giáng xuống. Mỗi cú vỗ mạnh lại kí©ɧ ŧɧí©ɧ ép ra một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đục, khiến vùng kín của Ân Ngưng càng thêm dâm mĩ, nhầy nhụa không nỡ nhìn.
"Rốt cuộc muội bị bắn vào bao nhiêu thế hả?" Ân Thần Dương nhìn cảnh này tức đến nổ phổi, đến đánh cũng chẳng buồn đánh nữa, hậm hực ngồi phịch xuống bên cạnh.
Ân Ngưng lồm cồm bò xuống ghế, chổng cái mông ướt nhẹp lên trời, bò đến giữa hai chân Ân Thần Dương. Nàng vén vạt áo dài của hắn lên, để lộ cây gậy rồng đang dựng đứng uy phong.
"Ngưng Ngưng sai rồi, ca ca đừng giận nữa, Ngưng Ngưng ăn gậy thịt lớn của ca ca nhé."