Editor: XengXengXeng.
Trong kiệu xuân sắc ngập tràn, thì ngoài kiệu cũng chẳng hề sóng yên biển lặng.
Cỗ kiệu dừng lại dưới một tán cây râm mát, cách đám thị vệ canh giữ cổng cung một đoạn khá xa. Một là để tránh nắng, đám phu kiệu cũng chẳng biết trận mây mưa bên trong bao giờ mới kết thúc; hai là sợ tiếng rêи ɾỉ da^ʍ đãиɠ của công chúa lọt vào tai người khác, nên bọn họ cố ý chọn chỗ vắng vẻ này.
Bên trong, tiếng "ư ư a a" rêи ɾỉ không dứt. Ban nãy Cẩu Lệnh Hoan nhắc nhở thì có dừng lại một chút, giờ dừng kiệu rồi, họ cứ tưởng chuyện bên trong đã xong xuôi, nào ngờ lại càng thêm kịch liệt.
Lúc nãy đi trên phố, vai mang vác nặng, đường xá lại ồn ào náo nhiệt nên họ còn có thể phân tâm không để ý. Nhưng giờ đã vào đến phạm vi hoàng cung, bốn bề yên tĩnh như tờ.
Tiếng rêи ɾỉ kiều mị của công chúa Ân Ngưng chẳng những không giảm mà còn tăng lên, lại còn xen lẫn tiếng "bạch bạch" do trứng dái va đập vào hoa hộ mà lúc nãy nghe không rõ. Nếu lắng tai nghe kỹ, còn nghe thấy cả tiếng nước lép nhép dính dấp như tiếng chó con liếʍ nước, cỗ kiệu cũng theo nhịp điệu ấy mà rung lắc cọt kẹt không ngừng.
Đám phu kiệu không muốn nghe, nhưng âm thanh ma mị ấy cứ tự chui vào tai. Bọn họ đều là nam đinh làm việc nặng nhọc, sống ở ngoại viện, bình thường chẳng bao giờ có cơ hội nhìn thấy mặt rồng, nên không cần phải đeo đai trinh tiết. Nghe thấy những âm thanh dâm mĩ này, thú tính trong người họ đã sớm trỗi dậy. Gậy thịt trong quần ai nấy đều cương cứng, chọc lên thành một túp lều cao ngất.
Tuy nhiên đây là hoàng cung, đám phu kiệu cũng không dám làm càn, chỉ biết nuốt nước miếng ừng ực.
Nhưng rốt cuộc cũng có người không nhịn nổi, lén đưa tay vào trong quần, bắt đầu tuốt lộng.
Chuyện này hễ có một người khơi mào là y như rằng phá vỡ quy tắc, những phu kiệu khác thấy thế cũng nhao nhao đưa tay vào quần. Thậm chí có hai kẻ to gan, trực tiếp lôi cây gậy thịt sưng to tím đen ra ngoài, chĩa thẳng về phía cỗ kiệu mà sục sạo. Những người còn lại thấy thế cũng học theo, đua nhau móc hàng ra.
Bọn họ nheo mắt lại, bàn tay thô ráp bao trọn lấy gậy thịt sưng trướng của mình. Tuy bình thường ít có cơ hội gặp công chúa, nhưng lúc nàng lên kiệu ban nãy họ đã nhìn thấy rõ mồn một. Khuôn mặt nhỏ nhắn hồng hào phấn nộn, cặp vυ" to tròn trắng nõn mềm mại hệt như bánh bao, cái eo thon nhỏ xíu, cái mông cong vểnh, quả thực chỗ nào cũng quyến rũ chết người.
Đám phu kiệu đa phần đều đã có vợ con, nhưng mụ vợ ở nhà làm sao đẹp bằng công chúa, làm sao biết rêи ɾỉ êm tai như công chúa được.
Bọn họ hồi tưởng lại những tư thế làʍ t̠ìиɦ yêu thích nhất với vợ mình ở nhà để làm tư liệu tưởng tượng:
Nào là nằm ngửa trên giường, bàn tay nhỏ bé xoa nắn bầu vυ" to đến mức một tay nắm không hết, hai chân dang rộng, lộ ra cái lỗ dâm ướt át nước nôi, vừa uốn éo cái eo vừa day day hạt đậu tình.
Nào là quỳ rạp trên đất, chổng cao cái mông nhỏ, để gậy thịt đâm lút cán vào trong cái lỗ hồng hào non nớt.
Lại còn cả tư thế gác hai chân lên thắt lưng nam nhân, bị đè xuống đất điên cuồng thúc mạnh, ȶᏂασ cho khô cả nước.
Thế nhưng khuôn mặt ấy, giọng nói ấy trong tưởng tượng của họ đều biến thành hình dáng của công chúa. Nghe tiếng ȶᏂασ huyệt vọng ra từ trong kiệu, tất cả bọn họ đều cảm giác như chính mình đang được đè công chúa ra mà làm.
Cho đến khi Ân Ngưng ở bên trong không kìm được hét toáng lên: "A a... đừng mà... sâu quá... không chịu nổi... sắp bắn rồi..."
Trước mắt bọn họ như hiện lên dáng vẻ da^ʍ đãиɠ lẳng lơ của công chúa khi lên đỉnh, từng luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc quánh đồng loạt bắn thẳng về phía cỗ kiệu.
Cũng có gã trai trẻ tuổi non nớt, chưa đợi công chúa hét lên đã sớm xuất tinh, tϊиɧ ɖϊ©h͙ rỉ ra ướt đẫm một mảng lớn đũng quần.
Xong xuôi một trận ý dâm, sợ công chúa bên trong sắp đi ra, mọi người vội vàng chỉnh trang lại y phục. Thế nhưng sau tiếng hét cao trào kia, cỗ kiệu tuy không còn rung lắc nữa, nhưng giọng của Ân Ngưng vẫn chưa dừng lại. Tuy không còn kịch liệt như trước, nhưng vẫn cứ "hừ hừ a a" rêи ɾỉ.
Tính từ lúc rời cung Hàm Xuân đến giờ đã gần một canh giờ rồi. Bọn họ không ngờ vị công chúa trông liễu yếu đào tơ kia lại có nhu cầu mạnh đến thế. Chẳng biết vị Vô Song công tử đẹp hơn cả đàn bà kia có thỏa mãn nổi nàng không, chi bằng đổi thành bọn họ vào phục vụ còn hơn.
Có vài kẻ lau chưa sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙ trên gậy thịt, nghe tiếng rêи ɾỉ mị hoặc của công chúa lại cứng lên, bắt đầu màn thủ dâm hiệp hai.
Bên trong kiệu, Thế Vô Song ôm Ân Ngưng xoay người lại, để nàng nằm ngửa trên ghế kiệu, còn mình thì ngồi xổm xuống, rúc vào giữa hai chân thiếu nữ, lại bắt đầu liếʍ láp cái huyệt nhỏ ướt đẫm.
Thế Vô Song liếʍ chùn chụt không ngừng. Sáng nay hắn chưa được ăn uống tử tế, lại vừa vận động mạnh một trận, bụng dạ sớm đã đói meo. Hắn coi dâm thủy của thiếu nữ như điểm tâm sáng, tham lam há miệng hút lấy hút để, đầu lưỡi khoan vào trong, liên tục cạo vét mật dịch, liếʍ đến mức lỗ thịt nhỏ của thiếu nữ lại co thắt lại, mắt thấy cơn nứng tình lại sắp nổi lên, hắn mới chịu buông tha, nhặt chiếc qυầи ɭóŧ dưới sàn lên mặc vào cho nàng.
Ân Ngưng đã mệt lử, ngồi đó không buồn động đậy, chỉ "ư a" rên nhẹ, mặc kệ nam nhân bài bố.
Chiếc qυầи ɭóŧ lộ hạt ngọc này đúng là càng nhìn càng thấy da^ʍ đãиɠ. Thế Vô Song không nhịn được lại cúi xuống mυ"ŧ mạnh hạt đậu đỏ một cái, lúc này mới luyến tiếc kéo váy xuống chỉnh tề cho nàng.
Bầu vυ" trắng nõn vẫn còn lộ ra bên ngoài, nam nhân cũng không chịu buông tha, ngậm lấy đầu vυ" mυ"ŧ mát thêm một hồi, khiến Ân Ngưng bị mυ"ŧ đến mức lại rêи ɾỉ ỉ ôi.
Đôi nam nữ trong kiệu thì ȶᏂασ nhau sung sướиɠ, đám phu kiệu bên ngoài cũng được một phen ý dâm công chúa thỏa thuê, người thê thảm nhất lại chính là Cẩu Lệnh Hoan.
Thực ra trong lòng hắn du͙© vọиɠ cũng đang bùng lên dữ dội, nhưng hạ bộ của hắn đang bị đeo đai trinh tiết, muốn tự sướиɠ cũng không có cách nào. Có điều ngày thường hắn hầu hạ công chúa, liếʍ huyệt cho nàng không ít, tiếng rêи ɾỉ này nghe cũng quen rồi nên cũng biết cách kìm nén. Chỉ là hắn không ngờ đám phu kiệu này lại to gan đến thế, dám nghe tiếng mà ý dâm công chúa. Nhưng sợ làm phiền công chúa bên trong nên hắn không dám lên tiếng ngăn cản.
Thế nhưng Thế Vô Song vẫn chưa chịu thả công chúa ra, nghe động tĩnh dường như định làm thêm hiệp nữa, Cẩu Lệnh Hoan rốt cuộc không nhịn được phải lên tiếng. Nam nhân trong kiệu lúc này mới luyến tiếc nhả hạt ngọc sữa ra, dùng khăn tay lau khô nước bọt bên trên, kéo áo yếm lên che chắn cho công chúa.
Sau một hồi chỉnh trang, Thế Vô Song dìu Ân Ngưng xuống kiệu. Đám phu kiệu nuốt nước miếng, nhao nhao nhìn về phía ŧıểυ công chúa, mong chờ nhìn thấy chút gì đó xuân sắc. Thế nhưng ngoại trừ vệt hồng vương vấn trên gò má chưa tan, Ân Ngưng đã ăn mặc chỉnh tề, vẻ mặt thản nhiên, hoàn toàn không nhìn ra nàng vừa trải qua một trận hoan ái dâm loạn.
Ân Ngưng nhìn thấy những vũng tϊиɧ ɖϊ©h͙ vương vãi trên mặt đất thì lấy làm lạ. Nàng cứ tưởng Thế Vô Song ban nãy bắn mạnh quá nên vén rèm bắn ra ngoài, bèn thì thầm: "Song Song chàng giỏi thật đấy, sao bắn ra ngoài nhiều thế này, lênh láng cả đất."
Thế Vô Song liếc qua liền biết chuyện gì đã xảy ra, nhưng hắn cũng không vạch trần, chỉ trừng mắt nhìn đám phu kiệu một cái rồi quay sang nói: "Không giỏi sao làm dục nô của công chúa được chứ."
"Công chúa, không phải đâu, cái này là..." Cẩu Lệnh Hoan không nhịn được muốn giải thích cho nàng hiểu.
"Mấy thứ bẩn thỉu này đừng nói kỹ với công chúa làm gì." Vốn dĩ Thế Vô Song đã mua chuộc đám phu kiệu mới được trót lọt chuyện trên kiệu, nên cũng không muốn làm khó bọn họ. Hắn kéo Cẩu Lệnh Hoan lại, đẩy hắn và công chúa về phía cổng cung: "Đi vào trong là hậu cung rồi, nam nhân như bọn ta không được tùy tiện vào. Ngươi mau tháp tùng công chúa vào đi, đừng để muộn giờ."