Màn đêm buông xuống một cách nhanh chóng như cách nó bị xua tan. Chỉ bốn tiếng đồng hồ, nhưng đối với Liễu Minh Nguyệt, đó là một quãng thời gian cô đã sử dụng triệt để để tái tạo lại cả thể xác và tinh thần.
Không có giấc ngủ nào sâu hơn giấc ngủ của một chiến binh vừa hoàn thành nhiệm vụ phức tạp và biết mình sắp đối mặt với trận chiến cam go hơn.
Liễu Minh Nguyệt thức dậy trước chuông báo thức năm phút. Căn phòng tại khu nhà riêng của Chiến Minh Thành sang trọng đến mức tối giản, một sự phản chiếu hoàn hảo cho tính cách của hắn: mọi thứ đều phục vụ cho hiệu suất và sự kiểm soát.
Cô bước vào phòng tắm. Thay vì thư giãn, cô để dòng nước lạnh xối thẳng vào gáy và thái dương, nơi cơn đau “Linh hồn Bí mật” vẫn âm ỉ như một lời nhắc nhở về chiếc xiềng xích bằng lửa cô đang mang. Dòng nước lạnh không chỉ làm cô tỉnh táo mà còn giúp cô củng cố lại bức tường băng bao bọc trái tim, chuẩn bị cho vai trò mới.
Khi Liễu Minh Nguyệt bước ra, người giúp việc đã chuẩn bị sẵn trang phục cho cô. Không phải váy dạ hội lộng lẫy và giả tạo của đêm qua, mà là một bộ Suit Quý Tộc - một thiết kế quyền lực của Ý, màu xanh hải quân đậm, đường cắt may sắc nét đến từng milimet. Nó không khoe khoang sự quyến rũ, mà nhấn mạnh sự dứt khoát và trí tuệ.
Nó như một tuyên bố im lặng: Tôi không phải là vật trang trí, tôi là đối tác.
Cô tự tay trang điểm. Không phải lớp nền rạng rỡ để che giấu sự mệt mỏi, mà là một phong cách tối giản, nhấn mạnh vào đôi mắt hổ phách - cổng thông tin của trí tuệ sắc bén. Chiếc nhẫn đính hôn bạch kim nặng trịch trên ngón tay giờ đây không còn là dấu ấn của sự trói buộc, mà là một phù hiệu chiến lược - biểu tượng của giao ước thầm kín.
Liễu Minh Nguyệt bước vào phòng ăn. Chiến Minh Thành đã ngồi sẵn ở bàn, đang đọc tin tức tài chính trên máy tính bảng. Hắn mặc một bộ suit than chì, sự nghiêm nghị và quyền lực toát ra từ mỗi cử động. Hắn ngước nhìn cô.
Không có lời khen ngợi. Chỉ có một cái gật đầu nhỏ, một sự thừa nhận im lặng rằng cô đã đạt đến tiêu chuẩn của hắn.
“Nền tảng chính trị của Tống Hùng Phong” hắn nói ngay lập tức, không có lời chào hỏi xã giao. “Động lực của đối thủ chính.”
Liễu Minh Nguyệt ngồi xuống, nhận lấy tách cà phê đen từ người phục vụ.
“Hùng Phong dựa trên sự bảo thủ, ưu tiên quyền lợi địa phương. Nhưng hắn tham vọng để lại di sản, và ‘Cầu Nối Phương Đông’ chính là di sản đó. Áp lực của hắn là thời gian - hắn muốn thỏa thuận được ký kết trước khi kết thúc nhiệm kỳ.”
Cô dừng lại, nhấp một ngụm cà phê. “Đối thủ của chúng ta, Tập đoàn Bạch Đế, sẽ chơi trò trì hoãn, đẩy chi phí tăng cao để ép chúng ta nhượng bộ về điều khoản tài chính.”
Chiến Minh Thành chăm chú nhìn cô, hai khuỷu tay đặt trên bàn.
“Chiến lược của em là gì?”
“Đánh vào sự kiên nhẫn của Bạch Đế và tham vọng của Hùng Phong” Liễu Minh Nguyệt trả lời dứt khoát.
“Chúng ta sẽ không đưa ra đề xuất đối ứng. Chúng ta sẽ làm phật lòng Bạch Đế, khiến họ tin rằng chúng ta đang rút lui. Sau đó, chúng ta sẽ gửi một bản tóm tắt phân tích tới Hùng Phong, không phải đề xuất, mà là một cảnh báo về rủi ro. Cho hắn thấy việc Bạch Đế trì hoãn sẽ phá hủy di sản của hắn bằng cách đẩy dự án qua thời hạn. Hùng Phong sẽ tự tạo áp lực lên Bạch Đế.”
Chiến Minh Thành đặt máy tính bảng xuống. Tiếng “cạch” của kim loại vang lên, không phải tiếng búng, mà là một tiếng tuyên bố.
“Một chiến thuật tâm lý. Em sử dụng sự nóng vội của chính phủ để cô lập đối thủ. Rất hay. Nhưng điều gì sẽ xảy ra nếu Hùng Phong quay sang hợp tác với Bạch Đế để tạo áp lực ngược lại lên chúng ta?”
“Đó là rủi ro” cô thừa nhận. “Nhưng hắn sẽ không làm vậy, vì Bạch Đế quá tham lam, họ sẽ đòi hỏi quá nhiều. Hùng Phong muốn một dự án mang tính biểu tượng, không phải một dự án bị xâu xé.
Chúng ta sẽ đưa ra đề xuất của mình vào phút chót, ngay khi sự căng thẳng giữa Hùng Phong và Bạch Đế đạt đến đỉnh điểm. Đề xuất của chúng ta phải hoàn hảo về pháp lý và thấp hơn một chút so với Bạch Đế, đủ để khiến Bạch Đế không thể theo kịp, và đủ để Hùng Phong không thể từ chối.”
Chiến Minh Thành nhìn cô bằng một ánh mắt phức tạp, pha trộn giữa sự ngưỡng mộ và một chút sự cảnh giác.
“Em không chỉ phân tích tài liệu, Liễu Minh Nguyệt. Em đang đọc được tâm lý của ngai vàng. Đó là lý do tôi cần em.”
“Và em đã đưa ra lời khẳng định của mình” cô đáp lại, ánh mắt không hề nhượng bộ. “Giờ là lúc chú phải giữ giao ước thầm kín.”
Cả hai rời khỏi nhà, bước vào chiếc Maybach bọc thép. Không gian trong xe sang trọng nhưng căng thẳng, giống như buồng lái của một chiếc máy bay chiến đấu.
Liễu Minh Nguyệt ngồi thẳng lưng, tay cầm tập tài liệu, xem lại lần cuối. Ánh mắt cô phản chiếu ánh sáng rạng đông trên những tòa nhà chọc trời. Mỗi tòa nhà đó đều là một tuyên bố về quyền lực, và cô đang chuẩn bị bước vào nơi quyền lực tập trung nhất.
Chiến Minh Thành không nói gì trong suốt chuyến đi. Sự im lặng của hắn không phải là sự thờ ơ, mà là một sự cho phép cô hoàn toàn tập trung. Hắn đang trao cho cô sự tự chủ, không phải sự kiểm soát.
Cô cảm nhận được sự chú ý của hắn. Hắn không chỉ quan sát cô, hắn đang đánh giá cô, không phải với tư cách là một người đàn ông nhìn một người phụ nữ, mà là một tổng tài đang thẩm vấn phẩm chất của người kế vị.
Khi chiếc xe đi vào khu vực cấm của Tòa tháp Chính phủ, sự hồi hộp, vốn đã bị cô kìm nén bằng lý trí, bắt đầu trỗi dậy. Đây là sân khấu lớn nhất cô từng đối mặt, nơi một sai lầm nhỏ có thể dẫn đến hậu quả thảm khốc cho tập đoàn và chính cô.
Chiến Minh Thành đột nhiên lên tiếng, giọng hắn trầm thấp và trấn an một cách lạ thường.
“Con rồng đen trong em, Liễu Minh Nguyệt” hắn khẽ khàng nói, dùng tên gọi của cơn đau "Linh hồn Bí mật" ám chỉ điểm yếu của cô.
“Hãy để nó ngủ yên. Đừng chống lại. Hãy dùng nó như một động lực. Hãy để nỗi sợ thất bại biến thành sự lạnh lùng tuyệt đối.”
Liễu Minh Nguyệt quay sang nhìn hắn. Lần đầu tiên, cô cảm nhận được một sự kết nối kỳ lạ, không phải dựa trên tình yêu hay sự thù hận, mà dựa trên sự hiểu biết sâu sắc về nhau. Cả hai đều mang trong mình những gánh nặng và vết thương, và cả hai đều biết cách biến đau đớn thành vũ khí.
“Em biết” cô đáp. “Hôm nay, nó sẽ là Lưỡi kiếm khảm kim cương của em, Chiến thiếu gia.”
Chiếc xe dừng lại. Đội ngũ an ninh và các trợ lý cấp cao đã chờ sẵn.
Khi Chiến Minh Thành bước ra khỏi xe, ngay lập tức, ống kính máy ảnh và sự chú ý của giới tinh hoa đổ dồn vào hắn. Hắn là tâm điểm của mọi quyền lực.
Sau đó, hắn dừng lại, quay sang, và đưa tay ra.
Đây là khoảnh khắc quyết định. Không phải là một sự ép buộc, mà là một lời mời. Một lời tuyên bố.
Liễu Minh Nguyệt hít một hơi sâu, không phải để lấy lại bình tĩnh, mà để hấp thụ khoảnh khắc quyền lực này. Cô đặt bàn tay mảnh dẻ nhưng vững vàng của mình vào bàn tay rắn chắc của hắn.
Họ bước đi cùng nhau. Không phải Chủ nhân và con tin, không phải vị hôn phu và vị hôn thê giả, mà là hai thực thể quyền lực đối xứng. Cô bước đi bên cạnh hắn, không phải phía sau, mà là một sự bổ sung không thể thiếu.
Khi họ tiến vào sảnh chính, ánh mắt của Tống Hùng Phong và CEO của Tập đoàn Bạch Đế quét qua cô với sự tò mò và nghi ngờ.
Chiến Minh Thành dừng lại, mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng và không một chút ấm áp, trước mặt các đối thủ. Hắn siết nhẹ tay cô.
“Giới thiệu với mọi người” giọng hắn vang lên, mạnh mẽ và dứt khoát, dập tắt mọi lời xì xào.
“Đây là Liễu Minh Nguyệt. Không chỉ là vị hôn thê của tôi. Kể từ hôm nay, cô ấy sẽ là Trợ lý Chiến lược Cá nhân của tôi trong dự án ‘Cầu Nối Phương Đông’ này. Mọi quyết định chiến lược sẽ có sự tham vấn và đóng góp trực tiếp của cô ấy.”
Đó là một lời khẳng định công khai. Một chiếc ghế trên ngai vàng đã được dựng lên.
Liễu Minh Nguyệt đối diện với ánh mắt soi mói, với sự nghi ngờ và thậm chí là sự khinh thường tiềm ẩn từ những kẻ coi thường vai trò của phụ nữ. Cô mỉm cười, một nụ cười hoàn hảo, không một chút run sợ.
Sự đáp trả của cô không bằng lời nói. Cô chỉ khẽ gật đầu, sự kiêu hãnh và sự sắc sảo của một cô gái được phong chức hoàn toàn bộc lộ. Cô đã sẵn sàng. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu.