Chú Ơi, Em Sẽ Ngoan Mà

Chương 10: Ván Cờ Trên Bàn Gỗ Đen: Đòn Phản Công Của Lưỡi Kiếm

Trước Sau

break

Không khí trong phòng họp thượng đỉnh của Tòa tháp Chính phủ không chỉ nặng nề bởi sự sang trọng của gỗ mun và da thuộc, mà còn bởi sức nặng vô hình của hàng tỷ đô la và quyền lực chính trị.

Căn phòng là một chiếc hộp đen kín mít, nơi vận mệnh của dự án “Cầu Nối Phương Đông” sẽ được định đoạt.

Bàn hội nghị hình chữ U được đặt trang trọng. Ba phe phái ngồi đối diện nhau:

Chính Phủ: Đại diện là Tống Hùng Phong, một chính khách lão luyện với khuôn mặt điềm tĩnh, nhưng ánh mắt lấp lánh sự nôn nóng và tham vọng.

Tập đoàn Bạch Đế: Đại diện là Lâm Kình, một CEO khôn ngoan và kiêu ngạo, được biết đến với chiến thuật trì hoãn và ép giá.

Tập đoàn Chiến Mgia: Chiến Minh Thành ngồi ở vị trí trung tâm, uy quyền và lạnh lùng. Bên cạnh hắn, ở vị trí Trợ lý Chiến lược Cá nhân - Liễu Minh Nguyệt, người có vẻ ngoài điềm tĩnh nhưng nội tâm đang vận hành với tốc độ ánh sáng.

Liễu Minh Nguyệt cảm nhận được những ánh mắt soi mói đổ dồn vào mình. Lâm Kình khẽ nhếch mép, rõ ràng là xem thường vai trò của cô. Tống Hùng Phong thì lịch sự hơn, nhưng ánh mắt ông ta chứa đựng sự đánh giá và dò xét.

Cô giữ cho tâm lý mình ở trạng thái hoàn hảo:Băng giá tuyệt đối. Cô là “nữ hoàng” của chiến lược, không phải cô gái trẻ dễ bị dao động.

Cuộc họp bắt đầu. Đúng như dự đoán của Liễu Minh Nguyệt, Lâm Kình của Bạch Đế không đi thẳng vào vấn đề. Hắn bắt đầu bằng những lời tán dương hoa mỹ về tầm quan trọng của dự án, sau đó chuyển sang chi tiết kỹ thuật phức tạp, nhấn mạnh vào những “rủi ro mới phát sinh” và “chi phí xây dựng không lường trước”.

“Chúng tôi đã tiến hành đánh giá lại” Lâm Kình nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng ẩn chứa sự đe dọa.

“Với những thay đổi về vật liệu và yêu cầu môi trường, chúng tôi e rằng chi phí sẽ phải tăng thêm 15% so với dự toán ban đầu. Hơn nữa, chúng tôi cần thêm sáu tháng để hoàn thiện hồ sơ pháp lý, nhằm đảm bảo dự án không gặp rắc rối về sau.”

Tống Hùng Phong, người đang nôn nóng, cau mày. “Sáu tháng? Điều đó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến lịch trình của chúng tôi.”

Lâm Kình chỉ nhún vai, tỏ vẻ chuyên nghiệp. “Sự hoàn hảo đòi hỏi thời gian, Thưa ngài Hùng Phong. Chúng tôi không thể mạo hiểm với một di sản quốc gia.”

Tất cả đều quay sang nhìn Chiến Minh Thành, chờ đợi phản ứng giận dữ hoặc lời đề nghị đối ứng. Đây là lúc hắn nên bày tỏ sự thất vọng và cố gắng thương lượng để giảm bớt yêu sách của Bạch Đế.

Nhưng Chiến Minh Thành vẫn ngồi im lặng. Ánh mắt hắn hướng về phía Liễu Minh Nguyệt, một sự giao tiếp không lời: Đến lượt em.

Liễu Minh Nguyệt biết đây là cơ hội của mình. Nếu hắn nói, đó sẽ là cuộc thương lượng. Nếu cô nói, đó sẽ là sự thay đổi luật chơi.

Cô khẽ gật đầu với Chiến Minh Thành, một dấu hiệu xác nhận chiến lược đã được kích hoạt. Cô từ từ mở tập tài liệu, không vội vã.

“Thưa ngài Lâm Kình…” Liễu Minh Nguyệt cất tiếng. Giọng cô vang lên trong phòng họp tĩnh lặng, không quá to, nhưng đủ sắc lạnh để thu hút mọi sự chú ý.

“Những phân tích của Tập đoàn Bạch Đế về ‘rủi ro mới phát sinh’ rất đáng chú ý. Tuy nhiên, chúng tôi nhận thấy có sự mâu thuẫn lớn trong dữ liệu này.”

Cô đẩy một tập tài liệu mỏng sang giữa bàn. Nó không phải là bản đối ứng, mà là một bản Phân Tích So Sánh Thị Trường.

“Theo điều khoản hợp đồng cũ, các chỉ số về giá thép không gỉ và chi phí nhân công trong khu vực, dựa trên dữ liệu quý trước, chỉ tăng 4.7%” cô giải thích, hoàn toàn không nhìn vào ghi chú.

“Sự chênh lệch 15% của ngài, nếu không có một yếu tố rủi ro ‘đột biến’ nào, có thể được giải thích là chi phí vận hành thừa hoặc đơn giản là mong muốn tăng lợi nhuận bất thường.”

Cô đối diện thẳng với ánh mắt của Lâm Kình, khiến hắn thoáng mất bình tĩnh.

“Hơn nữa, về việc trì hoãn sáu tháng, chúng tôi tin rằng, với khả năng của Bạch Đế, sự chậm trễ này là không cần thiết. Trừ khi…”

Liễu Minh Nguyệt dừng lại một nhịp, lời nói của cô như một viên đạn đang được lắp vào nòng súng.

“...Trừ khi Tập đoàn Bạch Đế đang gặp vấn đề dòng tiền nội bộ và cần thời gian để tái cấu trúc tài chính. Việc trì hoãn này là để tự cứu mình, chứ không phải bảo vệ dự án.”

Căn phòng nín lặng. Đây không phải là thương lượng, đây là Thẩm Vấn Công Khai. Liễu Minh Nguyệt đã dùng sự hoàn hảo về dữ liệu để lột trần động cơ ngầm của đối thủ.

Lâm Kình giận dữ. “Cô Minh Nguyệt! Cô đang suy đoán vô căn cứ! Đây là một sự xúc phạm!”

Chiến Minh Thành vẫn giữ thái độ trung lập hoàn hảo, nhưng Liễu Minh Nguyệt có thể cảm nhận được một luồng năng lượng ngầm từ hắn, một sự ủng hộ vô hình.

“Suy đoán ở đây là dựa trên dữ liệu là chiến lược, thưa ngài Lâm Kình,” cô đáp lại, không hề lùi bước.

“Nếu Bạch Đế không có vấn đề tài chính, xin vui lòng đưa ra báo cáo chi phí chi tiết, minh bạch, chứng minh cho con số 15% đó. Nếu không, Tập đoàn Chiến gia sẽ phải cân nhắc lại việc hợp tác với một đối tác không minh bạch về tài chính.”

Đòn đánh của Liễu Minh Nguyệt không chỉ nhằm vào Bạch Đế, mà còn là một mũi tên tẩm độc gửi tới Tống Hùng Phong. Cô đã biến sự trì hoãn thành một vấn đề của uy tín và thời hạn.

Tống Hùng Phong, người tham vọng không muốn thấy di sản của mình bị bôi nhọ, lập tức cảm thấy bị kích động.

“Ngài Lâm Kình!” Hùng Phong cắt ngang, giọng ông ta đầy vẻ không hài lòng. “Tôi cần dự án này được triển khai theo đúng lịch trình. Nếu Tập đoàn Bạch Đế không thể cung cấp sự minh bạch về tài chính và đảm bảo về thời gian, thì tôi phải cân nhắc lại sự lựa chọn của Chính phủ.”

Chiến lược đã thành công một nửa. Liễu Minh Nguyệt đã làm nảy sinh sự nghi kỵ giữa hai đối thủ của mình. Lâm Kình đã bị đẩy vào thế phòng thủ, vừa phải chống lại cáo buộc tài chính của Liễu Minh Nguyệt, vừa phải đối phó với áp lực từ Chính phủ.

Lâm Kình cố gắng lấy lại sự kiểm soát. “Ngài Hùng Phong, xin hãy bình tĩnh. Đây là một chiến thuật bẩn thỉu của Chiến Minh Thành để loại trừ chúng tôi. Chúng tôi hoàn toàn ổn định. Chỉ là dự án cần sự thận trọng…”

“Thận trọng không phải là sự trì hoãn vô căn cứ” Liễu Minh Nguyệt cắt lời một cách nhẹ nhàng.

“Tập đoàn Chiến Minh Thành tôn trọng sự cẩn trọng, nhưng chúng tôi cũng tôn trọng lời hứa. Nếu Bạch Đế không thể đảm bảo tiến độ và minh bạch chi phí, chúng tôi có thể tự mình đảm nhận một phần dự án, tìm kiếm các nhà thầu phụ uy tín hơn để đẩy nhanh tiến độ.”

Cô vừa đưa ra một lời đe dọa trực tiếp: Loại bỏ Bạch Đế.

Chiến Minh Thành nhếch mép, một nụ cười gần như không thể nhận ra, là sự xác nhận cao nhất cho chiến thắng đầu tiên của cô. Hắn chỉ cần cô tạo ra sự hỗn loạn và ngờ vực. Cô đã làm được nhiều hơn thế, cô đã phân rã liên minh ngầm giữa Bạch Đế và sự kiên nhẫn của Hùng Phong.

Kết thúc phiên đầu tiên, Tống Hùng Phong yêu cầu một giờ nghỉ giải lao để thảo luận riêng với Lâm Kình. Lâm Kình rời đi trong sự bực tức, không thèm nhìn Liễu Minh Nguyệt.

Trong căn phòng riêng được chuẩn bị, Chiến Minh Thành đứng nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thành phố trải dài dưới chân họ. Liễu Minh Nguyệt biết hắn đang chờ đợi lời cô.

“Sáu tháng trì hoãn của Bạch Đế sẽ bị rút ngắn còn tối đa một tháng rưỡi. Và con số 15% sẽ giảm xuống còn 5%” cô khẳng định.

“Nhưng chúng ta chưa thể đưa ra đề xuất của mình. Chúng ta phải để Hùng Phong tự đàm phán với Bạch Đế một lần nữa. Khi họ kiệt sức và thất vọng, chúng ta sẽ bước vào.”

Chiến Minh Thành quay lại, đôi mắt hổ phách của hắn rực sáng với một ngọn lửa của sự thỏa mãn. Hắn tiến lại gần cô.

“Không chỉ là một lưỡi kiếm, Liễu Minh Nguyệt,” hắn nói, giọng hắn trầm ấm và nguy hiểm. “Em đúng là một nữ tổng tài thao túng tâm lý mà. Em đã dùng sự hoàn hảo của em để làm cho sự thật trở nên không thể bị phủ nhận.”

Hắn đưa tay ra, không phải để chạm vào cô, mà để chạm vào cổ áo suit của cô, khẽ vuốt phẳng một nếp nhăn không tồn tại. Một hành động thân mật nhưng đầy quyền lực.

“Giờ thì em đã thấy, ngôi vị này không chỉ là một cái ghế. Nó là một chiến trường không ngừng nghỉ. Và em, Liễu Minh Nguyệt, em đã xứng đáng với vị trí này.”

Đây không phải là một lời tán tỉnh. Đây là lời thừa nhận của chủ nhân. Giao ước thầm kín của họ đã được đóng dấu bằng chiến thắng đầu tiên.

Liễu Minh Nguyệt cảm nhận được một luồng điện chạy dọc sống lưng, không phải sợ hãi, mà là sự phấn khích của kẻ chiến thắng. Cô đã dùng trí tuệ để đối kháng lại sự kiểm soát của hắn, và giành được một chiếc chìa khóa đầu tiên.

“Em biết, Chiến thiếu gia,” cô đáp lại, ánh mắt cô khóa chặt với ánh mắt hắn. “Và em sẽ không để ai, kể cả chú, tước bỏ nó.”

Cô bước lùi lại một chút, lấy lại khoảng cách chuyên nghiệp. Cuộc họp sắp tiếp tục. Trận chiến lớn nhất vẫn còn ở phía trước.

Cô biết, Bạch Đế sẽ không bỏ cuộc dễ dàng, và Hùng Phong sẽ cố gắng lợi dụng họ. Cô phải giữ vững sự lạnh lùng của mình. Cô phải là tảng băng vĩnh cửu giữa cơn bão chính trị và thương trường.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc