Làm xong, La thị và Tôn thị bắt đầu thái mỡ lưng, chuẩn bị thắng mỡ, đổ đầy hũ. Chu thị thì thu dọn đồ rán, không phân chia riêng, đổ hết vào rá nhỏ mang vào chính sảnh, muốn ăn thì tự lấy.
Dầu rán năm mới là dầu còn lại trước đó, lần này rán bánh và thịt đã vét sạch, hũ dầu trống không, vừa hay đựng mẻ mỡ mới.
Suốt cả buổi sáng, ống khói trong bếp chưa từng nghỉ ngơi, mùi thơm béo ngậy lan khắp sân.
Triệu Tiểu Bảo ôm bát tóp mỡ rắc chút đường ngồi dưới mái hiên, ngẩng đầu nhìn trời đen sầm. Bé ngồi nghe cha nương huynh tẩu trong chính sảnh nhỏ giọng bàn chuyện ruộng đồng năm sau, mong ông trời mở mắt đừng hạn hán nữa, cho họ một con đường sống từ ruộng đất…
Lại nói đám Tiểu Ngũ ngày càng lớn, không thể chen chung một giường mãi. Mùa đông thì còn đỡ, chen nhau còn thấy ấm áp, nhưng tới mùa hè thì nóng chết người, phải cơi thêm hai gian phòng mới được…
Còn nói năm nay giữ nhiều thịt, đến mồng hai Tết khi tẩu tử về nhà mẹ đẻ, mỗi người mang một dải về, năm nay lễ vật dày hơn, cũng để thông gia vui lòng…
Triệu Tiểu Bảo bóc một miếng tóp mỡ định cho vào miệng, nào ngờ tay run, miếng tóp mỡ rơi xuống đất. Trên mặt bé thoáng vẻ chột dạ, lén dùng mũi chân đá miếng tóp mỡ đi xa, không để cha nương nhìn thấy.
Bé nghiêng đầu nhìn trộm vào chính sảnh, thấy cha nương không phát hiện động tác nhỏ của mình, trong lòng thở phào. Bé lại bóc một miếng khác bỏ vào miệng, nghe cha nương huynh tẩu chuyện trò việc nhà, mí mắt dần dần trĩu xuống.
Trong miệng còn vô thức nhai miếng tóp mỡ béo ngậy.
Không biết từ lúc nào, tuyết trên trời thành từng mảng bông, rơi càng lúc càng lớn, trong bếp củi nổ lách tách, lách tách, lách tách.
“Choang” một tiếng giòn vang, mấy miếng tóp mỡ dính đường văng xuống đất.
“Tiểu Bảo!”
“Muội muội!”
Trước khi mất ý thức, Triệu Tiểu Bảo nghe hai tiếng kêu hoảng hốt cùng bước chân hỗn loạn.
Bé chỉ thấy trước mắt tối sầm, rồi lại sáng lên. Sân vẫn là sân đó, tuyết vẫn rơi lớn như vậy, ngay cả miếng tóp mỡ bé lén đá đi cũng còn nằm đó.
Mọi thứ tưởng như bình thường, nhưng biến cố ập đến!
Mặt đất rung chuyển điên cuồng, núi gầm thét, đất lật tung, chim kêu thảng thốt, chó sủa hoảng loạn...
Chỉ trong vài hơi thở, từng tiếng kinh hãi xé toạc màn đêm, không biết nhà ai vang lên tiếng khóc thét chấn động.
“Địa long trở mình, là địa long trở mình!!”
“Oa oa, nương ơi!”
“Cứu mạng! Nam nhân nhà ta bị xà nhà đè trúng thắt lưng rồi!!”
“Cha, nương, Ngưu Tử! Mau tỉnh dậy, đừng ngủ nữa, chạy mau! Cứu mạng!”
Dân thôn bị đánh thức chẳng kịp xỏ giày, kéo thê tử hoặc hán tử bên cạnh lao ra ngoài, vừa chạy vừa gọi cha mẹ con cái ở phòng bên. Mặt đất vốn bằng phẳng nay không đứng vững nổi, mái rạ và ngói trên đầu rơi xuống, xà nhà to bằng đùi người đổ ập ngay trước mặt. Chỉ vài bước ngắn ngủi, có người mất mạng, có người thoát thân.
Gà vịt trong chuồng bay nháo nhào, thoáng chốc bị gỗ đổ đè trúng, lập tức im bặt. Con chó vàng duy nhất trong thôn sợ đến bốn chân loạng choạng, vừa sủa điên cuồng vào mấy căn nhà sập, vừa hoảng hốt muốn chạy mà lại không nỡ rời đi.
Có người lặng lẽ bị nhà sập chôn vùi, có người chạy trốn bị xà nhà đập trúng đầu, nằm sấp xuống không còn động tĩnh. Nhiều người khác bị ngói đập u đầu chảy máu, loạng choạng chạy ra sân. Tiếng gọi cha gọi nương khóc con thảm thiết vang dậy bốn phương.