Vài thằng bé sụt sịt mũi một mạch chạy tới trước cổng Triệu gia, há miệng gọi lớn: “Tiểu Ngũ, Cốc Tử, Phong Tử, A Đăng, Hỷ Nhi, Tiểu Bảo cô cô, ra chơi đi!”
“Nhị Lại, sao ngươi ra được? Phong hàn đã khỏi chưa?” Triệu Tiểu Ngũ nghe tiếng liền chui từ bếp ra, trong miệng còn ngậm một cái bánh rán nóng hổi vừa vớt khỏi chảo, thơm phức.
“Khỏi từ sớm rồi, uống hai thang thuốc là hết!” Triệu Nhị Lại bắt chước dáng điệu cha cậu khi khoác lác, vỗ bồm bộp vào ngực nhỏ, tỏ ý thân thể mình khỏe lắm. Trong lúc nói, hai dòng nước mũi trong veo suýt trôi vào miệng, cậu vội hít ngược trở lại: "Nương ta bảo ta tới cảm tạ thúc công thúc bà, nếu không nhờ thúc công thúc bà cho hai thang thuốc trị phong hàn, e rằng ta đã bệnh chết rồi. Tiểu Ngũ, từ nay cái mạng này của ta là của thúc công thúc bà!”
“Ôi chao, đứa nhỏ này, mấy lời này học ở đâu ra? Không được nói nữa, nghe hỗn hào lắm!” Vương thị trong chính sảnh cười đến không dứt. Thằng bé này giống hệt cha nó, nói năng chẳng có chừng mực gì cả. Mạng với chả mẽo, vậy mà dám mở miệng nói ra được.
“Vào đi, mấy đứa vào nhà hết đi, vào nhà ăn bánh rán nè.” Vương thị cười gọi chúng, lại quay vào bếp gọi con dâu cả: “Nhà lão đại, bánh rán xong chưa? Bưng một đĩa qua đây.”
“Nương, tới ngay.” Chu thị cười đáp.
Triệu Nhị Lại cùng mấy đứa nhỏ còn có chút ngượng ngùng, định xoay người chạy đi, nào ngờ bị mấy đứa Tiểu Ngũ chặn lại, cả bọn hí hửng xô đẩy nhau vào chính sảnh.
Mấy hôm trước Triệu Nhị Lại bị bệnh phong hàn, bệnh rất nặng, dọa nương cậu sợ không nhẹ. Nửa đêm cha cậu định sang thôn bên tìm đại phu. Nào ngờ con đường núi lâu ngày không ai đi, tuyết đọng dày mấy thước, đêm tối đen như mực, bước cũng chẳng bước nổi. Cuối cùng vẫn là Vương thị nghe tin mang hai thang thuốc sang, mới vớt được cái mạng nhỏ của cậu về.
Triệu gia đông trẻ con, mỗi năm đông đến đều chuẩn bị mấy thang thuốc phòng khi cần, nay chẳng phải vừa hay dùng đến đó sao?
Triệu Nhị Lại là con cháu trong tộc, ngày thường lại chơi thân với mấy huynh đệ Tiểu Ngũ. Vì tóc thưa thớt, trên đầu chỉ lưa thưa mấy sợi, nên mới có cái tên xấu xí là Nhị Lại. Tướng mạo cậu không ra sao, nhưng tính tình lanh lợi, hôm nay được nương cho ra ngoài, liền gọi mấy đứa bạn thân trong tộc chạy tới chân núi.
Cậu bị Vương thị kéo tay nhỏ nhìn qua nhìn lại mấy lượt, quan tâm hết mực.
Miệng Triệu Nhị Lại ngọt lịm, dỗ người là chuyện dễ như trở bàn tay, nào là “Cảm ơn thúc bà, sau này lớn lên con sẽ hiếu thuận thúc bà”, nào là “Thúc bà thân như tổ mẫu con vậy, tốt như tổ mẫu con vậy”, nào là “Sau này con kiếm bạc cho thúc bà xài”... lời ngon tiếng ngọt như không mất tiền tuôn ra, dỗ Vương thị cười ha hả, khen cậu ngoan ngoãn hiếu thuận.
“Tính tình giống hệt cha con vậy, lớn lên cũng là đứa lanh lợi biết dỗ người!” Vương thị xoa mái tóc thưa thớt của cậu, bưng đĩa bánh rán bóng dầu đưa cho Triệu Nhị Lại bảo bọn chúng chia nhau ăn. Bà đối với trẻ con trong tộc vốn rộng rãi, chưa từng tiếc vài miếng ăn.
“Đa tạ thúc bà.” Triệu Nhị Lại cùng mấy đứa nhỏ tạ ơn, cũng không tham, mỗi đứa cầm một cái, cười hì hì xô đẩy mấy đứa Triệu gia ra thôn chơi.
Ngoài trời tuyết rơi lất phất, hôm nay cũng là một ngày tuyết.
Triệu Tiểu Bảo không theo bọn chúng đi ném tuyết. Bé mới không đi đâu, ngoài kia đường trơn lắm, chân bé ngắn chạy không lại. Trên người bé còn mặc áo mới nương may. Bé thích chiếc áo bông mới này lắm, bé sợ ngã làm bẩn.