Bởi vậy vàng với chả bạc, chưa từng tận mắt thấy, trong lòng khó tránh cảm thấy hư ảo, nghe qua rồi cũng bỏ sau đầu.
Ngược lại, chuyện khai hoang lại khiến họ để tâm hơn cả.
Dạo này, ba huynh đệ Triệu gia cứ cách vài hôm lại thay phiên nhau vào đất thần tiên khai hoang, bận rộn đến mức chân không chạm đất. Trong thôn còn truyền ra lời đàm tiếu, bảo Triệu Tam Địa là kẻ chẳng ra sao. Ban đêm không biết làm gì, mà ban ngày hắn cứ ngáp ngắn ngáp dài. Còn có người trông thấy đang làm việc giữa chừng lại nằm vật xuống ruộng ngủ mất.
Bận bịu như thế, thời gian trôi vèo một cái đã hết.
Cuối thu, ông trời rốt cuộc cũng mở lòng, lác đác đổ xuống mấy trận mưa nhỏ. Hôm đó, già trẻ lớn bé trong thôn Vãn Hà đều chạy ra ngoài đội mưa cười vang. Họ như người lâu ngày gặp được cam lộ, trên gương mặt khổ sở hiếm hoi mới lộ ra nét tươi tỉnh.
Bắt đầu từ tháng Năm năm nay đã hạn hán liên miên, ruộng đồng thiếu nước. Toàn nhờ cả nhà ngày ngày ra sông gánh nước tưới, nếu không e rằng năm nay đã mất trắng.
Không chỉ đơn thuần là mất mùa.
Về sau thấy lòng sông hạ thấp dần, sắp lộ cả bãi cát, người dân trong thôn rốt cuộc không ngồi yên nổi. Họ gọi mấy tráng đinh lên thôn đầu nguồn xem tình hình, sợ đám người ở đầu nguồn chặn nước. Năm hạn hán, ai nấy chỉ lo ruộng nhà mình, còn hơi đâu quản sống chết người khác. Chuyện đầu nguồn cắt nước cuối nguồn vốn không hiếm, trước kia hai thôn còn vì thế mà đánh nhau rồi kết oán.
Kết quả đi rồi mới hay đầu nguồn cũng hạn, cả trấn Đồng Giang, thậm chí cả huyện Quảng Bình đều thiếu nước, không riêng gì thôn Vãn Hà.
Người không làm điều xấu, vậy kẻ làm điều xấu chính là ông trời.
Cũng chẳng còn cách nào khác, chỉ có thể ngày ngày cầu, đêm đêm trông, rốt cuộc đến cuối thu mới mong được mưa.
Mưa thu qua đi, chỉ một đêm tựa hồ vào đông, thời tiết bỗng chốc lạnh hẳn.
Huynh đệ Triệu gia ngày ngày chui vào núi, mới đầu đông đã chuẩn bị xong củi cho cả mùa. Củi được xếp gọn dưới hiên và sau viện, dùng tới đầu xuân cũng không sợ thiếu.
Chuẩn bị xong củi, Triệu lão hán lại dẫn Triệu Đại Sơn tiếp tục vào núi tìm gỗ, chuyên chọn loại gỗ tốt để dựng nhà. Bởi vậy người trong thôn lại xì xào, cho rằng Triệu gia sắp dựng nhà mới. Mấy năm nay cháu trai nhà họ sinh hết đứa này đến đứa khác. Thêm mấy năm nữa Triệu Tiểu Ngũ cũng đến tuổi bàn chuyện hôn sự, đại gia đình chen chúc trong mấy gian nhà cũ nát, xoay người cũng dẫm phải chân nhau. Nhân lúc mùa đông nhàn rỗi không bận việc nhà nông, dựng nhà cũng là hợp lẽ.
Có người còn chủ động hỏi có cần giúp hay không, trong thôn nhà nào có việc lớn đều gọi người đến phụ. Tuy không trả công nhưng bao cơm.
Hiện tại nhà nhà đều tiết kiệm lương thực, bỏ chút sức mà tiết kiệm được hai bữa ăn cho gia đình, tính sao cũng thấy lời.
Triệu lão hán có chút hối hận, sớm biết vậy nên để ban đêm mới lên núi vác gỗ. Hôm trước ông lên núi bị Chu Đại Mao cùng thôn nhìn thấy, chẳng những quấn lấy hỏi đông hỏi tây, về thôn còn rêu rao nhà ông sắp dựng nhà, khiến gần đây trong nhà chẳng ngày nào được yên tĩnh.
Đấy, thấy chưa, hôm nay lại có người hỏi.
Triệu lão hán đang ngồi ở trong sân chẻ gọt gỗ mình chặt về, thân cây to thẳng tắp, tìm được đúng là chẳng dễ. Hán tử kia vừa từ sau núi xuống, tay xách một con gà rừng, vừa mở miệng, Triệu lão hán đã đảo ngược thế cờ: “Lưu lão tứ, ngươi bẫy được gà rừng à? Bẫy ở đâu thế, hôm nào ta cũng đi thử vận may.”