Tiền a, toàn là tiền a! Vàng ròng cả đấy, tùy tiện đem một món ra tiệm cầm đổi bạc, cũng đủ cải thiện tình cảnh hiện tại của nhà họ.
Triệu gia đời trước tích được phúc đức gì lớn lao, đời này lại sinh ra một cô con gái như vậy! Lại còn do bà sinh nữa chứ!
Vương thị nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng không kìm được, vỗ một cái lên chân lão đầu đang co lại, chen sang ôm lấy khuôn mặt tròn trịa của con gái xoa nắn mấy cái, ánh mắt thương yêu cơ hồ tràn ra ngoài.
Bà lại sờ từng món vàng, rồi khóa hết tất cả vào chiếc hòm cất tiền. Từ nay đây là gia sản của Triệu gia, nhất định phải tìm chỗ cất cho thỏa đáng.
Cái hòm vốn giấu dưới gầm giường, nay bà thấy chỗ ấy chẳng còn an toàn.
Gầm giường không được, trong tủ không xong, kẽ tường lại càng không...
Nửa đêm, bà như con ruồi mất đầu chạy khắp phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên con gái đang ngủ say.
Triệu lão hán ngáy vang như sấm lại bị vỗ thêm một cái, Vương thị chen tới bên con gái, đôi tay thô ráp nắm lấy bàn tay nhỏ mềm mại của bé, miệng lẩm bẩm: “Tiểu Bảo, nương muốn vào chỗ đất thần tiên xem thử. Con dẫn nương đi đi! Tiểu Bảo tiên tử hiển linh, mau mau hiển...”
Ôm hòm tiền trong tay, Vương thị đột ngột biến mất tại chỗ.
Vẫn là nơi quen thuộc đó, chân Vương thị chạm đất, nhưng hai chân không khỏi run rẩy. Bà vừa cảm kích vừa kính sợ nhìn về phía thửa đất đã được khai hoang phía xa. Bà chậm rãi bước đến gốc đào lớn, thấy con gái đang nằm ngủ say dưới gốc cây đào, bèn bước tới bế lên.
Bà đã vào đây không biết bao lần, từ thuở đầu hoảng hốt bất an đến nay quen đường quen lối. Nhưng trong lòng bà chưa từng thật sự thả lỏng, bà vẫn luôn mang lòng tôn kính với nơi này. Nếu không phải năm nay mất mùa, lương thực trong nhà không đủ nuôi cả đại gia đình qua một năm, bà và lão đầu cũng chẳng dám nảy sinh ý định khai hoang trồng trọt ở đây. Chuyện này đối với phàm nhân chẳng khác nào đại nghịch bất đạo.
Bà ôm con gái ngồi trên khúc gỗ lão đầu mang vào chuẩn bị dựng nhà, ngẩng đầu nhìn mặt trời trên cao.
Chốn thần tiên này, thời tiết nắng hay mưa, trời ngày hay đêm dường như đều rất tùy hứng, không theo quy luật nào, mỗi lần vào lại khác.
Đây chính là nơi thần tiên cư ngụ sao?
Là quy luật của thần tiên ư?
Vương thị cúi đầu nhìn con gái đang ngủ trong lòng, vì bé còn nhỏ nên mỗi lần đều tưởng phụ mẫu huynh tẩu là vào trong mộng của bé, đến trong mộng chơi cùng bé. Kỳ thực là bậc làm cha mẹ lừa gạt đứa trẻ còn chưa hiểu sự đời, chiếm lấy món lợi lớn lao của bé.
Vương thị đặt hòm xuống cạnh gốc đào, ôm bé ngồi xổm, dùng cành cây đào hố.
Không còn nơi nào an toàn hơn chỗ này nữa.
Sinh hoạt không vì đào được vàng mà có gì đổi khác, ít nhất bề ngoài là thế, nên sống sao thì vẫn sống như vậy.
Chuyện kia tuy chưa từng đem ra nói thẳng trước mặt mọi người, nhưng mấy huynh đệ trong nhà đều đã thầm trao đổi với nhau, lại dặn đi dặn lại tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài, để người ngoài biết được ắt sẽ rước họa vào thân.
Người Triệu gia vốn có kinh nghiệm giữ kín bí mật, đối với cuộc sống hiện tại cũng rất hài lòng, nhất là mấy nàng dâu. Tuy Triệu gia túng thiếu, nhưng trên dưới hòa thuận. Huynh đệ ít có mâu thuẫn, chị em dâu cũng êm thấm, bà mẫu không cay nghiệt, công công lại hiền hòa. Cả đại gia đình đều một lòng một dạ, cho dù bữa nào cũng ăn cháo rau dại cũng thấy ngon lành có tư có vị.