Chuyển ngữ: L’espoir
*
Nhà Nguyễn ŧıểυ trước kia làm bất động sản, quả thực đã từng có những năm tháng vô cùng vẻ vang.
Từ nhỏ cô đã được nuông chiều, ăn mặc và sử dụng toàn những thứ tốt nhất. Suốt chặng đường học hành, cô đều theo học ở những ngôi trường danh tiếng nhất, sau này thuận lợi theo ngành phát thanh truyền hình. Khuôn mặt xinh đẹp, giọng nói ngọt ngào, ai cũng khen cô là người có tố chất trở thành minh tinh trong tương lai.
Bản thân cô cũng có đôi chút khao khát với cuộc sống trước ống kính.
Thế nhưng vận may không mỉm cười, vừa mới tốt nghiệp cấp ba, việc kinh doanh của gia đình đã như ngồi trên tàu lượn siêu tốc, lao thẳng xuống dốc.
Nhà cửa không bán được, chuỗi vốn cũng căng đến mức sắp đứt, cha mẹ ngày nào cũng lo âu, mặt mày u sầu.
Lúc ấy, Nguyễn ŧıểυ vẫn còn ngây ngô, chỉ cảm thấy bầu không khí trong nhà không ổn, tiền tiêu vặt trở nên khắt khe hơn, có những thứ trước kia dễ dàng có được thì giờ phải do dự mới dám nghĩ đến.
Sau đó, dường như cũng chẳng bao lâu, cha mẹ mang theo vẻ mặt pha trộn giữa mệt mỏi, vội vã, cùng chút biểu cảm phức tạp mà cô không sao hiểu nổi, nói với cô rằng đã định sẵn cho cô một mối hôn sự.
Liên hôn. Đối phương là nhà họ Đoàn.
Nhà họ Đoàn? Ở thành phố A thì ai mà chẳng biết nhà họ Đoàn? Đó mới thật sự là một gia tộc đứng đầu. Nhưng một gia đình như thế, sao lại đột nhiên để mắt đến nhà cô - con thuyền nhỏ bé đang chực chìm này?
Trong đầu cô lập tức thoáng qua vô số tình tiết trong những bộ phim truyền hình về giới hào môn…
Một là đối phương có khiếm khuyết gì không thể cho ai biết, tính tình bạo ngược. Hai chỉ là con riêng không được thương yêu gì đó, lấy về để qua loa cho xong chuyện.
Cô thấp thỏm lo âu, thậm chí đã chuẩn bị cho tình huống tồi tệ nhất. Mãi cho đến ngày đính hôn, trong khung cảnh hoành tráng khiến người ta chân tay luống cuống không biết để đâu ấy, cô mới lần đầu tiên nhìn rõ …
Đoàn Dĩ Hành.
Lúc đó anh cũng mới tốt nghiệp đại học không lâu thì phải, so với bây giờ, dường như… Thiếu đi một chút xíu khí lạnh bức người, nhưng vẫn đẹp trai đến chói mắt, và cũng lạnh lùng đến chói mắt.
Trong bộ vest chỉnh tề, anh đứng đó, khiến không khí xung quanh dường như lạnh hơn vài độ so với nơi khác. Anh nheo mắt quan sát cô, ánh nhìn ấy…
Ngay cả bây giờ khi nhớ lại, Nguyễn ŧıểυ vẫn thấy có chút khó chịu, ánh nhìn ấy giống như đang đánh giá một món hàng, lại có chút xem xét không che giấu và chế giễu nhẹ nhàng? Tựa như cô là một người phụ nữ toan tính, chủ động bám lấy để mong trèo cao vậy.
Nhưng dù thế nào, hôn sự vẫn được tiến hành với một tốc độ mà cô không thể phản kháng.
Hai gia đình đều đạt được điều mình cần, cô trở thành nàng dâu của nhà họ Đoàn, dọn vào căn biệt thự lạnh lẽo nhưng xa hoa này, và trở thành vợ chồng hợp pháp cùng với người đàn ông trông có vẻ khó mà chung sống này.
Đang suy nghĩ miên man, bên eo đột nhiên siết chặt.
Là cánh tay của Đoàn Dĩ Hành thu lại, ôm cô chặt chẽ hơn vào trong lòng.
Nguyễn ŧıểυ theo bản năng cọ cọ lồng ngực ấm áp của anh, ngay sau đó thân thể cứng đờ.
Ở giữa hai chân, cô cảm nhận rõ ràng một thứ cứng và nóng đang trong tư thế sẵn sàng chọc vào cô, thậm chí… Còn đang cố gắng chen vào trong.
Đã 8 giờ sáng. Ánh sáng ngoài cửa sổ rực rỡ, bình thường vào giờ này anh đã phải đến công ty rồi.
Trong lòng Nguyễn ŧıểυ chợt thót lại, có chút sợ hãi.
Cô cảm nhận được hơi thở của Đoàn Dĩ Hành nặng nề hơn lúc trước, phả xuống đỉnh tóc mình, mang theo một cảm giác áp lực quen thuộc.
Vào những lúc như thế này… Tuyệt đối không thể chọc giận anh nhất.
Cô vẫn còn nhớ ngày hôm qua… Từ phòng khách đến phòng tắm, cuối cùng trở lại trên giường, cô bị lăn qua lộn lại giày vò đến mức ngay cả ngón chân cũng co rút lại, cổ họng khóc đến khàn đặc cầu xin cũng vô dụng, cuối cùng cô chỉ có thể mềm nhũn thành một vũng nước mặc anh bài bố, huyệt nhỏ vừa đỏ vừa sưng, bị rót đầy thứ của anh, đi bộ cũng cảm thấy bên trong nặng trĩu lắc lư.
Nguyễn ŧıểυ cứng người không dám động đậy, nhưng trong đầu lại không nhịn được mà trôi về cái từ kia: Bạch Nguyệt Quang.
Hệ Thống nói, cô là Bạch Nguyệt Quang của Đoàn Dĩ Hành.
Nhưng Bạch Nguyệt Quang… Chẳng phải lẽ ra phải là tình yêu không thể có được, treo cao ở đầu quả tim, một ảo ảnh thuần khiết không tì vết hay sao?
Là sự tồn tại mà mỗi khi nhớ đến sẽ thấy đau lòng, thấy dịu dàng, thấy nuối tiếc.
Nhưng Đoàn Dĩ Hành thì sao? Anh gần như… Đêm nào cũng phải hành cô đến mức rối tung lên.
Lúc động tình, anh hung dữ như muốn nuốt chửng cô vào bụng, xong việc lại khôi phục cái vẻ lạnh lùng, không để tâm bất cứ điều gì. Thế này cũng tính là Bạch Nguyệt Quang sao?
Khi đó Hệ Thống đã giải thích, trong cốt truyện gốc, quả thực không nên như vậy.
Vốn dĩ “Nguyễn ŧıểυ” và Đoàn Dĩ Hành là cặp vợ chồng liên hôn plastic tiêu chuẩn, tình cảm xa cách, khách sáo lại lạnh nhạt, thậm chí vẫn luôn ngủ riêng phòng.
Trên thực tế, trong nửa năm đầu sau khi họ kết hôn, đúng là đã sống như vậy.
Nước sông không phạm nước giếng, coi đối phương như không khí.
Bước ngoặt xảy ra sau một lần tiệc đóng máy của cô, cô uống say bí tỉ, không biết lên cơn điên thế nào mà khi nhìn thấy Đoàn Dĩ Hành, cô lập tức nhào tới, vừa hôn vừa ôm anh, hoàn toàn không theo một trật tự nào.
Rượu làm cảm xúc thêm phần mãnh liệt, cũng khiến ranh giới trở nên mờ nhạt.
Chuyện về sau dần mất kiểm soát. Củi khô lửa bốc, chuyện nên làm hay không nên làm, tất cả đều đã làm cả rồi.
Ngày hôm sau khi tỉnh lại, cô co rúm trong chăn, cảm nhận sự sưng đau và bủn rủn khó nói ở hạ thân, trong đầu trống rỗng, chỉ còn lại sự xấu hổ và hối hận.
Cô rõ ràng còn nhớ, lúc đầu Đoàn Dĩ Hành đã cau mày né tránh, với sức lực và thân thủ của anh, hoàn toàn có thể dễ dàng đẩy con ma men là cô ra xa…
Nhưng cuối cùng anh không làm thế.
Không những không làm, mà từ đó về sau, đời sống tìиɧ ɖu͙© dường như cũng trở thành một “nghĩa vụ” bất thành văn trong cuộc hôn nhân này.
Đoàn Dĩ Hành đòi hỏi một cách trực tiếp và mạnh mẽ ở phương diện này. Tuy bình thường anh mang dáng vẻ lãnh đạm, thờ ơ với mọi thứ, nhưng mỗi lần làʍ t̠ìиɦ… Anh đều vô cùng xấu xa.
Tiếng thở dốc nặng nề sau lưng lập tức kéo cô về thực tại, kéo theo đó là vật cứng nào đó đang cọ xát nguy hiểm ở giữa hai chân cô, rất kiêu ngạo.
Nguyễn ŧıểυ nín thở, không dám động đậy dù chỉ một chút, hàng mi dài run rẩy dữ dội.
Cánh tay rắn chắc của người đàn ông siết chặt cô hơn, tay còn lại đã luồn vào từ gấu váy ngủ của cô, lòng bàn tay phủ lên bầu ngực mềm mại trước ngực, xoa nắn một cách không nhẹ không nặng.
Nguyễn ŧıểυ bị anh xoa như vậy, xương cốt lập tức mềm đi một nửa, cô không nhịn được mà phát ra vài tiếng rêи ɾỉ nhỏ nhẹ mềm mại.
Giữa hai chân cô lại càng không chịu nổi, rõ ràng tối qua cô mới bị anh bắt nạt thê thảm, giờ bị anh dùng cái thứ cứng ngắc kia tì vào cọ cọ như vậy, thế mà cô lại nóng hầm hập rỉ nước ra, dính dính nhớp nháp một mảng.
Cô rụt vai, cố gắng tránh bàn tay đang làm loạn của anh: “Anh không cần đến công ty sao?”
Động tác của Đoàn Dĩ Hành khựng lại.
Ngay sau đó, bàn tay đang phủ trên ngực cô thay đổi động tác.
Những ngón tay thon dài tìm được đầu vυ" đã sớm lặng lẽ dựng đứng lên kia, không chút thương tiếc dùng đầu ngón tay cọ xát mạnh mẽ, lại còn xấu xa dùng móng tay cào nhẹ một cái vào đầu núm vυ" nhạy cảm nhất.
“Ưm a——!”
Nguyễn ŧıểυ không kịp đề phòng, eo thon bỗng nhiên nảy mạnh lên, ngay sau đó cô lại cắn chặt môi dưới, nuốt tiếng kêu trở về, chỉ còn lại tiếng hít khí khe khẽ.
Người đàn ông dường như cười khẩy một tiếng trầm thấp.
“Muốn anh đi lắm à?”
Anh cúi đầu, vùi mặt vào giữa cổ và bầu ngực cô, đôi môi và đầu lưỡi nóng bỏng thay thế ngón tay, anh há miệng ngậm lấy đầu vυ" bị véo đến vừa đỏ vừa sưng kia.
“Ưm…”
Cảm giác ẩm ướt và nóng bỏng bao trùm lấy, ngay sau đó là lưỡi liếʍ và cọ xát mạnh mẽ, xoay quanh quầng vυ"…
Cuối cùng, anh ngậm trọn cả đầu vυ" cùng một phần thịt vυ" vào sâu trong miệng, dùng sức mυ"ŧ mát.
Nguyễn ŧıểυ mở mắt rồi lại nhắm mắt, toàn thân căng cứng, cơ thể cũng không nghe lời, chỉ có thể bất lực ưỡn ngực lên, mặc anh vừa mυ"ŧ vừa cắn.
Một bên vυ" còn lại cũng không được tha, bị bàn tay to của anh nhào nặn thành đủ loại hình dạng, đầu vυ" cũng bị ngón tay thô ráp kéo tới kéo lui, trở nên vừa cứng vừa sưng.
“Đừng, đừng làm nữa… Hu…”
Lúc này Đoàn Dĩ Hành mới hơi nới lỏng miệng ra, đầu vυ" bị nước bọt thấm ướt sưng đỏ bóng loáng lộ ra trong không khí hơi lạnh, run rẩy đáng thương.
Anh dò xuống phía dưới, dưới bầu ngực bên trái của Nguyễn ŧıểυ có một nốt ruồi được che giấu rất kỹ, nhưng anh luôn vô cùng yêu thích hôn lên nốt ruồi đó.
Anh hôn nhẹ lên đó một cái, rồi mới ngước mắt liếc cô, nhàn nhạt thốt ra một câu:
“Sáng nay không có việc gì.”