Bạch Nguyệt Quang, Kế Giả Chết Thất Bại Rồi

Chương 2: Bị người chồng liên hôn cắm (H)

Trước Sau

break

Chuyển ngữ: L’espoir

*

Nguyễn ŧıểυ biết Hà Vi bị đuổi đi một cách khó hiểu là do ai làm, chỉ là… Bây giờ cô làm gì có thời gian để chất vấn.

Ga trải giường lụa thật dưới thân đã sớm bị cọ đến nhăn nhúm, ướt sũng một mảng.

Thông thường khi lên giường này, cô chỉ còn biết ngoan ngoãn chịu đựng từng cú nhấp.

Người đàn ông phía sau dường như đã kìm nén cơn giận dữ cả đêm, giờ đây trút hết lên người cô.

Một tay anh giữ chặt lấy eo cô, cố định thân thể mềm mại của thiếu nữ, tay còn lại véo lấy đầu vυ" đã sớm bị mυ"ŧ đến sưng tấy trước ngực cô, đầu ngón tay thô ráp cọ xát qua lại, khiến huyệt nhỏ của của Nguyễn ŧıểυ tê dại đến mức bắt đầu co rút, chảy nước.

Gậy thịt thô to nóng bỏng liên tục thúc mạnh vào huyệt nhỏ hồng non của cô.

Túi tinh hoàn đánh vào mông và đùi trong của cô “bốp bốp bốp”, để lại một mảng đỏ bừng, toàn thân Nguyễn ŧıểυ đều nhuốm một tầng màu hồng nhạt của tìиɧ ɖu͙©, như đào chín mọng, nước tràn trề, nhưng chỉ có thể thốt ra những tiếng rêи ɾỉ đáng thương đứt quãng.

“Ưm ưm… Ha a, Đoàn Dĩ Hành… Nhẹ, nhẹ một chút… Ưm a a… Sâu quá… Sắp bị, bị cắm nát rồi…”

Đoàn Dĩ Hành lạnh lùng ấn cô quỳ gối trên giường, nhìn đầu gối thiếu nữ run rẩy, cơ thể cô bị đâm đến mức cong người về phía trước, muốn nằm sấp xuống nghỉ ngơi một chút, lại bị anh bóp eo kéo mạnh về phía sau.

Đầu vυ" đã sớm bị anh mυ"ŧ đến sưng tấy như hai quả anh đào chín mọng, run rẩy nhô lên.

Nguyễn ŧıểυ cảm thấy mình thật đáng thương, lẩm bẩm mắng anh: “Đoàn, Đoàn Dĩ Hành… Anh là đồ khốn… Ưm ưm, nhẹ một chút a ha… A a… Em chết mất… Ha a ưm…”

Nhưng hình như hôm nay Đoàn Dĩ Hành thật sự rất tức giận.

Hôm nay từ lúc anh bày ra vẻ mặt lạnh lùng khó gần trên bàn ăn, cô đã không nhịn được mà cảm thấy bụng dưới căng chặt.

Đoàn Dĩ Hành có vóc dáng cực kỳ đẹp, vai rộng eo thon, đường cơ bắp săn chắc xinh đẹp, là kết quả của sự tự giác và rèn luyện suốt nhiều năm, nhưng ham muốn tìиɧ ɖu͙© tương ứng cũng mãnh liệt đến mức cô thường không thể chịu đựng được.

Đặc biệt là vào lúc này, anh lại rất ít nói, đôi mắt lạnh lùng khó đoán được cảm xúc.

“Ưm a… Chồng ơi… Hu hu… Chậm, chậm lại chút… Không chịu nổi nữa…”

Thế nên Nguyễn ŧıểυ bị đâm một hồi, cô thật sự không chịu nổi nữa, phần thịt mềm sâu trong bụng dưới bị nghiền ép giày xéo lặp đi lặp lại vừa đau nhức vừa căng tức.

Cô bắt đầu nức nở đổi giọng gọi chồng, cố gắng khơi dậy một chút thương xót của anh.

Nhưng dươиɠ ѵậŧ của Đoàn Dĩ Hành vừa dài vừa cong, hình dáng còn vô cùng hiểm hóc, mỗi lần đâm sâu rồi lại hung hăng rút ra, những đường gân thô ráp và quy đầu nóng bỏng đều sẽ cạo qua những nếp gấp non mềm nhất trong vách thịt, cạo đến mức bên trong cô vừa ngứa vừa tê, như có vô số dòng điện nhỏ đang chạy loạn.

“Ha a… Lại, lại sắp ra rồi… Ư…”

Cô không kiểm soát được mà co thắt bụng dưới, hoa tâm kịch liệt co rút, một dòng nước dâm ấm nóng mạnh mẽ phun trào, tưới đẫm lên quy đầu đang hung hãn xâm phạm.

Đây đã không biết là lần cao trào thứ mấy rồi, huyệt nhỏ ướt át, lầy lội không chịu nổi, nhưng lực mυ"ŧ mát và quấn quýt lại càng trở nên tham lam hơn.

“Hừ…”

Đoàn Dĩ Hành rên khẽ một tiếng, dường như anh cũng đã tới đỉnh, anh ấn mạnh thiếu nữ vào lòng mình, quy đầu đè chặt lên cổ tử ©υиɠ, từng đợt tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi đặc sệt bắn mạnh, rót đầy khoang tử ©υиɠ vốn đã sớm không chịu nổi gánh nặng của cô.

dươиɠ ѵậŧ vẫn bị huyệt non của cô cắn chặt không buông, anh cũng không vội rút ra.

Anh chỉ tùy tiện khoác áo ngủ lên, dây đai buộc lỏng lẻo, lộ ra mảng lớn lồng ngực tinh tráng, bên trên còn có vài vết cào đỏ tươi, là do lúc nãy Nguyễn ŧıểυ vô thức cào cấu để lại khi đang động tình.

Anh đưa tay lấy bao thuốc lá từ tủ đầu giường, lấy ra một điếu thuốc dài, nghiêng đầu châm lửa.

Ánh lửa đỏ tươi lóe lên trong chớp mắt, khói thuốc lượn lờ bay lên làm mờ đi đường nét khuôn mặt quá mức tuấn mỹ nhưng cũng quá mức lạnh lùng của anh.

Huyệt nhỏ của Nguyễn ŧıểυ vẫn đang nuốt lấy từng ngụm tϊиɧ ɖϊ©h͙, tử ©υиɠ đầy ắp, bụng dưới cũng hơi phình lên một chút, nóng hầm hập.

Cô gái mặt mày hồng hào, khuôn mặt ửng đỏ như trái đào chín mọng, đuôi mắt còn vương nước sinh lý, mái tóc đen dài thẳng mượt xõa tung trên mặt đất, bộ dáng đáng thương bị cᏂị©Ꮒ đến tơi bời.

Cô mềm nhũn nằm sấp trước ngực ướt đẫm mồ hôi của anh, bàn tay nhỏ bé yếu ớt túm lấy cơ bắp trên cánh tay anh, thở dốc như mèo con.

“Trong tiệc đóng máy…” Giọng Đoàn Dĩ Hành mang theo chút khàn khàn sau khi làʍ t̠ìиɦ, ngữ điệu lại bình thản không gợn sóng: “Tên họ Hà kia tìm em?”

Lông mi Nguyễn ŧıểυ run lên, cô không trả lời ngay, chỉ vùi mặt sâu hơn vào lòng anh, giọng rầu rĩ: “… Ừm.”

“Chỉ nói về việc đăng Weibo thôi.”

“Đăng Weibo?” Đoàn Dĩ Hành lặp lại một lần.

Nguyễn ŧıểυ khẽ “ừ” một tiếng, coi như đáp lại.

Cô biết anh chắc chắn đã nhìn thấy, cho dù lúc đó anh làm ra vẻ người ngoài cuộc.

Đôi mắt của anh, nhìn thì tưởng chẳng có gì lọt vào, nhưng thực ra lại quét được hết thảy.

“Tránh xa gã ra.” Đoàn Dĩ Hành bỗng nói, ngón tay men theo mái tóc nàng trượt đến vành tai, khẽ bóp lấy dái tai mềm mại, lực tay không nặng cũng không nhẹ.

“Phim quay xong rồi, xé couple gì đó, giải quyết sạch sẽ sớm đi.”

“… Ồ.”

Khói thuốc hơi gắt, khiến cô không kìm được khẽ ho một tiếng, chóp mũi nhỏ nhắn cũng nhăn lại.

Đoàn Dĩ Hành cúi mắt liếc nhìn cô, bàn tay kẹp điếu thuốc đưa ra xa hơn, còn tay kia thì chậm rãi vỗ về trên tấm lưng ướt đẫm mồ hôi của cô.

Cô chớp chớp mắt, tầm mắt hơi mất tiêu cự nhìn chùm đèn pha lê đắt tiền trên trần nhà.

Những ngày tháng như thế này… Chỉ cần ba ngày nữa là kết thúc rồi.

Không ai biết rằng, bà Đoàn nhà họ Đoàn được che giấu kín kẽ, thần bí đến cực điểm ấy, lại chính là ngôi sao rực rỡ trên màn ảnh - Nguyễn ŧıểυ.

Mà cuộc hôn nhân của họ, bắt đầu từ lợi ích, cũng sẽ kết thúc bằng toan tính… Ừm, ít nhất bề ngoài là như vậy.

Theo cốt truyện, sau khi 《Nguyệt Thượng Hành》 đóng máy, đại minh tinh Nguyễn ŧıểυ sẽ chết trong một vụ tai nạn xe hơi vào ba ngày sau.

Sau đó, cô sẽ trở thành một Bạch Nguyệt Quang không thể xóa nhòa trong cuộc đời Đoàn Dĩ Hành, cho đến khi hai năm sau anh gặp được đóa hoa trắng nhỏ vừa bước chân vào giới giải trí, bị thu hút, rồi bắt đầu một mối tình ngược luyến tình thâm kia.

Trong đầu bỗng nhiên vang lên tiếng “Đinh”, một giọng nói điện tử không chút cảm xúc vang lên:

【Đếm ngược sinh mệnh ký chủ: 71 giờ 59 phút 58 giây. Tiến độ khớp cơ thể mới: 99.7%. Xin ký chủ giữ vững tâm thái, đảm bảo các điểm cốt truyện chuyển tiếp thuận lợi.】

Hàng mi Nguyễn ŧıểυ run rẩy, không mở mắt, chỉ thầm “ừ” một tiếng trong lòng.

Cái thứ tự xưng là “Hệ Thống” này, đột nhiên xuất hiện trong đầu cô vào một năm trước.

Nó nói cho cô biết, thế giới cô đang sống là một cuốn ŧıểυ thuyết, mà cô là Bạch Nguyệt Quang chết sớm của nam chính Đoàn Dĩ Hành trong sách, một vai vật hy sinh tiêu chuẩn.

Nó không thể thay đổi kết cục “bị xe đâm chết” của cô, đây là nền tảng của dòng thời gian thế giới.

Nhưng nó có thể cho cô một “chế độ bảo hành”. Sau khi cô chết, nó sẽ ghép cô cho một cơ thể hoàn toàn mới, khỏe mạnh.

Cái giá phải trả là, cô cần đội lốt cơ thể mới này, tiếp tục đi hết cốt truyện Bạch Nguyệt Quang.

Bởi vì sai lầm công tác của một vị Chủ Thần nào đó, ba nam chính vốn tồn tại ở các thế giới song song khác nhau, đã bị thả nhầm vào cùng một thế giới.

Để duy trì sự ổn định của cốt truyện thế giới, vai trò quan trọng Bạch Nguyệt Quang - nhân vật trọng yếu trong kịch bản, đã chồng chất lên nhau, đổ dồn hết lên đầu một mình cô - Nguyễn ŧıểυ.

Nói cách khác, sau khi chết, cô còn phải bò dậy, đổi khuôn mặt, đổi thân phận, đi làm Bạch Nguyệt Quang trong lòng hai nam chính còn lại, thúc đẩy tuyến tình cảm của họ.

Nguyễn ŧıểυ thầm thở dài, càng co người vào trong lòng Đoàn Dĩ Hành.

Ba ngày sau, trên đời sẽ không còn ngôi sao Nguyễn ŧıểυ nữa, chỉ còn lại một truyền kỳ khiến người ta thở dài tiếc nuối, và một… “Chuyên viên Bạch Nguyệt Quang” sắp sửa bước vào hành trình làm việc đa nhiệm không ngừng nghỉ.

Đoàn Dĩ Hành gạt tàn thuốc, rũ mắt nhìn cô cuộn tròn như mèo con, yết hầu khẽ động: “Nằm thoải mái rồi?”

Nguyễn ŧıểυ không lên tiếng, chỉ vùi mặt mình sâu hơn nữa.

Lại một khoảng lặng trôi qua. Chỉ còn âm thanh khẽ khàng của anh thỉnh thoảng rít thuốc.

Ngay khi Nguyễn ŧıểυ tưởng rằng cuộc đối thoại đã chấm dứt, Đoàn Dĩ Hành bỗng nhiên lại cất lời:

“Ba ngày sau…”

Anh dừng lại.

Tim Nguyễn ŧıểυ đập thót một cái, cơ bắp toàn thân đều căng cứng. Anh biết? Không, không thể nào… Là “tai nạn” do Hệ Thống sắp xếp mà, sao anh có thể…

“… Có một bữa tiệc từ thiện, ở Đức.” Đoàn Dĩ Hành nói nốt câu: “Anh phải bay qua đó. Khoảng một tuần.”

Nguyễn ŧıểυ lén thở phào nhẹ nhõm. Ba ngày sau… Chính là ngày cô rời đi. Mà anh, vừa khéo không có ở đây.

“Ồ. Vậy… Thuận buồm xuôi gió nhé.”

Đoàn Dĩ Hành không nói gì nữa, chỉ dập tắt mẩu thuốc còn lại một phần ba vào gạt tàn pha lê, phát ra tiếng “xèo” rất nhỏ.

Sau đó, bàn tay đang vuốt ve trên lưng cô di chuyển lên trên, thô bạo xoa xoa gáy cô, vò mái tóc cô càng thêm rối loạn.

“Ngủ đi.” Anh nói, sau đó đứng dậy, đi về phía phòng tắm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương