“Để tôi kể cho các chú nghe nhé. Sau đó ba đứa đó còn trèo tường vào nhà người ta, định thả rắn nữa cơ, kết quả bị báo ứng...”
...
“... Cái gì cơ? Các chú còn muốn phỏng vấn Bạch Chỉ à? Vậy thì không được rồi! Đại đội trưởng đã nói, cấp trên dặn phải tạo môi trường yên tĩnh cho Bạch Chỉ nghiên cứu!”
“Nhưng các chú có thể phỏng vấn chú Thuyên Dân. Đó là ông nội của Bạch Chỉ, giờ con bé chỉ còn mỗi người ông thôi.”
...
Suốt mấy ngày liền, Lý Thuyên Dân đúng là gió xuân phơi phới, cả người như trẻ lại mười tuổi.
Đi tới đâu cũng được người ta khen ngợi tới đó.
Ngay cả người ở công xã và thị trấn cũng vô cùng khách khí với ông, ai nấy đều thân thiện dễ gần.
Thậm chí huyện trưởng còn đích thân trao thưởng cho ông, sau đó còn khen ông, rất biết cách dạy dỗ con cháu.
“Tiểu Chỉ à...” Hai mắt Lý Thuyên Dân đỏ hoe: “Ông nội thật sự chưa từng dám tưởng tượng... Có ngày cháu lại có tiền đồ đến vậy.”
“Bây giờ dù ông có chết cũng mãn nguyện rồi.”
Bạch Chỉ nhẹ giọng nói:
“Ông nội, ông đừng nói mấy lời như thế nữa.”
“Sau này cuộc sống của ông cháu mình sẽ còn tốt hơn bây giờ rất nhiều.”
“Ông phải cùng cháu nhìn thấy ngày đó chứ.”
Nguyên chủ vô cùng thương yêu ông nội mình. Ước nguyện lớn nhất của cô ấy chính là có thể cho ông nội Lý Thuyên Dân một cuộc sống ấm no, hạnh phúc.
“Được được được!” Hốc mắt Lý Thuyên Dân càng đỏ hơn, nhưng khóe miệng lại đầy ý cười: “Tiểu Chỉ à, nếu ba mẹ cháu còn sống thì tốt biết bao, chắc chắn bọn họ sẽ rất vui khi nhìn thấy cháu giỏi giang như bây giờ!”
Nhắc tới người con trai và cô con dâu đã mất của mình, Lý Thuyên Dân đưa tay lau khóe mắt.
Trước kia, ông phải gồng gánh cả gia đình, chưa bao giờ dám để lộ sự yếu đuối hay bi thương của bản thân.
Nhưng giờ đây, tiền đồ của Bạch Chỉ khiến ông xúc động vô cùng. Đồng thời, ông cũng có thể thả lỏng đôi chút, để lộ nỗi đau mà mình đã chôn sâu trong lòng suốt bao năm qua.
“Ông nội, bây giờ đã tốt rồi, sau này ông cháu mình sẽ còn tốt hơn nữa.” Bạch Chỉ nhẹ nhàng vỗ lên lưng ông.
“Ừ!” Lý Thuyên Dân lau sạch nước mắt, bật cười đầy hiền từ, vẻ mặt ngập tràn tự hào.
Cô gái giỏi giang như vậy chính là cháu gái của ông!
Ông thật sự vô cùng tự hào về cháu gái mình!
Bây giờ đi tới đâu cũng có người khen ngợi nhà họ. Trước kia chỉ vì mấy mẫu đất mà bị người ta ghét bỏ, mắng chửi, còn hiện tại thì đi đến đâu cũng được hoan nghênh. Không những có giấy khen, có tiền thưởng, mà người ta còn bắt đầu nhắc tới con trai và con dâu của ông với vẻ tán thưởng.
Không còn niềm hạnh phúc nào lớn hơn thế nữa.
Lý Thuyên Dân như trẻ lại mười tuổi.
Bầu không khí bên nhà Bạch Chỉ ấm áp bao nhiêu, thì nhà Lý Đại Trụ lại nặng nề, sốt ruột bấy nhiêu.
Vốn dĩ việc Lý Hương Hương thi đậu đại học sư phạm ở thủ đô là chuyện cực kỳ vẻ vang. Nhưng có Bạch Chỉ như viên ngọc quý bên cạnh, hào quang của Lý Hương Hương lập tức bị lu mờ.
Huống hồ, hai nhà vốn đã có thù oán từ lâu, những chuyện thất đức mà gia đình họ từng làm cũng lần lượt bị đào lại, khiến ai nấy đều khinh thường.
“Con khen cái trường đại học Bắc Kinh kia làm gì hả? Bây giờ thì hay rồi, cả thôn ai cũng biết trường đó lợi hại cỡ nào!” Trần Quế Phương đưa tay chọc vào trán con gái mình, vẻ mặt đầy buồn bực.