Trường An Phú Quý

Chương 3.2

Trước Sau

break

Hứa Trường An biết y không được phụ thân yêu thương, từ nhỏ đã phải thận trọng trong từng lời nói và hành động. Kể từ khi mẫu thân qua đời vào ba năm trước, y đã nếm trải đủ sự bạc bẽo của thế gian. Người thân ruột thịt quay lưng không thương tiếc đã là gì, thậm chí ngay cả lão bộc trong thôn trang cũng thường xuyên chế nhạo y. Nếu không có sự chăm sóc của Dương ma ma và Xuân Vũ, y chẳng biết bản thân có thể chịu đựng nổi ba năm khó khăn này hay không. So với y, Tiêu Thanh Yến đã may mắn hơn rất nhiều, y không có tư cách thương xót cho hắn.

Đợi đến khi trong phòng đã hoàn toàn yên tĩnh trở lại, Tiêu Thanh Yến có vẻ đã ngủ say từ lâu lại mở mắt nhìn ra ngoài phòng. Hắn thầm nghĩ nam nhân kia vẫn rất ngoan ngoãn, biết ý rời đi mà không làm hắn chướng mắt. Nếu y dám không biết điều mà ở lại, hắn chắc chắn sẽ khiến y cảm thấy khó chịu!

Ngày hôm sau, khi trời còn chưa sáng hẳn, các nha hoàn nối đuôi nhau lần lượt đi vào phòng. Một lúc sau, Hứa Trường An tỉnh dậy, dưới ánh mắt đầy cảm thông của các nha hoàn, bình tĩnh và điềm đạm mặc lễ phục, rồi cùng các nha hoàn vào phòng hầu hạ Tiêu Thanh Yến thức dậy. 

Đêm qua, ánh sáng mờ ảo, cộng với việc Hứa Trường An không kịp nhìn rõ dung mạo của hoàng tử điện hạ, người đã trở thành phu quân của y nên khi bước vào phòng, thấy rõ mặt của Tiêu Thanh Yến, lòng bàn tay của Hứa Trường An bỗng siết chặt, cơ thể cũng căng cứng. 

“Nhìn đủ chưa?” Giọng nói không hài lòng của Tiêu Thanh Yến vang lên. Hứa Trường An mới giật mình tỉnh táo lại, dời tầm mắt ra chỗ khác, vội vàng nói: “Thần thất lễ, mong điện hạ thứ tội.”

“Đã gả vào hoàng tộc thì phải biết lễ nghĩa, biết chừng mực. Một lát nữa còn phải gặp phụ hoàng, tế bái mẫu hậu. Nếu đến lúc đó ngươi vẫn giữ bộ dạng này thì có phải muốn bổn điện hạ mất mặt chung với ngươi không?” Y không chỉ là một nam nhân, mà còn là nhi tử của một quan tứ phẩm nhỏ nhoi. Người như vậy có thể trải qua được những việc gì trong đời?

Tiêu Thanh Yến nhìn thấy vẻ mặt lúng túng của Hứa Trường An, lòng tự ái và phẫn uất khó khăn lắm mới bị kìm nén lại, giờ lại trào dâng. Hắn không thể hiểu nổi tại sao phụ hoàng lại thay đổi đột ngột, rõ ràng ngoại tổ phụ đã nói hắn là người kế vị được phụ hoàng yêu thích, bình thường phụ hoàng cũng rất yêu quý hắn, sao đột nhiên mọi thứ lại thay đổi?

Phụ hoàng không chỉ cưới cho hắn một nam thê, cắt đứt con đường kế vị của hắn mà nhà vợ còn bần hàn nghèo khó, khiến hắn không có bất kỳ điểm tựa nào, hoàn toàn không thể xoay chuyển tình thế.

Xe ngựa của Đại Hoàng Tử rất xa hoa, rộng rãi và thoải mái. Từ khi lên xe, hai người ngồi ở hai bên, không nói một lời. Lúc đến cửa cung, dù Tiêu Thanh Yến đã cố gắng nhịn nhưng vẫn không kiên nhẫn được mà nói: “Chút nữa hãy chú ý lời nói và hành động của ngươi. Nếu làm gì gây họa khiến ta mất mặt, ta sẽ không giúp ngươi cầu xin tha thứ, có biết chưa?”

“Vâng, điện hạ.”

Dưới sự dẫn dắt của cung nhân, Hứa Trường An luôn đi theo sau Tiêu Thanh Yến, cố gắng duy trì khoảng cách nửa bước chân. Thái hậu đã qua đời nên người đầu tiên họ cần gặp là Hoàng đế. Tiêu Thanh Yến dự định gặp phụ hoàng trước, rồi sẽ đi gặp mẫu hậu, sau đó chỉ cần ghé qua chỗ hoàng hậu một lượt rồi về. Nhưng hắn không ngờ hôm nay, tẩm cung của Hoàng đế rất náo nhiệt. Ngoài Hoàng đế và hoàng hậu, còn có một số phi tần, trong đó có mẫu thân của Tam Hoàng Tử là Chu Quý Phi.

"Nhi thần thỉnh an phụ hoàng, bái kiến Hoàng hậu nương nương và Quý phi nương nương." Tiêu Thanh Yến thỉnh an trước, Hứa Trường An cũng làm theo. Chỉ có điều, trong lòng Hứa Trường An có chút thắc mắc vì sao Tiêu Thanh Yến không gọi Hoàng hậu là mẫu hậu, mà lại trực tiếp gọi là Hoàng hậu nương nương.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc