Tô Văn Uyên kêu lên đau đớn rồi buông cô ra, nước trong cốc tráng men chảy ròng ròng trên trán hắn trông vô cùng nhếch nhác.
Chu Kiến Quốc giật nảy mình, vội vàng bước tới ngăn cản.
"Đồng chí Tiểu Lục, có chuyện gì thì từ từ nói, đừng động tay động chân."
Lục Vân Tương hỏi thẳng Chu Kiến Quốc.
"Xưởng trưởng, tôi nộp đơn từ chức thay Tô Văn Uyên, ông có duyệt hay không!"
Bây giờ Chu Kiến Quốc sao có thể không hiểu cơ chứ, chắc chắn là đôi trẻ này đang cãi nhau rồi!
Tô Văn Uyên thật sự là một nhân tài. Sau khi hắn vào xưởng, doanh thu của xưởng tăng lên vùn vụt.
Tô Văn Uyên tuyệt đối không thể rời đi.
Chu Kiến Quốc bất đắc dĩ nói: "Đồng chí Tiểu Lục à, chuyện từ chức này bắt buộc phải do chính Văn Uyên quyết định mới được! Làm sao có chuyện từ chức thay được, nếu việc gì cũng làm thay được thì chẳng phải loạn hết cả lên sao?"
Lục Vân Tương bật cười.
"Hóa ra xưởng không cho phép làm thay quyết định của người khác à!"
Xưởng trưởng vội vàng gật đầu.
"Chuyện công việc cần chính người đó đề xuất. Nếu bản thân không đồng ý, người khác tuyệt đối không thể làm thay."
Lục Vân Tương nghiêng đầu, bày ra vẻ mặt vô tội: "Nhưng thưa xưởng trưởng, tôi đã thi đỗ vị trí nhân viên văn phòng của xưởng, thế mà Tô Văn Uyên lại thay tôi nhường công việc đó cho Dương Lệ Lệ đấy! Tại sao anh ta lại có quyền làm thay? Chẳng lẽ vì anh ta là phó xưởng trưởng sao? Nếu đúng là vậy, tôi sẽ lên Ủy ban Cách mạng làm ầm lên một trận."
Chu Kiến Quốc vừa nghe đến Ủy ban Cách mạng liền hoảng hốt xua tay liên tục.
"Đừng đừng đừng, đừng lên Ủy ban Cách mạng! Chuyện công việc của cô, tôi sẽ đứng ra làm chủ cho cô!"
Thời buổi này, ai nấy đều sợ Ủy ban Cách mạng.
Tô Văn Uyên nghe Lục Vân Tương đòi làm ầm lên thì sắc mặt lập tức lạnh tanh.
"Lục Vân Tương, nếu cô cứ khăng khăng đòi lại công việc, chúng ta sẽ chia tay!"
"Tiểu Tô!"
Chu Kiến Quốc cất giọng nghiêm khắc!
Ông cứ tưởng Tô Văn Uyên là một nhân tài, không ngờ hắn lại là kẻ hồ đồ không biết phân biệt phải trái. Làm gì có ai lại hào phóng đem công việc của người yêu mình đi cho người khác như vậy chứ?
Đã thế lại còn dám đe dọa nữa!
Nếu ông nghỉ hưu, vị trí xưởng trưởng tuyệt đối không thể giao cho một kẻ hồ đồ như Tô Văn Uyên.
Chu Kiến Quốc không thèm nể mặt Tô Văn Uyên nữa.
"Tiểu Tô, công việc là của đồng chí Tiểu Lục, cậu phải tôn trọng ý muốn của cô ấy! Cậu đường đường là một phó xưởng trưởng, sao có thể đe dọa và ép buộc đồng chí Tiểu Lục được? Cậu mà cứ như vậy, tôi thật sự không dám giao xưởng này vào tay cậu đâu."
Tô Văn Uyên giật thót trong lòng.
"Xưởng trưởng, ông nghe tôi giải thích đã..."
Chu Kiến Quốc nói với giọng điệu thấm thía: "Tiểu Tô à, việc này cậu làm quả thực quá thiếu suy nghĩ."
Tô Văn Uyên nghe ra ý trách móc trong lời của xưởng trưởng nên không dám nói thêm lời nào nữa.
Hắn chỉ có thể dùng đôi mắt hằn học trừng Lục Vân Tương.
Làm ầm ĩ lên, làm ầm ĩ đến mức này thì cô vui rồi chứ gì?
Thật chẳng bằng một chút nào so với sự lương thiện và rộng lượng của Dương Thanh Tuyết.
Chu Kiến Quốc ôn tồn nói với Lục Vân Tương: "Đồng chí Tiểu Lục, chuyện này cô chịu thiệt thòi rồi, cũng trách tôi trước đó không tìm hiểu rõ hoàn cảnh của cô. Cô cứ yên tâm, một khi cô đã phản ánh thì công việc này chắc chắn là của cô, không ai có thể cướp đi được."