Tám giờ sáng là giờ thìn, cũng là khoảng thời gian dương khí trong ngày bắt đầu tăng lên, trời đất tràn ngập sinh lực rất có lợi cho việc bói toán. Lúc này dương khí rất vượng, là thời cơ rất tốt, cũng được gọi là “giờ lành”.
Thích Phán Đàn hít thật sâu, chuẩn bị tâm lý thật tốt, bắt đầu gieo quẻ.
Cô khoanh chân, ngồi trên thảm trải sàn, quan sát xung quanh tìm kiếm đồ vật để bói quẻ. Cô nhìn thấy cuốn sách tiếng Nga được đặt trên đầu giường, lật đến trang mười tám, cũng là trang mà cô tiện tay đánh dấu sau khi đọc xong lần trước.
Trang mười tám, thời gian là tám giờ, đã có vật khởi quẻ, cô quyết định sẽ dùng thứ này bói quẻ.
Căn cứ vào quy tắc gieo quẻ của Mai Hoa Dịch Số, con số đầu tiên đại diện thượng quái, con số thứ hai đại diện cho hạ quái.
Thượng quái là số trang mười tám, đơn giản hóa con số này thành một chữ số để dễ dàng suy ra tượng quẻ. Cô chia con số ra làm một và tám, lấy một làm quẻ Càn, hạ quái là thời gian tám, tám ứng với quẻ Khôn.
Càn trên Khôn dưới, đây là quẻ Thiên Địa Bĩ.
Thích Phán Đàn suy nghĩ về quẻ tượng này. Thiên Địa Bĩ mang ý nghĩa là bế tắc, không thông. Có vẻ cô đang bị vây trong nghịch cảnh, mà nguyên nhân của nghịch cảnh này như thể bị chuyện gì đó quấn lấy.
Thích Phán Đàn nhíu mày, tượng quẻ này đã minh bạch đến mức cho cô một đáp án.
Chu Tự Tông.
Dường như người đàn ông không rõ lai lịch này vẫn cứ bám riết lấy cô không buông.
Thích Phán Đàn gõ cửa phòng ngủ phụ.
Chu Tự Tông mở cửa, Cô liếc nhìn vào trong, thấy chiếc laptop đang mở nằm ở trên giường.
“Joshua đi chơi với bạn rồi.”
“Tôi không tìm Joshua.”
Thấy cô có chuyện muốn nói, Chu Tự Tông chống tay vào cửa, tư thế thoải mái tỏ vẻ lắng nghe, dáng vẻ trông rất lưu manh.
Thích Phán Đàn ngẩng đầu, nhìn gương mặt điển trai của ai kia:
“Tôi tìm cho anh một căn nhà, thời gian thuê là nửa tháng, hôm nay anh chuyển qua đó ở đi, coi như là tiền thuê nhà anh trả cho Joshua.”
Chu Tự Tông không hiểu: “Tôi làm sai chuyện gì à?”
“Không, là vì anh ở trong nhà tôi khiến tôi rất bức bối.”
“Cụ thể chỗ nào khiến cô bức bối?”
Ánh mắt Chu Tự Tông rất sắc bén. Anh híp mắt, dù đang ở thế yếu thì vẫn toát lên khí chất của kẻ bề trên khắc sâu trong xương, thái độ bình tĩnh khiến Thích Phán Đàn nghi ngờ có phải vì chiều cao của anh nên anh mới dám nói chuyện với cô như thế.
“Chỗ nào cũng khó chịu hết.”
“Tôi chỉ muốn nghe một câu trả lời, ngón tay và lưỡi của tôi có khiến cô khó chịu không?”
Thích Phán Đàn nhếch môi, vẻ mặt khinh bỉ thấy rõ:
“Anh cảm thấy tôi là người bất chấp tất cả chỉ vì thỏa mãn du͙© vọиɠ thôi hả?”
“Chu Tự Tông, anh nhìn người quả thật rất chính xác, song đừng dùng chiêu này lợi dụng tôi. Anh không phải trường hợp đặc biệt gì cho cam, thậm chí không phải người đàn ông duy nhất có miệng và ngón tay. Đôi khi đánh giá bản thân quá cao sẽ khiến bản thân cũng trở nên ngạo mạn.”
“Tôi hiểu ý cô.” Chu Tự Tông cúi người, đôi mắt đen láy áp sát mũi cô, gương mặt thoáng hiện vẻ khinh thường, buông lời chế giễu:
“Cô là loại phụ nữ ăn xong, kéo quần lên không nhận người.”
Thích Phán Đàn nhướng mày.
Cô thích nghe câu này.
“Có điều nếu cô muốn đuổi tôi đi, cảm phiền trước đó hãy để lưỡi và ngón tay của tôi sướиɠ thêm lần nữa.”
Chu Tự Tông nâng mông Thích Phán Đàn lên bằng một tay, bế bổng cô lên, đi thẳng vào phòng ngủ của cô. Vẻ mặt anh vênh váo như thể chắc chắn rằng cô sẽ không từ chối.
Đến nỗi Thích Phán Đàn nghi ngờ liệu mỗi lần cô nói muốn đuổi anh đi, có phải Chu Tự Tông sẽ đè cô xuống giường, liếʍ láp thỏa thích để chặn miệng cô lại không.
Thích Phán Đàn phối hợp nâng eo lên để anh cởi quần, mở hai chân ra, thành thạo gác lên vai anh. Chu Tự Tông bật cười, tiếng cười trầm thấp quyến rũ, hơi thở phả ra khiến nhụy hoa của cô run rẩy.
Chu Tự Tông vươn tay, xoa nắn hạt đậu xinh xắn còn chưa thức tỉnh, ẩn nấp giữa hai cánh hoa. Nụ hoa bắt đầu sưng tấy trước sự kí©ɧ ŧɧí©ɧ của đầu ngón tay, độ mẫn cảm của cơ thể cũng bắt đầu tăng lên.
Một ngón giữa khác nhẹ nhàng đâm vào trong hang động, chầm chậm ra vào, càng gần bên ngoài càng nhạy cảm.
Nơi mang lại kɧoáı ©ảʍ cho phụ nữ chưa bao giờ là gậy thịt, mà là các đầu dây thần kinh nhạy cảm phân bố quanh âm đế, đó là cảm giác mà bộ phận sinh dục của đàn ông không thể mang lại, song ngón tay và miệng thì dễ dàng.
Anh cúi xuống, lưỡi quét mạnh qua âm đế. Hai chân Thích Phán Đàn run rẩy kịch liệt, tốc độ co thắt của cửa hang tăng nhanh, dâm thủy dinh dính từ từ chảy ra.
Chu Tự Tông sử dụng cả ngón tay lẫn miệng cùng lúc, chỉ đưa một đốt ngón tay vào rồi rút ra, miệng liên tục mυ"ŧ mát, cọ sát âm đế, thi thoảng lại nhẹ nhàng cắn vào đó, khi thì đến phiên đầu lưỡi liếʍ láp.
Dâm thủy dinh dính bị anh quấy phá tràn ra ngày càng nhiều, chỉ vỏn vẹn một đốt ngón tay đã khiến cô sướиɠ đến độ nắm chặt ga giường, ưỡn eo lên thở dốc.
Dưới vạt áo rộng thùng thình, vòng eo thon thả phác họa đường cong hoàn mỹ, bụng dưới siết chặt mỗi khi cô căng cứng, nhỏ bé đến đáng thương, lộ ra một chút yếu ớt như ẩn như hiện.
Chu Tự Tông liếʍ từ âm đế xuống khe hở. Anh rút ngón tay ra, ngón trỏ dính đầy chất lỏng vì vừa xâm nhập vào hang động. Anh đặt tay lên bụng cô, bóp chặt vòng eo mềm mại, nhỏ nhắn, đặt ngón cái lên giữa bụng dưới rồi ấn thật mạnh vào đó.
“Ưm… A!”
Thích Phán Đàn ngửa đầu, mạch máu màu xanh nổi rõ trên làn da ở sau gáy vì dùng lực quá độ, đẹp như một chú thiên nga cao quý.
Hơi thở nam tính nóng rực phả vào hạt châu mẫn cảm, chiếc lưỡi dày rộng đâm sâu vào cửa hang. Người Thích Phán Đàn mềm như bông, không biết lấy đâu ra sức lực mà vẫn run rẩy, sướиɠ đến mức không điều khiển được tay chân, cuối cùng không kìm được tiếng rêи ɾỉ.
“Ưm, a, nhanh lên, mau liếʍ chỗ đó.”
“Chỗ nào?” Anh cố tình hỏi.
Thích Phán Đàn tóm lấy tóc Chu Tự Tông, kéo mạnh đầu anh lên trên, sau đó ấn vào giữa chân mình, gương mặt ửng đỏ nhưng hoàn toàn không có vẻ gì là mất tự nhiên hay xấu hổ: “Âm đế!”
Chu Tự Tông ngậm cười, trêu chọc cô bằng chất giọng trầm khàn, gợi cảm. Ngay sau đó, anh thô lỗ ngậm lấy âʍ ɦộ, há miệng bao trùm lấy nó, đầu lưỡi thô ráp quét qua âm đế - công tắc điều khiển ham muốn của Thích Phán Đàn.
Thích Phán Đàn say mê đắm chìm vào bể dục, sung sướиɠ đến mức đầu óc mơ màng, thân dưới như ngâm trong suối nước nóng tự nhiên ấm áp. Cô hoảng hốt, kẹp chặt đầu Chu Tự Tông, thoải mái phát ra từng tiếng rêи ɾỉ trầm bổng, duyên dáng.
Suối nguồn mở ra, thủy triều mãnh liệt điên cuồng lan tràn. Ngón tay của cô căng cứng, run rẩy, sắp sướиɠ phát khóc trong kɧoáı ©ảʍ êm ái và dai dẳng này.
Chu Tự Tông chống cánh tay rắn rỏi cơ bắp đứng dậy, giống như một đám mây đen đáng sợ áp sát xuống cơ thể cô, hai đầu gối chống vào trong đùi cô, tư thế nguy hiểm, nụ cười lại toát lên sự lười biếng và tùy ý.
“Cô chủ nhà, tôi vi phạm hai quy tắc, cô sẽ không phạt tiền tôi chứ?”
Đầu óc Thích Phán Đàn vẫn chưa tỉnh táo hẳn, cô vừa định hỏi quy tắc gì thì chợt nhớ đến hôm đó cô đã đặt ra ba quy tắc khi cho phép anh vào ở nhà mình.
Không được phát ra tiếng ồn, không được tiến vào phòng ngủ, phải ngồi khi đi vệ sinh.
Tiếng ồn là do cô phát ra, phòng ngủ chính là do cô chủ động mời anh vào.
“Bây giờ tôi sắp vi phạm điều thứ ba rồi.”
“Anh làm gì?”
Chu Tự Tông bế ngang cô, đi vào nhà vệ sinh.
Anh khóa trái cửa phòng vệ sinh, ôm cô lên bằng tư thế bế trẻ con, cắn vào vành tai cô thủ thỉ:
“Vừa rồi lúc tôi liếʍ giúp cô thì cô sắp không chịu nổi đúng không, niệu đạo vẫn còn co rút đây kìa. Giờ cô có cần tôi giúp cô không?”
Dù da mặt Thích Phán Đàn dày đến đâu cũng không muốn chịu đựng sự sỉ nhục này.
“Thả tôi xuống dưới, cút ra ngoài.”
“Được, hay là chúng ta giao dịch nhé?”
“Cô cho tôi ở lại đây nửa tháng thì tôi sẽ thả cô xuống ngay, sau đó cút ra ngoài.”
Chu Tự Tông tin chắc rằng bằng tính tình ngạo nghễ, tự trọng và kiêu ngạo của Thích Phán Đàn, cô sẽ không đi ŧıểυ trước mặt của anh.