Lúc nãy, bà ấy nghe thấy mẹ chồng bảo bà ta cút đi rồi, bà ấy bảo bà ta đi là còn khách sáo đấy.
Thấy chị dâu cũng đuổi mình, Lam Tử Uyển tức run người, xách vali bỏ đi trong giận dữ.
Trước khi đi, bà ta còn buông lời độc ác, không chút tình cảm: "Mấy người ghét bỏ tôi, đuổi tôi đi như vậy, sau này tôi sẽ không bao giờ quay lại nữa! Tô Mệ, tôi hận mấy người! Cứ ôm khư khư lấy cái công việc đó mà chờ chết đi! Còn cả con nhỏ chết tiệt Lam Mạt kia nữa, rồi sẽ có ngày nó phải quỳ xuống cầu xin tôi…"
Tô Mệ quát lớn: "Cút!"
Lam Tử Uyển vừa đi, mẹ chồng nàng dâu Lâm Tú Anh và Tô Mệ liền bàn về thân thế của Lam Mạt.
"Mạt Mạt thật đáng thương, sao lại có người mẹ như vậy chứ?"
"Haiz, đúng là tạo nghiệt mà! Nếu Mạt Mạt biết nó là con ruột của Tử Uyển, bị Tử Uyển bỏ rơi, nó sẽ hận Tử Uyển chết mất…"
"..."
"Rầm!"
"Mẹ, có phải Mạt Mạt về rồi không? Chết rồi!"
"Nhanh, con mau ra xem sao!"
...
Bên ngoài, gió nổi lên cuồn cuộn, một cơn mưa ập đến.
"Ầm!"
Một chiếc xe đạp lao thẳng xuống mương nước thải bên đường...
Lam Mạt chết rồi!
Cô bị một hòn đá vụn từ trên núi rơi xuống trúng đầu, khi chết mắt vẫn mở trừng trừng, không nhắm được...
Lam Mạt, sinh viên ưu tú, hai mươi tám tuổi, chưa kết hôn, là bác sĩ khoa sản của Bệnh viện Nhân dân số 1 Kinh Thị. Trong bốn năm làm việc, cô đã đỡ đẻ cho hơn bốn nghìn trẻ sơ sinh, không có trường hợp nào tử vong, được người đời ca tụng là "bàn tay vàng sản khoa".
Vùng Xuyên Nam xảy ra động đất, Lam Mạt theo đoàn cứu hộ đến hỗ trợ. Ở đó, chỉ trong nửa tiếng cô đã cứu sống một sản phụ lớn tuổi. Chưa đầy mười phút sau, cô bị đá vụn do dư chấn rơi trúng đầu, bỏ mạng...
Trong một con mương nước thải ở thập niên 60, một cô gái trẻ nằm im bất động, mắt mở trừng trừng...
Đột nhiên, hàng mi cô khẽ rung động. Cô nhanh chóng nhắm mắt, hai tay vùng vẫy loạn xạ trong mương.
"Khụ khụ khụ..."
Đầu Lam Mạt ong ong, cô không phải bị đá đè chết rồi sao? Sao giờ lại nằm trong mương nước thế này?
Không đúng, cái xe đạp Phượng Hoàng 28 bên cạnh chân là thế nào? Lam Mạt đưa tay lên nhìn, quần áo cũng không đúng nốt... Chẳng lẽ? Cô xuyên không rồi?
Rẹt... Ký ức trong đầu cô như thước phim chiếu nhanh không ngừng lại được.
Má ơi, cô thật sự xuyên không rồi!
Ông trời chết tiệt, sao lại đưa cô đến cái thời đại khỉ ho cò gáy này chứ?
Lam Mạt của thế kỷ 21 đã học hành gần hai mươi năm, vất vả ngày đêm làm việc bốn năm ở bệnh viện nhân dân số 1.
Khó khăn lắm mới trả hết nợ mua nhà, lại còn mua được xe mới, đang định đón bố mẹ lên hưởng phúc, tiện thể đi xem mắt tìm đối tượng, kết quả lại giúp người ta đỡ một viên đá nhỏ mà đến thập niên 60.
Lam Mạt chậm rãi bò dậy, vừa bò vừa điên cuồng nhổ nước bẩn trong miệng, từ từ hồi tưởng lại xem nguyên chủ chết như thế nào.
Bây giờ là năm 1965, âm lịch tháng bảy ngày rằm, ngày lễ Vu Lan hay còn gọi là ngày cô hồn.
Nguyên chủ Lam Mạt năm nay hai mươi tuổi, là bác sĩ thực tập tại Bệnh viện Nhân dân số 1 Hải Thị.
Ông nội cô là Lam Quốc Xương, năm nay bảy mươi tuổi, là quân y về hưu; bà nội là Lâm Tú Anh sáu mươi sáu tuổi, là tiểu thư khuê các Tô Châu; bố là Lam Cảnh Thiên, bốn mươi tám tuổi, là phó sở công an Hải Thị; mẹ là Tô Mệ, bốn mươi sáu tuổi, là nhân viên bán hàng ở bách hóa Vĩnh An.