Khoảng nửa canh giờ sau, nữ tử đột nhiên mở mắt, chậm rãi thở ra một hơi dài.
Trong một tháng này, nàng không chỉ dùng nội công cổ võ để đả thông kinh mạch, mà còn thành công gom huyền khí trong cơ thể về đan điền.
Thủy Ngâm Thiền không rõ huyền khí từ nhất giai đến cửu giai được phân chia ra sao. Nàng chỉ cảm thấy lượng huyền khí tụ lại trong đan điền vô cùng dày đặc, suýt nữa đã làm đan điền của nàng căng nổ.
“Huyền khí đậm đặc như vậy, hẳn là đã đạt tới cửu giai rồi.” Thủy Ngâm Thiền thản nhiên lẩm bẩm.
Ngay sau đó, nàng lại nhíu mày không hài lòng: “Không phải nói huyền khí càng cao thì tốc độ tu luyện càng nhanh sao? Sao đã gần một tháng rồi, Huyền Võ của ta mới chỉ đạt đến tam tinh Huyền Đồ?”
Nếu để người khác nghe được suy nghĩ này của nàng, e rằng sẽ tức đến phun máu.
Ngươi còn chưa vừa lòng sao! Người ta phải mất hai ba năm, thậm chí năm sáu năm mới tiến lên được một cấp bậc như vậy. Còn ngươi, chỉ trong chưa đầy một tháng, từ một kẻ không có chút huyền khí nào đã tu luyện đến tam tinh Huyền Đồ. Vậy mà còn chê chậm?
Thủy Ngâm Thiền không thỏa mãn với thành quả một tháng này, vì thế nảy ra ý định ra ngoài rèn luyện một phen.
Sau núi của Thủy gia chính là một nơi rất thích hợp.
Sở dĩ Thủy gia có thể trở thành gia tộc đứng đầu Thanh thành, ngoài việc mỗi năm được hoàng thất cung cấp lượng lớn huyền tinh, thì nguyên nhân quan trọng thứ hai chính là ngọn núi phía sau này.
Nơi đây tồn tại một linh nhãn nhỏ.
Linh nhãn có thể không ngừng phóng thích linh khí, cực kỳ có lợi cho việc tu luyện của Huyền giả.
Không chỉ vậy, nơi có linh nhãn tất sẽ có linh thú sinh sống.
Thứ mà Thủy Ngâm Thiền nhắm đến chính là những linh thú đó. Hiện tại nàng còn quá yếu, chỉ có thể dùng mấy con linh thú cấp thấp để luyện tay. Mà linh thú mạnh nhất ở sau núi Thủy gia cũng chỉ vài trăm năm tuổi, vừa hay đủ để nàng thử sức.
Thủy Ngâm Thiền không gặp chút trở ngại nào đã tiến vào sau núi Thủy gia, hoàn toàn không hay biết rằng cùng lúc đó, sắc mặt Thủy Mặc Miễn đột nhiên biến đổi.
“Không ổn rồi, kết giới dao động, có người xâm nhập sau núi Thủy gia!”
Ba vị trưởng lão đang bàn chuyện nghe vậy cũng lập tức sững lại.
“Cái gì? Lại có người phá được kết giới do thái thượng trưởng lão bố trí sao?” Nhị trưởng lão bật dậy, vẻ mặt đầy kinh hãi.
Phải biết, kết giới này là do thái thượng trưởng lão trước khi bế quan đã tự tay gia cố. Ngay cả Huyền giả cấp Đại Huyền Sư cũng khó lòng phá vỡ.
“Chẳng lẽ là cao thủ của Tiền gia hoặc Vương gia?” Tứ trưởng lão nghi hoặc.
“Dễ dàng xâm nhập kết giới sau núi như vậy, ta nghi rằng… là người của Thủy gia chúng ta.” Ngũ trưởng lão chậm rãi đưa ra suy đoán.
“Không thể nào.” Thủy Mặc Miễn quả quyết: “Dù là người Thủy gia, nếu huyền khí chưa đạt cửu giai, tinh thần lực cũng không mạnh hơn thái thượng trưởng lão, thì kết giới sẽ lập tức đánh bật ra ngoài.”
“Vẫn nên mau đi xem! Nếu có kẻ nhắm vào linh nhãn thì phiền to rồi!”
…
Lúc này, Thủy Ngâm Thiền đang thong thả dạo bước trong rừng, tâm tình vô cùng thư thái, hoàn toàn không biết chỉ một hành động nhỏ của mình đã khiến mấy vị trưởng lão chấn động đến vậy.
Nàng đi từ chiều đến tận lúc chạng vạng, thế mà đi cả buổi vẫn không thấy lấy một con linh thú.
Sắc mặt Thủy Ngâm Thiền lập tức tối sầm.
“Chơi ta đấy à? Đến một cọng lông linh thú cũng chẳng thấy!”
Nàng ngồi phịch xuống đất, quyết định trước hết phải lấp đầy bụng đã.
May mà con suối nhỏ trong rừng vẫn còn cá. Thủy Ngâm Thiền bắt lên hai con, nhóm lửa nướng.
Khoảng nửa canh giờ sau, cá đã được nướng vàng giòn bên ngoài, mềm ngọt bên trong, hương thơm lan tỏa khiến người ta không nhịn được thèm.