Mỹ Nhân Và Mã Phu

Chương 22: Ghen tuông - Nổi giận rồi.

Trước Sau

break

Ngọc Thịnh bôn ba thương trường, dù có khéo léo bát diện linh lung* đến đâu cũng khó tránh khỏi đắc tội người khác, chưa kể đến những kẻ vì tiền mà sẵn sàng liều mạng. Ông lo lắng những kẻ đó sẽ làm hại Ngọc Kiều nên đã bỏ ra số tiền lớn thuê hai hộ vệ là Thẩm hộ vệ và Tần hộ vệ. Cũng vì lẽ đó, Ngọc Thịnh yêu cầu nữ nhi mỗi khi ra ngoài ít nhất phải dẫn theo một hộ vệ bên mình.

(*) Bát diện linh lung: Chỉ người có khả năng quan sát nhạy bén, ứng xử cực kỳ khéo léo trong mọi tình huống và với mọi đối tượng. Họ dường như có "tám mặt" để đối đãi tốt với tất cả mọi người, không làm mất lòng ai.

Lần xuất phủ này, Ngọc Kiều dẫn theo Tang Tang, Phúc Toàn và Bùi Cương. Nhờ thân thủ của Bùi Cương và lòng trung thành đã được kiểm chứng, nàng không cần phiền đến các hộ vệ khác đi cùng.

Mục đích chính của Ngọc Kiều hôm nay ngoài việc dạo chơi là chọn quà tặng cho Mạc Tử Ngôn. Chỉ vài ngày nữa nàng sẽ cùng phụ thân đến Mạc phủ dự tiệc, tuy phụ thân đã chuẩn bị lễ vật nhưng Ngọc Kiều vẫn muốn tự mình chuẩn bị một phần tâm ý riêng.

Ngọc Kiều có mối quan hệ rất tốt với Mạc Thanh Đình, thường xuyên ra vào Mạc phủ, nên đối với Mạc Tử Ngôn, vị ca ca nhà người ta này, nàng còn cảm thấy thân thiết hơn cả đường huynh nhà mình.

Tuy hôm nay vừa mới giải trừ hôn ước với Thẩm Hoành Kính nhưng chuyện đó chẳng hề ảnh hưởng đến tâm trạng của Ngọc Kiều, huống hồ nàng còn được chứng kiến bộ dạng khôi hài của hắn ta khi rơi xuống nước, tâm trạng lúc này phải nói là vô cùng phấn khởi.

Ngọc Kiều cùng Tang Tang bước vào Tứ Bảo Hiên chuyên bán văn phòng tứ bảo*, còn Bùi Cương và Phúc Toàn đứng đợi bên ngoài cửa tiệm.

(*) Bút, mực, giấy, nghiên.

Ánh mắt Bùi Cương vẫn luôn dõi theo bóng dáng Ngọc Kiều đang chăm chú lựa chọn bút mực bên trong.

Phúc Toàn cảm thấy hai người cứ đứng trơ ra đó có phần gượng gạo, bèn lên tiếng: "Bùi hộ vệ, ngài nói xem tiểu thư vốn không thích chuyện bút mực, sao bỗng nhiên lại đến Tứ Bảo Hiên để chọn văn phòng tứ bảo?"

Bùi Cương im lặng không đáp, dường như Phúc Toàn cũng đã quen với thái độ này. Khi hai người ở cạnh nhau, hầu như chỉ có mình hắn ta độc thoại.

Tuy chỉ có một mình hắn ta nói nhưng vẫn còn tốt hơn là im lặng đến mức khiến người ta phát hoảng.

"Có khi nào là chọn quà tặng người khác không?" Phúc Toàn lẩm bẩm theo thói quen.

Đôi mắt Bùi Cương khẽ động, im lặng một hồi lâu mới cất tiếng hỏi: "Tặng cho ai?"

Phúc Toàn hoàn toàn không ngờ Bùi Cương sẽ trả lời mình, hắn ta ngẩn người một chút rồi vội đáp: "Tiểu nhân đoán là mua cho Mạc gia công tử. Mấy ngày nữa là tiệc mừng Mạc công tử thi đỗ đầu bảng tại Hoài Châu, tặng văn phòng tứ bảo là món quà thích hợp nhất."

Bùi Cương khẽ nhíu mày, giọng nói trầm xuống: "Mạc gia công tử là người đã đến phủ mấy hôm trước sao?"

Phúc Toàn gật đầu. Thấy Bùi Cương vốn ít nói lạnh lùng nay chịu bắt chuyện, hắn ta lập tức tuôn ra một tràng:

"Chính là vị đó đấy. Mạc công tử là tài tử nổi danh khắp Hoài Châu không ai không biết, ngay cả Thẩm biểu thiếu gia cũng không bì được một nửa Mạc thiếu gia. Năm mười hai tuổi, Mạc thiếu gia đã đỗ Hương thí trở thành Tú tài, nhưng vì tiền triều Hoàng đế tàn bạo nên ngài ấy từ bỏ con đường khoa cử."

"Năm ngoái triều đại đổi thay, Thánh quân kế vị, mở lại khoa cử, Mạc thiếu gia mới bắt đầu thi tiếp. Có người thi mấy chục năm chưa chắc đã đỗ Cử nhân, vậy mà Mạc thiếu gia vừa thi đã đỗ đầu bảng Tỉnh thí, quả thực là nhân trung long phượng!"

Phúc Toàn nói đến hăng say, hoàn toàn không để ý đến đôi mày đang nhíu chặt của Bùi Cương.

"Nói đi cũng phải nói lại, tiểu thư nhà chúng ta và Mạc thiếu gia quả thực có chút xứng đôi. Hiện giờ tiểu thư đã hủy hôn với Thẩm biểu thiếu gia, lão gia chắc chắn sẽ tìm cho tiểu thư một mối nhân duyên tốt hơn. Nếu phải tìm, thì Mạc thiếu gia chính là ứng cử viên sáng giá nhất, dù sao hai nhà cũng quen biết nhiều năm, lại hiểu rõ gốc rễ của nhau."

Bùi Cương nghe vậy, bàn tay dần siết chặt lại. Lúc này, những lời Thẩm Hoành Kính nói bỗng hiện lên trong đầu hắn.

“Với cái thân phận thấp hèn như ngươi, làm sao mà xứng đáng!”

“Rốt cuộc cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn nàng ta gả cho kẻ khác mà thôi.”

Bùi Cương chưa từng để tâm đến sự phân chia giai cấp tôn ti, cũng chưa từng tự ti mặc cảm. Nhưng gần đây hắn mới nhận ra, trong mắt người đời giai cấp phân chia rõ rệt, thân phận của hắn và chủ tử khác nhau một trời một vực, vĩnh viễn không thể nào sánh đôi.

Ngọc Kiều chọn xong bút thì bước ra ngoài, nói: "Giờ vẫn còn sớm, chúng ta đến Quỳnh Hương Lâu ăn chút gì đó rồi hãy về."

Vừa định đi, nàng chợt cảm thấy có gì đó không đúng, bèn quay sang nhìn Bùi Cương, hỏi: "Bùi hộ vệ, ngươi thấy không khỏe ở đâu sao, sao sắc mặt lại khó coi thế kia?"

Tang Tang và Phúc Toàn nghe vậy cũng đều nhìn về phía Bùi Cương. Chỉ thấy sắc mặt hắn đen sì như đáy nồi.

Tang Tang: “...”

Phúc Toàn: “...”

Đây đâu phải là không khỏe, rõ ràng là bộ dạng sát khí ngập trời, trông rất dọa người!

Phúc Toàn thầm nghĩ, chẳng lẽ ban nãy hắn ta lỡ lời nói sai điều gì khiến Bùi hộ vệ phật ý?

Nghĩ đến đây, Phúc Toàn rón rén dịch chuyển ra sau lưng Ngọc Kiều để tìm chỗ dựa.

Bùi Cương rũ mắt xuống, giọng rầu rĩ: "Nô tài không sao."

Ngọc Kiều có chút nghi ngờ: "Thật sự không sao?"

"Không sao."

Ngọc Kiều nhún vai, nếu hắn đã nói không sao thì cứ coi như không sao vậy.

Trong lòng chỉ nghĩ đến mỹ thực ở Quỳnh Hương Lâu, Ngọc Kiều cũng không tiếp tục truy hỏi.

Ngọc Kiều là khách quý của Quỳnh Hương Lâu. Vừa bước vào, tiểu nhị đã nhiệt tình chạy ra đón tiếp, dẫn nàng lên nhã gian trên lầu hai.

Vừa lên đến lầu hai, nàng tình cờ gặp Mạc Tử Ngôn cùng vài bằng hữu từ trong nhã gian bước ra.

Mạc Tử Ngôn nhìn thấy Ngọc Kiều thì mỉm cười, nụ cười dịu dàng như gió xuân.

Như chính Ngọc Kiều từng thừa nhận, nàng là người yêu cái đẹp. Mà Mạc Tử Ngôn sinh ra lại tuấn tú, khi cười lên càng thêm phần rạng rỡ, nên khi thấy nụ cười của hắn, đôi mắt nàng lập tức sáng long lanh.

Nàng cười ngọt ngào gọi một tiếng: "Tử Ngôn ca ca."

Vốn dĩ Ngọc Kiều sinh ra đã diễm lệ, nụ cười này càng khiến dung nhan thêm phần kinh diễm, mấy người đi cùng Mạc Tử Ngôn đều ngẩn ngơ nhìn đến thất thần.

Mạc Tử Ngôn nói với mấy bằng hữu bên cạnh: "Vị kia là nữ nhi của thế giao bá phụ nhà ta, các ngươi đợi ta một lát, ta qua chào hỏi một tiếng rồi quay lại."

Không đợi bằng hữu hoàn hồn, Mạc Tử Ngôn bước tới, mỉm cười nói với Ngọc Kiều: "Hôm nay ta cùng vài vị đồng môn ôn chuyện xưa, không ngờ lại tình cờ gặp được Ngọc Kiều muội muội ở đây."

"Đúng vậy, ta cũng không ngờ lại gặp Tử Ngôn ca ca. À đúng rồi, đã gặp ở đây thì ta đưa quà cho huynh luôn, đằng nào sớm muộn gì cũng phải tặng."

Ngọc Kiều vừa nói vừa đưa tay về phía Tang Tang.

Tang Tang hiểu ý, đưa chiếc hộp dài có khắc tên Tứ Bảo Hiên cho nàng.

Nàng đưa chiếc hộp cho Mạc Tử Ngôn, cười nói: "Đây là quà mừng Tử Ngôn ca ca đỗ đầu bảng. Ta cũng không biết nên tặng gì, bèn đến Tứ Bảo Hiên chọn một kiêm hào bút*, hy vọng Tử Ngôn ca ca trong kỳ thi Kinh thành sắp tới sẽ tiếp tục chiếm được vị trí đầu bảng."

(*) Bút lông kiêm hào làm bằng lông sói và lông dê.

Mạc Tử Ngôn cũng không khách sáo, nhận lấy chiếc hộp dài, mỉm cười cảm tạ như mọi khi: "Vậy ta xin đa tạ món quà của Ngọc Kiều muội muội, hy vọng có thể mượn lời chúc tốt lành của muội để ngày sau đỗ đạt tại Kinh thành."

Nhìn về phía mấy người phía sau Mạc Tử Ngôn, Ngọc Kiều nói: "Tử Ngôn ca ca có hẹn với bằng hữu, mau quay lại đi đừng để mọi người chờ lâu."

Mạc Tử Ngôn chắp tay thi lễ: "Vậy ta xin cáo từ trước."

Dứt lời, hắn ngước mắt lên, vô tình liếc nhìn Bùi Cương đang đứng cách Ngọc Kiều nửa bước về phía sau. Chỉ thấy sắc mặt tên hộ vệ thâm trầm cực điểm, ánh mắt tràn đầy sự đề phòng. Trong lòng Mạc Tử Ngôn thoáng chút ngỡ ngàng, nhưng cũng không tiện hỏi nhiều.

Quay trở lại bên cạnh các đồng môn, họ vội hỏi: "Tử Ngôn huynh, cô nương kia là thiên kim nhà thế bá nào của ngươi vậy?"

Mạc Tử Ngôn chỉ cười không đáp. Trong lòng hắn lại đang suy nghĩ về ánh mắt đầy cảnh giác của Bùi Cương ban nãy, không hiểu sao lại khiến hắn liên tưởng đến một con sói hung dữ, đang nhe nanh đề phòng như thể có kẻ muốn trộm đi thức ăn trong hang ổ của nó vậy.

"Tử Ngôn huynh, ngươi đừng chỉ cười mà không nói gì thế chứ." Đồng môn thúc giục.

Thu lại dòng suy nghĩ, hắn nhàn nhạt đáp: "Các ngươi đừng có nghĩ nhiều nữa, nữ nhi của thế bá ta đã có hôn phu rồi."

Bên này, nhìn bóng dáng Mạc Tử Ngôn khuất sau cầu thang, Ngọc Kiều buột miệng cảm thán một câu: "Trên đời này sao lại có nam nhân vừa ôn hòa lại vừa đẹp mắt như Tử Ngôn ca ca thế nhỉ..."

Tuy nói nhỏ, nhưng từng chữ từng chữ đều lọt rõ vào tai Bùi Cương.

Đôi môi hắn càng mím chặt hơn.

Ngọc Kiều cảm thấy Bùi Cương thực sự rất bất thường. Từ hôm ra ngoài trở về, cả người hắn càng thêm âm trầm, trước kia đã ít nói, giờ lại càng kiệm lời hơn.

Dạy hắn nhận mặt chữ, hắn chỉ cắm cúi học chứ không còn hỏi nàng dạy cái gì nữa. Hơn nữa, hắn cũng chẳng thèm nhìn nàng, cứ lầm lì một mình tập viết ở đó.

Những hành động kỳ lạ này của hắn, Ngọc Kiều suy đi tính lại, cứ cảm thấy có chút giống như đang hờn dỗi.

Nhưng lạ thật, hắn đang dỗi cái gì chứ? Chẳng lẽ vì hôm đó ra ngoài, nàng tặng bút cho Mạc Tử Ngôn mà không tặng hắn, không thưởng cho việc hắn đã chép được Thiên Tự Văn nên hắn giận?

Chẳng lẽ hắn thực sự giống như tiểu hài tử lên sáu lên bảy, thấy bằng hữu có kẹo mà mình không có nên sinh sự? Nhưng nghĩ lại Bùi Cương đã là nam nhân ngoài hai mươi, sao có thể ấu trĩ như vậy được. Có lẽ hắn vì chuyện gì khác không vui nên mới trầm mặc thế thôi.

"Bùi hộ vệ, gần đây ngươi có chuyện gì không vừa ý sao?" Ngọc Kiều kiên nhẫn hỏi han.

Bùi Cương cúi đầu, tay cầm bút tô theo cuốn vở tập viết mà Ngọc Kiều sai người tìm về, giọng trầm thấp đáp ngắn gọn: "Nô tài không có gì bất mãn."

Nhưng Ngọc Kiều không tin, gặng hỏi: "Ngươi cứ nói thử xem, nếu thực sự có gì bất mãn, ta sẽ bảo quản sự xem xét xử lý."

"Không có." Giọng Bùi Cương vẫn trầm đục như cũ.

Ngọc Kiều nhíu mày liễu nhìn hắn. Trong lòng thầm nghĩ bộ dạng này của hắn y hệt lúc nàng làm nũng dỗi hờn trước mặt phụ thân, rõ ràng là hắn đang dỗi!

Xưa nay chỉ có người khác dỗ dành nàng, bao giờ đến lượt nàng phải đi dỗ dành người khác?

Hừ, không nói thì thôi. Chắc chắn là do dạo này nàng đối xử với hắn quá tốt nên mới chiều hư hắn, chiều đến mức giờ hắn dám vác cái mặt lạnh ra với nàng rồi!

Ngọc Kiều tức giận khoanh tay trước ngực, có chút bực bội nói: "Được, nếu ngươi đã không có gì bất mãn thì tùy ngươi, muốn thế nào thì thế ấy. Tối mai ta đến Mạc gia dự tiệc, sẽ để Thẩm hộ vệ đi cùng, ngươi không cần đi theo nữa."

Nói đoạn, nàng lại hừ nhẹ một tiếng, quay sang bảo Tang Tang đứng bên cạnh: "Đi, cùng ta đi chọn y phục dự tiệc ngày mai, phải trang điểm thật đẹp để chúc mừng Tử Ngôn ca ca."

Đợi khi chủ tớ hai người ra khỏi thư phòng, Bùi Cương siết chặt cây bút trong tay, ngòi bút đâm mạnh xuống mặt giấy Tuyên Thành, loang ra một mảng mực đen ngòm.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương