Không thể nào là có người hại nàng được nhỉ? Những năm nay nàng đến đây, đã hành xử cực kỳ kín đáo, những yến tiệc do giới quan lại quyền quý trong kinh thành tổ chức, nàng có thể không đi thì sẽ không đi. Cho dù có đi thì nàng cũng tuyệt đối không tranh giành với ai, còn việc ngâm thơ vẽ tranh gì đó, hỏi đến thì nàng đều nói là hoàn toàn không biết.
Nàng ấy cứ an tĩnh ngồi một bên, ngoại trừ việc biết ăn ra thì quả thực còn giống bình hoa hơn cả một cái bình hoa.
Cố thừa tướng trầm ngâm một lát: “Chuyện này vẫn cần phải điều tra kỹ thêm. Ngựa của Cố phủ đã được huấn luyện, trong tình huống thông thường, dù người có đông cũng sẽ không đột nhiên phát điên như vậy. Tuế Tuế, khoảng thời gian này con đừng ra khỏi cửa nữa, vừa hay nghỉ ngơi tĩnh dưỡng vài ngày đi.”
“Vâng ạ.” Cố Tuế An gật đầu đáp lời, dù sao nàng cũng không thích ra ngoài. Nàng thật sự không thích ngồi xe ngựa thời cổ đại, mỗi lần xóc nảy lên là chẳng thoải mái chút nào. Sau lần này, nàng cảm thấy còn có chút ám ảnh với xe ngựa nữa.
Đột nhiên nhớ ra điều gì đó: “Phải rồi, cha, mẹ, đại ca đỗ Trạng nguyên rồi ạ!” Cố Tuế An chợt nhớ ra tin mừng này vì chuyện của nàng mà chưa kịp báo cho Cố thừa tướng và Vương thị.
Vương thị mở to hai mắt, xúc động đến mức sắp bật khóc, rồi quay đầu nhìn Cố Nguyên Triều: “Nguyên Triều, có thật không con?”
Cố Nguyên Triều đứng một bên cười, rồi gật đầu: “Nhi tử đã không phụ sự kỳ vọng của cha mẹ.”
Khuôn mặt vốn có chút căng thẳng của Cố thừa tướng cũng dịu lại. Ông đã sớm lường trước được kết quả này, với tư cách là một người cha, ông hiểu rõ sự nỗ lực và tài năng của Nguyên Triều như thế nào, nên việc con trai đạt được Trạng nguyên là điều nằm trong dự liệu.
“Tốt quá rồi, tốt quá rồi! Hôm nay bảo nhà bếp chuẩn bị rượu ngon món ngon để ăn mừng một bữa đi. Ta sẽ đi sai người sắp xếp ngay đây.” Nói xong, Vương thị vui vẻ rời khỏi đại sảnh.
Buổi trưa, sau khi nhà họ Cố vui vẻ dùng bữa trưa xong, quản gia Vương thúc bước vào hỏi: “Lão gia, phu nhân, đại công tử đã đỗ Trạng nguyên, vậy có nên mở tiệc lớn thết đãi bạn bè thân quyến đến chúc mừng không ạ?”
Chưa kịp đợi Cố thừa tướng và Vương thị trả lời, Cố Nguyên Triều đã lên tiếng từ chối trước: “Cha, mẹ, trước mắt không cần mở tiệc vội, đợi đến sang năm thi Hội đạt được thành tích tốt rồi mở cũng chưa muộn ạ.”
Cố thừa tướng trầm tư một lát, rồi gật đầu tỏ ý đồng tình: “Nguyên Triều sang năm sẽ phải tham gia kỳ thi Hội, hiện giờ vẫn nên đặt trọng tâm vào việc học hành. Tiệc tùng có thể đợi sau khi thi Hội kết thúc rồi tổ chức cũng không muộn. Ta rất có lòng tin vào Nguyên Triều. Hiện tại điều then chốt nhất là lễ cập kê của Tuế Tuế, chỉ còn một tháng nữa là đến rồi. Phu nhân, việc này vẫn phải nhờ nàng quán xuyến cho thật tốt.”
“Lão gia còn không yên tâm về thiếp sao!” Vương thị lườm nguýt như muốn trách móc Cố thừa tướng một cái: “Lễ cập kê của Tuế Tuế là đại sự của nhà ta, hiện giờ đã đang trong quá trình chuẩn bị rồi, thiếp đảm bảo sẽ tổ chức long trọng, vẻ vang và có thể diện.”
Cố Tuế An đang trêu chọc Cố Nguyên An ở bên cạnh, tranh giành miếng bánh ngọt cuối cùng với cậu nhóc, nghe thấy lời này liền cười tủm tỉm nhìn Vương thị nói: “Mẹ vất vả rồi, con cảm ơn mẹ ạ.”
Mặc dù nàng cảm thấy chẳng qua chỉ là một ngày sinh nhật, cả nhà ăn một bữa cơm là được rồi.
Nhưng nay đã đến thời cổ đại, thì cũng phải theo phong tục nơi này thôi.
Đang mải nghĩ ngợi thì chiếc bánh trong tay nàng bất ngờ bị giật mất. Cố Nguyên An nhe răng cười đắc ý với nàng một cái, rồi quay người chạy mất.
Cố thừa tướng giận dữ quát: “Thằng nhóc thối này sao lại đi giật bánh của tỷ tỷ con vậy!”
Ngày hôm sau.
Cố thừa tướng đưa hai chiếc hộp gỗ được chạm khắc hoa văn tinh xảo cho Cố Nguyên Triều.