Khóa Xuân Sơn

Chương 19

Trước Sau

break

Sắc mặt tên gác cổng tái mét.

Thích Bạch Thương đứng thẳng người, ngón tay mân mê viên ngọc rồi chậm rãi buông lời cuối: “Huynh trưởng Thế Ẩn ghét nhất đám ruồi nhặng làm chuyện bỉ ổi, chưa kể huynh ấy rất thương yêu Uyển Nhi, nếu biết hôm nay ngươi làm ô danh cô nương trong phủ, liệu huynh ấy có dễ dàng bỏ qua cho ngươi không?”

“…!”

Dưới vành mũ, Thích Bạch Thương thấy rõ tên gác cổng độc ác đang run rẩy không ngừng, hiển nhiên là bị nàng dọa sợ rồi..

Thật ra nàng chẳng biết vị huynh trưởng mà nàng đã xa cách bao năm bây giờ tính khí thế nào, nhưng chỉ nhắc đến thôi mà đã có hiệu quả đến vậy.

Thôi, hiệu quả là được…

“Chuyện nhỏ thế này, sao dám làm phiền trưởng công tử chứ. Người đã hiểu rõ phủ này như vậy thì chắc chắn là đại cô nương rồi, còn có hai vị đây nữa…” Tên gác cổng nhăn nhó bịt mũi: “Mời vào phủ.”

“…”

Đợi cho đến khi ba chủ tớ đã vào hẳn cổng phủ, bóng lưng khuất sau tấm bình phong chắn trước cửa rồi đi về phía cổng thùy hoa, tên gác cổng mới hung dữ thu ánh mắt về.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Còn không mau giải tán hết đi!?”

Gã phất tay đuổi đám đông hiếu kỳ trước cổng rồi gọi một tên sai vặt lại: “Ngươi cho người đến chùa Hộ Quốc, báo với đại phu nhân rằng chuyện hôm nay không thành, đại cô nương này kiêu căng ngạo mạn lắm…”

Tên gác cổng hạ giọng dặn dò vài câu với vẻ mặt gian ác rồi mới đứng thẳng người.

“Khoan đã.” Người gác cổng lại vẫy tay gọi tên sai vặt quay lại: “Hôm nay Lăng Nhị công tử đang ở đâu?”

Tên sai vặt nói: “Xét về giờ giấc, nhất định là đang uống rượu thưởng hoa ở Chiêu Nguyệt Lâu thuộc Tây Thị Tiêu Hồn Động rồi.”

“Vậy ngươi sắp xếp người đến Chiêu Nguyệt Lâu, truyền tin đại cô nương nhà họ Thích hôm nay về Kinh hồi phủ. Cứ nói nàng ta đội mũ che mặt, xấu xí đến cực điểm, kinh khủng như Vô Diệm vậy! Nhớ kỹ, nhất định phải dặn bọn chúng truyền đến tai Lăng Vĩnh An nhé!”

“Việc này… đại phu nhân mà biết thì có trách phạt không vậy?”

“Hừ, đại cô nương không biết trời cao đất dày, vừa về Kinh đã gây náo loạn trước cổng phủ thế kia, truyền đến tai Lăng Vĩnh An chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.”

Tên gác cổng liếc nhìn bóng dáng đã khuất xa sau bình phong.

“Chúng ta cũng chỉ giúp nàng ta một tay mà thôi, sợ gì chứ!”

“Sợ gì chứ.” Thích Bạch Thương ngáp dài một tiếng chậm rãi qua lớp khăn đen che mặt.

“Sao nô tì có thể không sợ chứ, cô nương người nói dối mà mắt không chớp.” Liên Kiều hoảng hồn nhưng đã bình tĩnh trở lại đi theo bên cạnh Thích Bạch Thương: “Trưởng công tử làm gì có khi nào đến trang viên thăm người? Nô tì thậm chí còn chưa từng thấy mặt ngài ấy.”

“Ừ…”

Thấy Thích Bạch Thương nói với giọng điệu bình tĩnh và tự nhiên như vậy, Liên Kiều bắt đầu nghi ngờ: “Chẳng lẽ là trước khi nô tì đến bên cạnh cô nương hầu hạ—”

“Huynh ấy thật sự chưa từng đến.”

“…”

Liên Kiều chỉ cảm thấy ngực mình nghẹn lại, suýt nữa là chết vì uất ức rồi.

Thích Bạch Thương vẫn rất ung dung, từng câu từng chữ thốt ra vô cùng chậm rãi: “Huynh ấy từng dẫn ta về phủ khi ta còn bé, nên cũng tính là gặp nhau một lần. Nhưng hôm nay ta còn chẳng nhớ nổi mặt huynh ấy nữa.”

Liên Kiều nổi giận: “Vậy mà người còn dám bịa chuyện như vậy cơ à?”

“Ta nghe Uyển Nhi nhắc đến, tính tình của trưởng huynh Thế Ẩn rất lạnh lùng và nghiêm khắc, cương trực không a dua. Chắc chắn bọn chúng không dám vì chút chuyện nhỏ này mà đi hỏi huynh ấy để xác nhận đâu.”

“Vậy, nếu có thì sao?”

“Huynh ấy là con nuôi của dòng chính, suy cho cùng cũng chẳng thân thích gì với ta.” Thích Bạch Thương chẳng mấy để tâm, chỉ xua xua tay: “Chắc gì sau này đã gặp mặt trong phủ, không phải lo đâu.”

“…”

Tiểu nha hoàn bị cô nương nhà mình xoa đầu như đang vuốt ve chó con thì chỉ còn cách bĩu môi, lảng tránh không nhắc đến nữa.

“Thôi, được rồi.” Thích Bạch Thương sợ Liên Kiều tiếp tục cằn nhằn làm mình đau cả đầu nên vờ như nhớ ra điều gì đó: “Sách y trong xe ngựa nhiều lắm, ngươi tự chuyển ra nhé, nhân tiện giám sát bọn họ, đừng để thất lạc vật nào.”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc