Tạ Thanh Yến im lặng nhìn y.
“Chắc hẳn không chỉ có bọn họ để mắt tới huynh.”
Vân Xâm Nguyệt mở quạt xếp ra, dùng quạt che đi những lời châm chọc vui vẻ của mình: “Cuộc tranh giành Đông cung cuối cùng sẽ thuộc về tay ai, ở kinh thành có biết bao nhiêu người đang chờ đợi để đặt cược theo sau Tạ Hầu gia ngài đấy.”
Tạ Thanh Yến cụp mắt xuống, hàng mi vừa dài vừa dày, che khuất bóng tối dưới đáy mắt, gần như thờ ơ.
Nhưng khi mở miệng, giọng nói vẫn ôn nhuận như ngọc.
“Chinh Dương Công chúa ở đâu.”
Nụ cười của Vân Xâm Nguyệt khựng lại.
Giọng của Đổng Kì Thương không hề thay đổi: ‘Kể từ khi quân báo được gửi về kinh thành, Chinh Dương Công chúa ngày nào cũng phải lên thành lầu của Cung Thành để nhìn xa về phía Tây Bắc. Nghe nói ba ngày trước, ánh nắng rất gắt, Công chúa còn ngất đi ngay trên thành lầu.’ ”
“Công chúa điện hạ tình sâu nghĩa nặng, đúng là cảm động trời đất mà.” Vân Xâm Nguyệt phe phẩy quạt rồi liếc xéo Tạ Thanh Yến.
Đáng tiếc, khiến y thất vọng rồi.
Trên cặp mày đôi mắt của người mang vẻ ngoài “hoạ bì” thần thái thanh thoát, xương cốt tuấn tú đó, không thể tìm thấy dù chỉ là một tia ấm áp, thậm chí không thấy dù chỉ một chút gợn sóng.
Cảm động trời đất, nhưng lại không thể cảm hóa được trái tim sắt đá của ai kia.
“Đến nơi trú quân trước.” Tạ Thanh Yến nói: “Đợi ta vào cung thì hãy truyền tin tức cho Công chúa.”
“Vâng, Hầu gia.”
“……”
Xe ngựa tiến thẳng đến nơi trú quân của quân Trấn Bắc và xe ngựa do Vua ban.
Trong xe ngựa.
Vân Xâm Nguyệt vừa phe phẩy quạt vừa thở dài: “Chinh Dương Công chúa tình sâu nghĩa nặng, nhưng huynh lại lợi dụng người ta để hóa giải ván cờ của hai vị Hoàng tử, cũng không lo sẽ gây cho người ta bao nhiêu phiền phức —— Tạ Diễm Chi, trên đời này có ai mà huynh không nỡ lợi dụng không?”
“……”
Vân Xâm Nguyệt hỏi câu này, vốn dĩ cũng không định nghe câu trả lời.
Nhưng không ngờ rằng, trong xe ngựa im lặng một lát.
“Có.”
“?!”
Vân Xâm Nguyệt lập tức mở to mắt, nắm chặt quạt kích động nhoài người tới phía trước: “Ai thế? Ta hả?”
Tạ Thanh Yến không trả lời.
Sau một thoáng im lặng, hắn vén tay áo, ngón tay móc một miếng ngọc đeo bên trong cổ áo ra: “Huynh sống lâu ở kinh thành, có biết nữ nhi quý tộc nào ở Thượng Kinh có một nốt ruồi son nhỏ trên hổ khẩu tay trái không?”
Vân Xâm Nguyệt: “Hả?”
“…… Thôi.”
Nắm chặt miếng ngọc trong lòng bàn tay, góc cạnh cứng rắn lạnh lẽo như cứa vào da thịt.
Người nọ nhắm mắt, ngả người ra sau.
“Xem như ta chưa hỏi.”
“?”
—
Dưới ánh nắng ban ngày, trời quang mây tạnh.
Một bàn tay thon thả và trắng ngần thò ra từ tấm rèm vải xanh.
Ở gốc ngón tay, một nốt ruồi nhỏ màu máu lộ ra dưới ánh mặt trời, khiến làn da trắng như tuyết càng được tôn lên vẻ mịn màng như mỡ đông.
Tấm rèm được bàn tay trắng ngần đó vén lên.
Người nữ nhân mặc váy dài màu cánh sen, che mặt bằng khăn lụa tuyết, khẽ khom lưng bước ra khỏi xe ngựa.
Ngay khi nàng đứng thẳng người lại, ống tay áo rộng khít rủ xuống đã che đi nốt ruồi nhỏ kia.
“Cô nương, cẩn thận.” Liên Kiều đỡ Thích Bạch Thương bước xuống bậc lên xuống của xe.
Thích Bạch Thương dừng chân rồi ngước mắt nhìn lên.
Nhìn khuôn viên phủ đệ rộng lớn và oai nghiêm trước mắt, cùng với tấm biển được treo cao với chữ vàng, dưới đáy mắt của người phụ nữ với thần sắc lười biếng và uể oải, cuối cùng cũng dấy lên những cảm xúc phức tạp và khó đoán.
—
Thượng Kinh, phủ Khánh Quốc công.
Nàng đã trở về rồi.
Qua lớp khăn mỏng màu đen của chiếc mũ che mặt đang hé mở, tấm biển hiệu trang nghiêm và cao lớn của Khánh Quốc Công phủ hiện rõ mồn một.
Dưới ánh nắng gay gắt, chữ vàng như được nhuộm máu, đốt cháy khiến mắt người ta đau nhói.
Thích Bạch Thương không nhìn nữa mà cụp mắt xuống.
Lớp khăn che của mũ trùm rủ xuống nhiều lớp, che đi phần lớn tầm nhìn của nàng, đây chính là lý do nàng không quen đội mũ trùm. So với khăn lụa mây màu tuyết thì khăn đen này dày và bất tiện hơn, lại khó nhìn rõ từng chi tiết nhỏ nữa.