“Em còn câu hỏi nào nữa không?” Nhan Trì hỏi bằng giọng dịu nhẹ.
Nam sinh đáp ngay: “Không ạ.”
Nhan Trì khẽ thở phào. Trước khi chính thức vào bài, anh cầm danh sách học sinh lên để điểm danh, làm quen với từng người trong lớp: “Khi tôi gọi tên, các em giơ tay nhé.”
“Thẩm Trường Nhạc.”
Nam sinh ngồi cuối lớp giơ tay: “Có.”
“Phong Vọng.”
Nam sinh tóc đỏ giơ tay theo: “Có.”
“Đàm Mặc.”
“Có.”
“…”
Mười học sinh, Nhan Trì gọi tên từng người một, nhanh chóng ghi nhớ toàn bộ. Ánh mắt anh lướt qua nam sinh vừa đối thoại với mình. Cậu ta tên là Tinh Lạc. Họ này khá hiếm, khiến anh không khỏi nhìn thêm mấy lần.
Nhan Trì cầm sách lên hỏi tiếp: “Các em đã học đến bài nào rồi?”
Một nữ sinh buộc tóc đuôi ngựa, vóc người cao ráo giơ tay trả lời: “Bọn em chưa từng học môn này, thầy có thể bắt đầu từ đầu ạ.”
Nhan Trì nhớ cô tên là Minh Thải. Chỉ trong khoảnh khắc ngẩng đầu lên, ánh mắt anh vô tình đối diện thẳng với đôi mắt xám của cô, đầu óc lập tức choáng váng trong chớp mắt.
Đôi mắt ấy tựa như chứa vô số xoáy nước cuộn trào, dường như có thể hút cả linh hồn người khác vào.
Nhan Trì theo bản năng nhắm mắt lại, cảm giác chóng mặt nhanh chóng tan biến. Anh cũng không để tâm nhiều, chỉ hơi kinh ngạc trước tiến độ giảng dạy của giáo viên trước đó: “Một tiết cũng chưa dạy sao?”
Sắc mặt Minh Thải thoáng trở nên kỳ lạ, nhưng cô vẫn thuận miệng đáp: “Vâng, thầy ấy chưa dạy ạ.”
Lúc này Nhan Trì chợt hiểu vì sao chủ nhiệm lại vội vàng thúc anh nhận việc như vậy: “…Được rồi, vậy các em mở sách ra, bắt đầu từ bài đầu tiên.”
Tiếng lật sách sột soạt vang lên khắp lớp.
Trong lúc Nhan Trì đang giảng bài, bạn cùng bàn của Minh Thải khẽ dùng khuỷu tay chạm cô, hạ giọng hỏi: “Thế nào rồi, cậu đã xác định được thầy ấy thuộc loại nào chưa?”
Minh Thải chống cằm bằng một tay, lắc đầu: “Thầy ấy nhìn thẳng vào mắt tớ, nhưng tớ không thể xâm nhập ký ức của thầy. Có lẽ rất mạnh, dù sao cũng mạnh hơn bọn mình.”
Bạn cùng bàn lập tức rụt cổ lại vì sợ, lôi từ trong hộc bàn ra một chiếc bánh quy nhỏ. Nhân lúc Nhan Trì quay lưng viết bảng, cậu ta nhanh tay nhét vào miệng: “Nhà trường chắc đang trả thù bọn mình vì đã đuổi giáo viên trước. Thầy Nhan này chắc chắn rất lợi hại, rộp rộp rộp.”
Tai Nhan Trì khẽ động, anh đột ngột quay người lại, ánh mắt quét qua cả lớp rồi nhanh chóng dừng lại trên một nam sinh có gương mặt như búp bê. Cậu ta trông như người lai, tóc vàng mắt xanh, nhưng đường nét lại mềm mại, mang nét phương Đông, giống một con búp bê được chạm khắc tinh xảo.
Cậu tên là Cecia.
Khóe miệng Cecia còn dính vụn bánh quy, đôi mắt tròn xoe mở lớn, cậu vội vàng mím chặt môi, hai má phồng lên.
Nhan Trì không gọi tên cậu, chỉ nhẹ giọng nhắc nhở: “Trong giờ học đừng ăn vụng nhé.”
Cecia giật mình gật đầu lia lịa, vội vàng nuốt hết bánh trong miệng. Nhan Trì sợ cậu bị nghẹn, nhưng trước ánh nhìn của cả lớp, anh cũng không tiện nói thêm, chỉ quay lại tiếp tục viết bảng.
Cecia quay sang Minh Thải, nước mắt lưng tròng: “Hu hu hu, thầy giáo này còn đáng sợ hơn cả ba của Phong Vọng.”
Ngồi ngay phía trước là Phong Vọng, mái tóc đỏ rực nổi bật. Nghe vậy, cậu quay đầu lại liếc Cecia một cái, vẻ mặt hoàn toàn cạn lời.
Tiết học trôi qua khá suôn sẻ, không có ai quấy rối, dĩ nhiên cũng chẳng có học sinh nào chủ động trả lời Nhan Trì.
Anh cố gắng gọi học sinh đứng lên trả lời câu hỏi, nhưng người được gọi chỉ mở to mắt nhìn anh, một chữ cũng không nói. Nhan Trì kiên nhẫn hỏi tiếp: “Em có chỗ nào chưa hiểu không? Có thể nói cho thầy biết, thầy sẽ giảng lại cho em.”
Học sinh dùng giọng vô cùng chân thành đáp: “Thưa thầy, em không hiểu gì hết ạ.”