Nhậm Phong Quyết và Dư Lang tách ra ở trà lâu Dụ Thịnh, sau đó đi một chuyến tới Hình Bộ.
Gần đây vì vụ án “Công Bộ thượng thư sợ tội tự sát”, tất cả người trong Hình Bộ đã âm thầm điều tra rất lâu, nhưng đáng tiếc vẫn không có tiến triển gì.
Thế cho nên lang trung Quan Dược của Hình Bộ vừa thấy thị lang đại nhân liền như chuột thấy mèo, sống lưng toát đầy mồ hôi lạnh.
Quan Dược tưởng là hôm nay thị lang được nghỉ, có thể thở phào đôi chút, nào ngờ vẫn không tránh được.
“Nhậm đại nhân…”
Nghe tiểu lại thông báo, Quan Dược lập tức đứng dậy nghênh đón. (Tiểu lại là viên lại cấp thấp, sai lại trong nha môn.)
Nhậm Phong Quyết hơi gật đầu: “Nghe nói vụ án đã có chút manh mối, ta đến xem thử.”
Quan Dược không khỏi đổ mồ hôi lạnh: “Là đám thích khách lần trước trên thuyền ám sát ngài, hiện đã tra ra thân phận rồi.”
“Là người nào?”
“Ở Bắc địa có một tổ chức giang hồ tên Huyền Kính Đường, bên trong nuôi một nhóm thích khách…”
Nhậm Phong Quyết nghe liền hiểu, có người đã bỏ tiền, muốn lấy mạng hắn.
Chỉ là thuê loại tổ chức giang hồ này để ám sát, lại giống như đang uy hiếp và thăm dò hơn là thật sự muốn giết người.
Ý đồ phía sau, đáng để suy xét.
Quan Dược bẩm báo xong liền dè dặt quan sát sắc mặt Nhậm đại nhân, cân nhắc nói: “Còn người đứng sau thuê sát thủ…”
“Không cần tra nữa, sớm muộn gì cũng sẽ tự lộ ra.”
Nhậm Phong Quyết cắt lời hắn, rồi nói tiếp: “Trọng tâm của Quan thị lang vẫn nên đặt vào vụ án Công Bộ.”
“Vâng.”
Đến tận giờ Dậu, Nhậm Phong Quyết mới rời Hình Bộ trở về phủ.
Trên đường hắn suy nghĩ rất nhiều, tâm trí có phần phân tán.
Nhưng vừa bước vào cửa, trước mắt đã xuất hiện một bóng người khiến hắn thật sự sửng sốt một chút.
“Ta đợi ngươi cả ngày rồi.”
Hạ Hi Mặc đã thay đổi cách ăn mặc thường ngày, đang đứng dưới ánh chiều tà hoàng hôn. Hôm nay nàng mặc một bộ y phục có phần rực rỡ hơn, tóc búi gọn gàng, thậm chí trên mặt còn điểm lớp phấn mỏng.
Toàn bộ cách ăn mặc giống hệt các quý nữ trong kinh thành.
Chỉ là, đặt trên khuôn mặt lạnh nhạt và ánh mắt cao ngạo ấy, lại càng toát ra một khí chất khó tả.
Lúc này, nàng vẫn lạnh lùng nhìn hắn: “Hôm nay đã là ngày thứ năm, ngươi nên cho ta một lời giải thích rồi.”
Nhậm Phong Quyết chậm rãi dời khỏi ánh mắt, lại nói lảng sang chuyện khác: “Hôm nay trang phục của Hạ cô nương không tệ.”
“…”
Hạ Hi Mặc khẽ nheo mắt lại.
Nhậm Phong Quyết đành khẽ ho một tiếng: “Ngoài trời lạnh, Hạ cô nương không ngại thì vào thư phòng uống chén trà nóng?”
Hắn làm động tác mời, sau đó ung dung đi trước dẫn đường.
Nhìn theo bóng lưng hắn, Hạ Hi Mặc hơi do dự một chút rồi vẫn im lặng đi theo.
Nhậm phủ không lớn, đi một đoạn về phía Nam viện liền tới thư phòng của Nhậm Phong Quyết.
Hạ Hi Mặc không câu nệ lễ nghi, tùy tiện tìm một chiếc đệm rồi ngồi xuống, hoàn toàn không nhận ra đó là chỗ ngồi của chủ nhân thư phòng.
Nhậm đại nhân thấy vậy cũng không để ý, thản nhiên ngồi xuống bên cạnh, rót cho nàng một chén trà.
Trà nóng bốc khói, sương mỏng lượn lờ, nhưng Hạ Hi Mặc vẫn bất động.
Nhậm Phong Quyết cố ý hỏi: “Hạ cô nương là chê tay nghề pha trà của Nhậm mỗ sao?”
Lúc này nàng mới nâng chén lên nhấp một ngụm.
“Giờ có thể nói rồi chứ?”
Giọng điệu lạnh nhạt, rõ ràng không định tiếp tục kiên nhẫn nữa.
Nhậm Phong Quyết cũng biết điểm dừng, gật đầu: “Đương nhiên.”
Ngón tay thon dài của hắn nhẹ gõ lên chén ngọc trắng, mắt khẽ rũ xuống, rồi nói: “Hôm nay ta có về một chuyến Hầu phủ, nhưng lại gặp phải một chuyện kỳ lạ, có lẽ cần Hạ cô nương giải thích trước đã.”
Hạ Hi Mặc khẽ nâng mắt nhìn hắn, rõ ràng không hiểu: “Ý gì?”
Có thể thấy, nàng vẫn chưa biết chuyện gì.
Khóe môi Nhậm Phong Quyết hơi nhếch: “Hôm qua trong Hầu phủ có một nữ tử tới, cũng tự xưng là Hạ Hi Mặc con gái Hạ tướng quân, hiện đang ở trong phủ cùng mẫu thân ta.”
“Nàng không phải.” Hạ Hi Mặc chỉ nói đúng ba chữ.
Phản ứng khiến Nhậm Phong Quyết ít nhiều có chút bất ngờ.
Mặt nàng vẫn như thường, đến cả ánh mắt cũng quá mức bình tĩnh. Không có ý định giải thích, cũng không định chung minh cho bản thân.
Hoàn toàn không giống vị “Hạ cô nương” ở Hầu phủ kia…
Hắn đã quan sát rất kỹ những biến hóa nhỏ trên gương mặt khi nàng nói chuyện, đến mức không thể không hoài nghi từ tận đáy lòng về tính thật giả trong lời nàng nói.
Nhậm Phong Quyết dừng lại một lát, không nhịn được hỏi: “Làm sao chứng minh?”
“Chứng minh?”
Hạ Hi Mặc bật cười: “Chuyện không liên quan đến ta, vì sao phải chứng minh? Ta chỉ cần một phong thư hủy hôn, ngươi viết cho ta là được.”
Nhậm Phong Quyết lại ngớ người.
Nói ra thì, hắn mấy năm nay phá không ít vụ án phức tạp, cũng gặp không ít người khó đoán, nhưng đây là lần đầu gặp một chuyện và một người khiến hắn cảm thấy khó xử.
Trớ trêu là chuyện này lại rơi đúng vào người trước mặt.
Hắn không khỏi bật cười, trong nụ cười mang theo đôi phần bất lực, rồi giải thích: “Chuyện này tất nhiên có liên quan đến Hạ cô nương. Hôn ước giữa chúng ta không phải nói không là không, ít nhất cũng phải hỏi ý cha mẹ ta…”
“Nhưng tình hình hiện tại là, ta có hai vị hôn thê, một người muốn thành thân với ta, một người muốn hủy hôn.”
“Cô nương nói xem, ta nên nghe ai?”
Hạ Hi Mặc không cần nghĩ: “Ngươi có thể hủy hôn với ta trước, rồi lại thành thân với người kia.”
Nhậm đại nhân vừa buồn vừa tức, dở khóc dở cười.
Hạ Hi Mặc lại đột nhiên đứng dậy: “Nếu chuyện hủy hôn ngươi không thể quyết định, vậy đưa ta đến Hầu phủ, ta sẽ tự nói.”
Người khác nói vậy, có lẽ Nhậm Phong Quyết đã mặc kệ.
Hầu phủ là nơi nào? Nhân Tuyên hầu là người ra sao? Toàn kinh thành không ai không biết.
Dù gan lớn đến đâu, cũng không dám đến đó gây sự.
Nhưng đối với nữ tử trước mắt, Nhậm đại nhân lại ít nhiều có chút tư tâm.
Ít nhất, trước khi Dư Lang đi Tây Linh tra rõ mọi chuyện, hắn muốn bảo vệ nàng.
Chuyện Hạ Hi Mặc thật giả, sớm muộn cũng sẽ có kết quả, đến lúc đó hủy hôn cũng chưa muộn.
Nhưng phía sau rốt cuộc ẩn giấu chuyện gì, nhất định phải làm rõ.
Trong lòng đã quyết, Nhậm Phong Quyết mới nói: “Chuyện này, chỉ sợ là ta không thể đáp ứng.”
Hạ Hi Mặc hơi ngẩn ra, khi đôi mắt đen láy của nàng nhìn về phía hắn, trong đó đã thấp thoáng hơi lạnh.
Khoảnh khắc đó, nàng thật sự đã nổi giận.
Nhậm Phong Quyết bị ánh mắt ấy nhìn chằm chằm, vô cớ cảm thấy cả người như bị một luồng lạnh lẽo quái dị bao phủ.
Giọng điệu của hắn bất giác ôn hoà hơn: “Không phải ta không tin ngươi, chỉ là phụ thân mẫu thân ta rất coi trọng hôn sự này.”
“Hiện giờ lại đột nhiên xuất hiện một Hạ Hi Mặc khác, chuyện hủy hôn, không thể chỉ nói vài câu là xong.”
“Chỉ khi tra rõ sự việc phía sau, ta mới có thể cho ngươi một câu trả lời.”
Nghe vậy, Hạ Hi Mặc mới hơi thả lỏng lại, môi mỏng khẽ mở: “Bao lâu?”
Nhậm Phong Quyết tính một chút: “Nhiều nhất bảy ngày.”
“Được.”
Hạ Hi Mặc nhìn chằm chằm hắn một lúc: “Ta cho ngươi thêm bảy ngày. Sau bảy ngày nếu không có kết quả, ta sẽ tự mình đến Hầu phủ.”
Nói xong, nàng xoay người rời đi, nhưng vừa tới cửa lại dừng bước, hơi nghiêng nửa mặt nhìn lại: “Bốn năm trước, lúc mẫu thân ngươi xuôi Nam từng đến Mục phủ, người bà ấy gặp là con gái của Mục Tranh - Mục Đinh Đinh.”
“Nếu ta đoán không sai, người đang ở trong Hầu phủ hiện tại cũng chính là nàng.”
“Ta không cần ngươi tin hay không, ta chỉ cần một phong thư từ hôn.”