Editor: XengXengXeng
Gậy thịt thô cứng vẫn chưa được phát tiết, vẫn còn chôn chặt trong lối đi nhỏ hẹp. Vách thịt hoa huyệt đang trong cơn cao trào co rút kinh người, siết chặt lấy cự vật khổng lồ của nam nhân. Mạch Như Ngọc không dám động đậy, chẳng phải vì sợ không kìm được mà bắn ra, mà bởi hắn biết rõ sau cơn cực khoái, vách thịt bên trong là nhạy cảm nhất, chỉ một cử động đơn giản thôi cũng đủ khiến công chúa không chịu đựng nổi.
Đến khi cảm nhận được dư âm cao trào từ từ lui bớt, Mạch Như Ngọc mới chậm rãi rút cây gậy thịt đang sưng to ra khỏi hoa huyệt. Thế nhưng mới rút được một nửa, Ân Ngưng lại dùng giọng điệu mềm nhũn, nũng nịu ngăn lại: "Đừng... đừng rút ra..."
"Công chúa vẫn còn muốn sao? Sáng sớm chưa dùng bữa mà đã túng dục như vậy, không tốt cho thân thể đâu."
"Người ta mới không phải túng dục đâu nhé. Ngưng Ngưng chỉ thấy A Ngọc thật đáng thương thôi." Ân Ngưng nghiêng cái đầu nhỏ, đưa tay chọt chọt vào má Mạch Như Ngọc.
"Ta làm sao mà lại đáng thương rồi?" Hắn kéo bàn tay nhỏ của nàng lại, ngậm những ngón tay bụ bẫm vào miệng, dùng đầu lưỡi vờn quanh đầu ngón tay nàng.
"A Ngọc ȶᏂασ Ngưng Ngưng sướиɠ như vậy, nhưng bản thân chàng còn chưa được bắn nữa. Lát nữa ta phải đến chỗ mẫu hậu và thái tử ca ca rồi, cũng chẳng biết bao giờ mới về, A Ngọc cứ phải nhịn mãi như vậy sẽ khó chịu lắm." Ân Ngưng vừa nói vừa dùng đôi chân nhỏ quấn chặt lấy vòng eo săn chắc của Mạch Như Ngọc, khiến cự long đang rút ra một nửa lại đâm sâu vào thêm vài phần.
"Công chúa đối với nô thật tốt."
Hắn là dục nô của công chúa, bổn phận của hắn là khiến công chúa tận hưởng kɧoáı ©ảʍ, chứ không được phép nghĩ nhiều đến cảm nhận của bản thân. Dục nô không được phép tự mình thủ dâm để giải tỏa, nếu bí bách quá chỉ có thể dội nước lạnh để kìm hãm ham muốn. Vậy mà Ân Ngưng lại đối với hắn...
Trong lòng trào dâng niềm hoan hỉ tột độ, hắn cúi đầu hôn lên đôi môi phấn nộn của thiếu nữ. Đầu lưỡi nóng bỏng trượt vào giữa đôi môi hồng, lướt qua hàm răng ngọc, quấn lấy chiếc lưỡi thơm tho đầy cám dỗ của nàng, ra sức mυ"ŧ mát vị ngọt ngào trong khoang miệng. Hắn say đắm vì nàng, cam tâm tình nguyện trầm luân vì nàng.
Miệng vẫn còn ngậm lấy chiếc lưỡi đinh hương của thiếu nữ, tay Mạch Như Ngọc đỡ lấy eo thon của Ân Ngưng, điều khiển cự vật dưới thân tách mở tầng tầng lớp lớp thịt mềm đang quấn quýt, từng chút từng chút tiến sâu vào trong. Những đường gân xanh trên thân dươиɠ ѵậŧ cọ xát vào vách thịt mềm mại, liên tục ép ra càng nhiều thủy dịch trong suốt, khiến cho cú đâm vào càng thêm trơn tru, thuận lợi.
Hắn hơi nheo mắt, ngắm nhìn thiếu nữ đang chìm đắm trong du͙© vọиɠ dưới thân mình, sau đó lấy gối kê cao hông nàng lên, để nàng tận mắt nhìn thấy cái miệng nhỏ bên dưới của mình đang từng chút một nuốt trọn lấy thứ đồ thô to kia như thế nào.
"Miệng nhỏ của công chúa thật biết ăn."
"Chàng đáng ghét... A..."
Khi quy đầu tròn to chạm đến một nếp gấp thịt nhô lên sâu trong hoa kính, Ân Ngưng bỗng nức nở, cong người lên.
Hắn biết sự huyền diệu của chỗ lồi lên đó, kỹ thuật đâm chọc vào khối thịt mềm nơi hoa tâm càng lúc càng điêu luyện.
Vách thịt bị mài đến tê dại từng cơn, kɧoáı ©ảʍ tích tụ ngày càng nhiều, thiếu nữ bị thúc đến thất thần, không nhịn được bắt đầu nức nở cầu xin: "Mỏi quá... đừng đâm nữa... đừng mà... a..."
Dưới sự va chạm và đâm rút không ngừng nghỉ, lối vào hoa tâm rốt cuộc cũng hé mở một khe hở. Biết là đã chạm đến tử ©υиɠ của nàng, Mạch Như Ngọc thả lỏng toàn thân, không còn cố tình kìm nén du͙© vọиɠ của mình nữa, thúc mạnh quy đầu khổng lồ chen nhanh vào trong. Nhưng vừa mới lách vào được khe hở ấy, thân thể thiếu nữ đã run lên bần bật như bị điện giật.
"A..."
Thiếu nữ thét lên một tiếng dâm mĩ, lại một lần nữa đạt đến cao trào. Hoa kính co rút kịch liệt, khe hở kia cũng thít chặt lại, cắn chặt lấy quy đầu của nam nhân. Dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng đục đặc sệt mà hắn cố tình kìm nén nãy giờ rốt cuộc không thể giữ lại được nữa, bắn thẳng một đường mạnh mẽ vào tận sâu trong tử ©υиɠ của thiếu nữ.
Dục nô được phép xuất tinh bên trong ŧıểυ huyệt của công chúa, bởi vì cảm giác dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng hổi, trắng đục bắn vào trong cung bào đối với công chúa mà nói, cũng là một loại hưởng thụ khoái lạc đặc biệt.
Mạch Như Ngọc ôm chặt lấy Ân Ngưng, đợi đến khi dư âm cao trào của thiếu nữ hoàn toàn tan biến, hắn mới từ từ rút dươиɠ ѵậŧ đã hơi mềm xuống ra ngoài.
"Ào" một tiếng, tϊиɧ ɖϊ©h͙ của nam nhân hòa lẫn với mật dịch của thiếu nữ từ trong miệng nhỏ trào ra, từ từ chảy dọc xuống, thấm ướt cả cúc huyệt bên dưới.
Đôi mắt ẩn trong bóng tối kia vụt sáng rực lên. Đợi đến khi Mạch Như Ngọc đang đè trên người công chúa lật người rời đi, kẻ đó liền không kìm được mà lao tới, há miệng ngậm trọn lấy đóa hoa của thiếu nữ, phát ra tiếng "chùn chụt" liếʍ láp sạch sẽ dòng nước tình đang tràn ra từ hoa huyệt.
Đó là một thiếu niên chừng mười lăm, mười sáu tuổi, trên người khoác một lớp voan mỏng manh nhìn thấu da thịt, đang quỳ rạp giữa hai chân công chúa. Thấp thoáng có thể thấy hạ bộ của hắn đeo một lớp bao da cứng, một chiếc đai trinh tiết nạm đinh tán khóa chặt lấy dươиɠ ѵậŧ ngay tại gốc đùi. Mà nơi hậu huyệt của hắn, lại đang cắm một chiếc đuôi giả làm từ lông thú.
Không phải lần làʍ t̠ìиɦ nào dục nô cũng bắn vào trong, nhưng dâm thủy mà công chúa chảy ra lần nào cũng cần được dọn dẹp sạch sẽ, không được để dính nhớp làm bẩn y phục. Huống hồ lần này lại bị bắn vào một lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙ lớn như vậy, càng cần phải được liếʍ cho thật sạch.
Và hắn, chính là cẩu nô chuyên phụ trách việc dọn dẹp này.