Dâm Nhật Tận Hoan

Chương 034: Tỷ phu cắm ngón tay vào kiểm tra huyệt dâm của nàng

Trước Sau

break

Editor: XengXengXeng.

Lý Trạch Hằng nhìn cô em vợ xinh đẹp, mỉm cười nhẹ nhàng: "Tỷ tỷ muội vừa uống thuốc an thai xong, mới ngủ được một lát."

Nghe nói chị gái đã ngủ, Ân Ngưng không tiện quấy rầy, bèn định cáo từ ra về. Nhưng Lý Trạch Hằng lại ngăn nàng lại: "Tận Hoan công chúa hiếm khi vào cung một chuyến, tỷ tỷ muội cũng nhớ mong muội lắm. Hay là chúng ta vào trong xem một chút, nếu tỷ tỷ muội tỉnh rồi thì hai chị em hàn huyên, còn nếu chưa tỉnh thì muội nhìn mặt tỷ tỷ một lát rồi về cũng coi như trọn vẹn tình nghĩa."

"Cũng được." Ân Ngưng theo chân Lý Trạch Hằng bước vào nội điện. Ngoài cửa điện chỉ có hai tên thái giám đứng canh, bên trong lại càng thanh tịnh hơn, có lẽ sợ làm phiền công chúa nghỉ ngơi nên không có một bóng người hầu hạ.

Ân Ngưng bước đến bên giường trong nội thất, thấy Ân Dung công chúa mặc một chiếc áo lụa mỏng tang đang nằm trên giường, hai mắt nhắm nghiền, hơi thở đều đều. Nàng khẽ lay nhẹ tỷ tỷ, nhưng Ân Dung có vẻ ngủ rất say nên không hề tỉnh lại.

Qua lớp lụa mỏng có thể lờ mờ nhìn thấy phần bụng dưới hơi nhô lên. Sắc mặt Ân Dung công chúa hồng hào, xem ra được chăm sóc rất tốt. Ân Ngưng cẩn thận dém lại chăn cho chị, vừa định quay người rời đi thì bất ngờ bị một vòng tay ôm chặt từ phía sau.

Ân Ngưng theo bản năng định hét lên, nhưng miệng đã bị một bàn tay to lớn bịt chặt. Nàng vung tay muốn giãy giụa, nhưng người phía sau sức lực như trâu, sự phản kháng của nàng hoàn toàn vô ích.

Người nọ dán chặt vào lưng nàng, nàng thậm chí còn cảm nhận được vật cứng giữa hai chân hắn đang chọc vào khe mông mình. Chẳng lẽ là tỷ phu?

"Ngưng muội, muội đừng có hét loạn lên. Nếu làm ồn đánh thức tỷ tỷ muội, động thai khí thì không hay đâu." Giọng nói trầm thấp của nam nhân vang lên bên tai, hơi thở nặng nề phả vào vành tai nàng, quả nhiên là Lý Trạch Hằng.

Ân Ngưng gật đầu lia lịa, nam nhân lúc này mới buông bàn tay đang bịt miệng nàng ra.

"Huynh... huynh định làm gì?"

"Muội nói xem ta muốn làm gì?" Lý Trạch Hằng thành thạo kéo tuột áo yếm của Ân Ngưng xuống, khiến đôi gò bồng đảo trắng như tuyết bật nảy ra ngoài. Bàn tay to lớn của hắn chộp lấy bầu ngực đầy đặn, bắt đầu xoa nắn thô bạo.

Ngực Ân Ngưng rất lớn, một bàn tay hắn cũng không nắm hết. Tuy chưa từng sinh nở nhưng nhờ được tϊиɧ ɖϊ©h͙ thường xuyên tẩm bổ nên bộ ngực mềm mại vô cùng. Nam nhân vô thức dùng sức, bóp cho những thớ thịt trắng nõn tràn qua kẽ tay. Dưới sự nhào nặn của hắn, bầu ngực biến thành đủ mọi hình dạng, nhưng hễ buông tay ra lại trở về dáng vẻ tròn trịa mềm mại như cũ.

Cảm giác đau đớn xen lẫn tê dại khiến Ân Ngưng không kìm được rên lên một tiếng. Lý Trạch Hằng cười khẩy: "Xem ra Ngưng muội cũng hài lòng lắm nhỉ."

Ân Ngưng còn chưa kịp nói gì đã bị Lý Trạch Hằng đẩy ngã xuống giường.

Ân Dung đã mang thai nên ngủ riêng giường với Phò mã. Nói là riêng giường nhưng thực chất vẫn nằm chung trên một chiếc giường lớn được đóng theo kích thước đặc biệt, ở giữa có một tấm rèm ngăn cách thành hai khu vực riêng biệt nhưng không tách rời hoàn toàn, để tiện bề chăm sóc nếu có chuyện gì xảy ra. Lúc này, Lý Trạch Hằng nhanh tay kéo tấm rèm xuống, đẩy ngã Ân Ngưng sang một bên giường còn trống.

Lý Trạch Hằng đè lên người Ân Ngưng, há miệng ngậm trọn một bên vυ" vào trong. Cảm giác ngậm khối thịt mềm mại trong miệng còn sướиɠ hơn dùng tay gấp bội, tựa như miếng tàu hũ non nhất, vừa vào miệng đã muốn tan ra. Hắn ngậm cả đầu ngực vào trong, dùng lưỡi to khuấy đảo liên hồi.

Chỉ hận không có hai cái miệng để cùng lúc thưởng thức cả đôi gò bồng đảo tuyệt mỹ này, Lý Trạch Hằng dùng bàn tay còn lại chơi đùa bên ngực kia. Vừa nãy đã bóp chán chê, giờ hắn đổi chiêu mới, dùng hai ngón tay kẹp chặt đầu vυ" Ân Ngưng rồi kéo căng ra ngoài. Khi thịt vυ" bị kéo dài biến dạng, hắn đột ngột buông tay ra. Bầu ngực có độ đàn hồi cực tốt nảy mạnh trở lại, tạo nên những đợt sóng sữa dập dềnh mê người trên lồng ngực.

"A..." Đám dục nô thường ngày liếʍ ngực cho Ân Ngưng đều nâng niu như trứng mỏng, sợ làm nàng đau, nào có ai thô bạo như hắn. Cơn đau khiến Ân Ngưng hét lên thất thanh.

"Suỵt! Ngưng muội nhỏ tiếng chút nào." Nam nhân nhả bầu ngực trong miệng ra, ngẩng đầu lên, ngón tay đè lên môi Ân Ngưng, nhìn nàng cười đầy tà ý.

"Huynh... mau buông ta ra. Nếu bây giờ huynh dừng tay, ta sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra..." Nghĩ đến chị gái đang mang thai nằm ngay bên cạnh, Ân Ngưng không muốn làm ầm ĩ khiến tỷ phu mất mặt.

"Chẳng lẽ Ngưng muội không thấy sướиɠ sao?"

"Đau chết đi được, sướиɠ cái nỗi gì."

"Lừa người là không tốt đâu nhé, ta thấy muội sướиɠ lắm đấy." Lý Trạch Hằng vừa nói vừa vén phăng váy nàng lên. Chỉ thấy hai chân Ân Ngưng kẹp chặt, nhưng đũng qυầи ɭóŧ đã ướt đẫm một mảng.

"Nhìn xem, qυầи ɭóŧ ướt nhẹp thế này rồi mà còn bảo không có cảm giác. Chà, ta lần đầu tiên thấy công chúa mặc qυầи ɭóŧ khoét lỗ đấy, thế mà còn bảo không lẳng lơ. Mặc kiểu này thì thà đừng mặc còn hơn. Nào, để tỷ phu cởi giúp muội."

"Không phải đâu, Ngưng Ngưng không lẳng lơ, huynh đừng..." Ân Ngưng dùng bàn tay nhỏ bé cố giữ lấy qυầи ɭóŧ, nhưng làm sao địch lại sức nam nhân. Chỉ trong nháy mắt, chiếc qυầи ɭóŧ đã bị lột sạch sành sanh, tuột xuống tận mắt cá chân.

Lý Trạch Hằng cầm chiếc qυầи ɭóŧ đưa lên mũi hít hà một hơi thật sâu. Cũng là công chúa, nhưng dâm thủy của đích công chúa quả nhiên thơm ngọt hơn hẳn phu nhân nhà mình. Tuy nhiên, ngoài mùi dâm thủy còn lẫn một mùi vị khác.

"Còn bảo mình không phải hàng lẳng lơ, trên qυầи ɭóŧ vẫn còn mùi tϊиɧ ɖϊ©h͙ nam nhân đây này. Chắc là vừa mới bị ȶᏂασ xong, chưa lau rửa sạch sẽ đã chạy ra ngoài chứ gì."

Mặt Ân Ngưng đỏ bừng, muốn chối cãi nhưng không biết nói dối thế nào, chỉ biết lấy tay che hạ bộ, ấp úng lí nhí: "Không phải, không phải đâu."

"Nói dối là hư đấy nhé." Lý Trạch Hằng nắm lấy hai chân nàng, tách mạnh sang hai bên, khiến đóa hoa huyệt của nàng phơi bày trần trụi. Hai mép môi hoa phấn nộn vẫn còn sưng đỏ chưa tan, đang run rẩy đóng mở. "Cái lỗ nhỏ này bị đàn ông ȶᏂασ đến sưng vù cả lên rồi mà còn chối. Nhìn muội tuổi còn nhỏ mà sao da^ʍ đãиɠ thế, ngày xưa ta với tỷ tỷ muội ba năm ngày mới làm một lần, nhìn cái huyệt này xem, chắc một ngày bị người ta làm ít nhất cũng ba năm bận."

Nhìn cái lỗ nhỏ đang đóng mở liên hồi, lại còn đang nhả ra mật dịch, hạ bộ Lý Trạch Hằng càng trướng to đau nhức. Nhưng hắn biết hàng của mình thuộc dạng ngoại cỡ, sợ đâm vào ngay sẽ làm ŧıểυ công chúa bị thương, bèn chọc ngón tay vào trước.

"Để tỷ phu kiểm tra xem bên trong có còn sót lại tϊиɧ ɖϊ©h͙ của thằng nào không nhé."

Lý Trạch Hằng xuất thân võ tướng, ngón tay không được chăm sóc kỹ càng như đám dục nô. Tuy sau khi thành thân đã ở lại kinh thành làm quan văn, nhưng vết chai sạn trên tay vẫn chưa hết hẳn. Ngón tay thô ráp sần sùi vừa thọc vào hoa kính chật hẹp, Ân Ngưng giật mình co rúm chân lại. Nhưng mặc kệ nàng uốn éo, dùng tay đẩy bàn tay to lớn đang làm loạn kia ra, ngón tay nam nhân vẫn cắm chặt trong huyệt nhỏ, không những không rút ra mà còn xoay tròn khoan sâu vào trong.

Cảm giác ma sát cứng nhắc và thô ráp khiến huyệt nhỏ của Ân Ngưng co thắt từng đợt, muốn đẩy dị vật ra ngoài. Nhưng ngón tay kia cứ ngang ngược xông vào, cào cấu lung tung bên trong, cọ xát vào vách thịt non mềm gây ra cảm giác vừa đau vừa tê dại lại vừa ngứa ngáy, đủ loại tư vị khó tả.

Ban đầu Ân Ngưng còn chút kháng cự, nhưng khi ngón tay nam nhân bắt đầu xoay tròn ra vào, gãi đúng vào những nếp gấp nhạy cảm bên trong, cơ thể nàng liền bị kɧoáı ©ảʍ nhấn chìm, thân hình đang căng cứng bỗng mềm nhũn ra. Một dòng dâm thủy không kìm được lại tuôn trào, chảy dọc theo ngón tay nam nhân, thấm ướt cả cổ tay hắn.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc