Đến giờ ngọ, ba anh em lão nhị, lão tứ và Tiểu Ngũ về ăn cơm. Bữa trưa vẫn do bà Lưu chuẩn bị, bà xót tiền không thôi nhưng chẳng dám để Nghênh Hương xuống bếp nữa, vì cái giá phải trả quá đắt. Nghênh Hương cũng vui vẻ hưởng lạc, nàng thản nhiên trước ánh mắt sắc lẹm như dao cạo của bà mẫu.
Trên bàn của đàn ông, đồ ăn dù không phong phú nhưng lượng luôn đủ đầy, còn bàn của phụ nữ thì lại khác. Bà Lưu đang ấm ức nên chỉ xới cho Nghênh Hương nửa bát cơm. Tuy nhiên, sáng nay Nghênh Hương đã ăn lót dạ không ít, lúc này nhìn bát cơm gạo lức cùng rau dại trộn cũng chẳng thấy thèm.
Văn Thời giữ đúng quy tắc "ăn không nói, ngủ không lời". Sau khi dùng bữa xong, anh bỗng lên tiếng với cha mẹ: “Phụ thân, mẫu thân, mấy ngày nữa con lên trấn học bài, con muốn đưa nương tử đi cùng.”
Nghênh Hương nghe vậy thì sửng sốt, thiện cảm dành cho anh tăng lên đáng kể. Ngược lại, bà Lưu và Văn lão cha biến sắc, lập tức phản đối:
“Không được! Nhà mình vốn đã chẳng dư dả, hai người đi thì tốn kém biết bao nhiêu tiền bạc?”
“Vợ con mới cưới về thì phải ở nhà hầu hạ, đi theo con như thế dân làng nhìn vào còn ra thể thống gì!” Văn lão cha nhìn thẳng vào Văn Thời mà mắng.
“Phụ thân, mẫu thân, con ở trấn học hành tiền học phí không bao nhiêu. Bạn học của con nhiều người cũng mang theo nương tử, sao con lại không thể? Huống hồ, gia đình cũng đâu có bỏ tiền ra nuôi con?”
Văn lão cha nghe vậy thì tức đến tái mặt: “Thế không phải phải ưu tiên cho đâij ca con sao? Nó đã là Tú tài lão gia, chờ vài năm nữa nó trúng Cử nhân làm quan, làm đệ đệ như con muốn gì mà chẳng được? Tại sao cứ phải tranh giành với nó ngay lúc này?”
“Con không tin huynh ấy.” Thái độ của Văn Thời vẫn vô cùng kiên định.
Nghênh Hương cũng tiếp lời: “Phụ thân, mẫu thân cứ yên tâm, con có của hồi môn mà.” Nàng thầm nghĩ, dù không có hệ thống đánh dấu, nàng cũng chẳng dại gì mà ở lại cái nhà "mặt ngoài hòa thuận, bên trong nát bét" này.
Bà Lưu tối sầm mặt mũi: “Vợ lão tam, con gả vào nhà này thì là người nhà này. Mau thu dọn đồ đạc, nộp hết của cải cho ta quản.”
Nghênh Hương chẳng buồn đáp lời bà, nàng quay sang nhìn Văn Thời, ý tứ rất rõ ràng: "Cái thể diện này anh có cần hay không?".
Văn Thời lên tiếng, giọng có chút mỉa mai: “Mẫu thân, của hồi môn là tiền phòng thân của nữ tử do nhà ngoại cho, sao người có thể đòi lấy? Chuyện này truyền ra ngoài người ta sẽ nghĩ gì về đại ca? Người là mẫu thân của Tú tài cơ mà.”