Năm nay không cần nói lời hay, lưng cũng thẳng tắp, gánh tới trấn là bán được, giá lại hợp lý. Chỉ là tuyết rơi liên miên, rừng núi ướt sũng, muốn tìm củi khô giữa núi rừng chẳng dễ. Tuy không phải không có, nhưng phải tốn công.
Huynh đệ một người tìm chặt, một người gánh đi bán, hai ngày không ngủ nghỉ mới kiếm được hơn ba trăm văn. Nghe thì nhiều, nhưng đều là mồ hôi nước mắt.
“Thế là tốt lắm rồi, hai con vất vả rồi.” Vương thị nhận túi tiền, liếc nhìn hai nàng dâu, thấy mọi tâm tư của họ đều đặt trên người phu quân, khóe miệng không khỏi nở nụ cười.
Bao năm nay, bất kể lão đại lão nhị hay lão tam, tiền làm thêm bên ngoài đều giao vào công quỹ. Thuở đầu mấy nàng dâu còn có chút cãi vã, nhưng từ khi Tiểu Bảo ra đời, có lẽ cả nhà bị buộc chặt bởi một bí mật chung, nên họ càng đoàn kết thân mật, không ai còn tính toán ba đồng lẻ kia nữa.
Ba nàng dâu đều không phải kẻ phá nhà, đầu óc cũng sáng suốt, hiểu rõ nặng nhẹ. Tình cảm huynh đệ Đại Sơn lại tốt, chỉ cần phu phụ họ không thiên vị đứa nào, nhà này sẽ không loạn, không phân gia.
Đương nhiên, Tiểu Bảo là ngoại lệ, chẳng ai dám, cũng chẳng ai muốn đem so với bé.
“Hai con nghỉ ngơi mấy hôm, dưỡng sức, nhà ta cũng sắp có việc phải bận rồi.” Vương thị liếc nhìn con gái đang ngồi trên đùi lão tam, ngậm kẹo mạch nha, mặt già cười đầy nếp nhăn.
Bà vừa nói xong, trừ Triệu Tam Địa đã biết trước, những người còn lại đều mắt sáng rực, đầy mong đợi nhìn về phía Triệu Tiểu Bảo còn ngơ ngác.
“Nương, có phải bên trong...” Triệu Đại Sơn không nhịn được bế Triệu Tiểu Bảo từ tay tam đệ, ôm vào lòng nhìn Vương thị đầy trông chờ, sợ mình hiểu sai.
“Ừ, có thể chuẩn bị cấy mạ rồi!” Vương thị lại bế con gái về, khẽ phủi bùn đất trên áo Triệu Tiểu Bảo. Thiệt tình, lão đại không biết mình bẩn cỡ nào sao, cà người lấm lem cũng dám bế Tiểu Bảo.
“Ha ha ha ha…”
Tiếng cười thô khoáng của Triệu Đại Sơn vang dội khắp chính sảnh, hồi lâu chưa dứt.
...
Đất thần tiên có thể trồng trọt, lại còn tốt hơn bên ngoài, đối với người Triệu gia, vui mừng hơn cả đào được vàng.
Chủ ý khai hoang là do Vương thị đề xuất, khi đó đang vào mùa thu hoạch, nhìn cả năm vất vả, ngày ngày gánh nước tưới ruộng, cuối cùng thu hoạch xong trừ phần nộp thuế, còn lại bao nhiêu có đủ cho cả nhà mười mấy miệng ăn trong một năm hay không?
E rằng thắt lưng buộc bụng, bữa nào cũng uống cháo loãng cũng không đủ!
Cả đời Triệu gia đều là nông dân thật thà, nhất là Triệu lão hán, sinh được một cô con gái thần tiên. Họ chỉ muốn cung phụng, bước chân lên mảnh đất kia cũng thấy mình được tiên nhân ban phúc, lòng đầy biết ơn, tuyệt không dám nảy sinh tâm tư khác.
Chính Vương thị nhìn cháu trai đói đến mức uống nước thay cơm, mới cắn răng đề xuất khai hoang trong đất thần tiên.
Đất bên trong màu mỡ hơn bên ngoài không biết bao nhiêu, ngay cả cỏ dại cũng xanh tốt, chỉ có điều bốn mùa ngày đêm không rõ ràng, ngoài ra thì chỗ nào cũng tốt.
Không có tuyết tai, không có hạn hán, không cần nộp thuế cho triều đình... vạn sự phải thử mới biết, thế là họ thử.
Nay thử ra kết quả rồi, đâu chỉ có trồng được, mà còn tốt và nhanh hơn bên ngoài!
Đêm nay, nhất định là một đêm không tầm thường.
Có người cuộn trong chăn ngủ say, có người thì cúi mông ngoài ruộng hì hục bận rộn, cấy mạ, cả nhà thay phiên nhau cấy mạ, thay phiên nhau cảm nhận cấy mạ khác thường!