Bốn Năm Thay Tỷ Tỷ Gả Vào Hào Môn

Chương 70: Cầu Thân Chúc Tiểu Thư Làm Chính Thê (1)

Trước Sau

break

Nam nhân vừa thốt ra lời này, bầu không khí lập tức chìm vào sự im lặng kéo dài, thậm chí Chúc Ngâm Loan còn nghĩ rằng mình đã nghe nhầm. Nàng không thể tin nổi, thậm chí có thể nói là khó mà tưởng tượng được câu hỏi vừa rồi. Nàng vừa ngượng ngùng vừa lo lắng, cười gượng hỏi: “Ngươi... Ngươi nói gì cơ?”

Không chỉ là vẻ mặt thất thố, ngay cả cách nàng xưng hô với hắn cũng thay đổi vì kinh ngạc.

Thẩm Cảnh Trạm lại nhìn vào mắt nàng, trịnh trọng lặp lại một lần nữa, nói rằng mình muốn cầu thân nàng. Nhưng lần này, hắn lại bổ sung thêm một câu, nói: “Ta muốn cầu thân Chúc tiểu thư làm chính thê.”

Chính thê? Chính thê của hắn ư?

Chúc Ngâm Loan hoàn toàn sững sờ, thậm chí quên cả chớp mắt, nàng nhìn vào khuôn mặt Thẩm Cảnh Trạm, cố gắng tìm kiếm một chút vẻ đùa cợt trên mặt đối phương.

Nhưng nàng không tìm thấy. Đối phương trông rất nghiêm túc, hơn nữa còn nói đến hai lần?

Mặc dù là vậy, nàng vẫn cho rằng hắn đang đùa giỡn với mình, nàng quay mặt đi, giữ vững vẻ mặt của mình, cầu xin: “Thế tử gia đừng đùa giỡn với ta nữa.”

Hắn gật đầu, vẻ nghiêm túc trên mặt không hề giảm: “Hôm nay quá vội vàng, thành ý cầu thân chưa đủ, nên khiến Chúc tiểu thư nghĩ rằng ta đang đùa cợt.”

Lời này của hắn là ý gì? Vẫn chưa xong sao? Hắn nghiêm túc thật sao? Nhưng sao hắn có thể cầu thân nàng? Tại sao hắn lại nghĩ đến việc cầu thân nàng chứ? Chúc Ngâm Loan đã quay mặt đi, lại không nhịn được mà quay trở lại.

Bởi vì chuyện này, nàng không còn sợ hắn nữa, thậm chí còn dám ngước mắt nhìn thẳng vào hắn. Đây có lẽ là ngày nàng nhìn thẳng vào hắn, nhìn hắn nhiều nhất.

“Ngài...” Sau khi quay lại, Chúc Ngâm Loan cũng không biết nói gì.

“Vì sao ngài lại muốn cầu thân ta?” Nếu không phải là đùa cợt thì là vì điều gì?

Nàng thật sự không thể nghĩ ra lý do Thẩm Cảnh Trạm muốn cưới mình. Giả sử nàng chưa từng thành thân bốn năm rồi bị nhà trượng phu hưu thì ngay cả với thân phận và gia thế của một cô nương chưa xuất giá, nàng cũng hoàn toàn không đủ tư cách để xứng đôi với hắn, ngay cả làm thiếp thì sợ rằng cũng sẽ bị soi mói, hoàn toàn không thể bước chân vào Thẩm gia, huống chi là làm chính thê của hắn? Bỏ qua thân phận và gia thế thì còn điều gì nữa chứ? Chẳng lẽ là vì yêu?

Nhắc đến ý nghĩ tình cảm này, bản thân Chúc Ngâm Loan cũng cười khẩy, thật là vô lý hết sức. Nàng và Thẩm Cảnh Trạm chẳng qua chỉ gặp nhau vài lần, làm sao hắn có thể yêu nàng, yêu đến mức muốn cưới nàng làm chính thê được chứ? Thật sự quá khó tin. Đừng nói là nàng không tin, ngay cả bây giờ những lời Thẩm Cảnh Trạm nói trước mặt nàng mà truyền ra ngoài thì cũng sẽ không có ai tin.

“Bởi vì Chúc tiểu thư phù hợp.” Hắn đáp.

“Phù hợp cái gì?” Chúc Ngâm Loan nói là không phù hợp: “Gia thế hai ta quá khác biệt, hơn nữa ta... Ta đã thành thân bốn năm rồi bị hưu, sớm đã không còn là thân hoàn bích*.” 

(*) Chỉ tấm thân trong trắng của người con gái.

Chuyện này nói ra thật không hay, nhất là trước mặt ngoại nam. Nhưng nàng thật sự không biết nên nói gì, Thẩm Cảnh Trạm chỉ nói vài câu đã làm nàng rối loạn. Nàng khao khát quay trở lại lúc ban đầu, dù cho đó là “nói năng lộn xộn vì hoảng sợ” đi chăng nữa. Bất kể là vì lý do gì, chỉ cần hắn đừng nói với nàng chuyện cầu thân nữa. Nàng muốn nhanh chóng quay về.

“Mặc dù hôm nay quá vội vàng, nhưng lời cầu thân này, ta đã phải cân nhắc từng chữ mới nói ra.”

Chúc Ngâm Loan: “...”

Sau một lát, nàng hỏi: “Ngài vẫn chưa nói ta phù hợp làm chính thê của ngài ở điểm nào?” Nàng muốn nghe xem sao.

“Ta không muốn thành thân, nhưng người nhà cứ thúc giục mãi, trước đây ta đã trì hoãn được vài năm, nhưng giờ thì không thể kéo dài thêm được nữa.”

Chuyện hôn sự của Thẩm Cảnh Trạm luôn là đề tài bàn tán ở Kinh Thành. Hắn đã qua tuổi nhược quán từ lâu nhưng vẫn chưa lập gia thất, cũng không nghe thấy người Kinh Thành nói hắn thân thiết với quý nữ nhà nào.

Chỉ có một vị... Là nữ nhi của vị Thái úy nào đó? Trước đây Vệ Minh Yên từng nói với nàng, tên là gì nhỉ...? Nàng không nhớ ra, chỉ nhớ đó là nữ nhi của Thái úy, là hòn ngọc quý trong tay lão sư của hắn, hai người thường xuyên qua lại. Hắn không chọn nữ nhi Thái úy thì thôi, tại sao lại cầu thân nàng? Lúc này đầu óc Chúc Ngâm Loan đang quay cuồng.

“Tại sao ngài cứ mãi không chịu lập gia thất?” Chúc Ngâm Loan hỏi.

Không ngờ, Thẩm Cảnh Trạm lại quay lại nhìn nàng: “...”

Chúc Ngâm Loan không đợi được câu trả lời, chỉ tự mình đoán mò trong lòng, nhưng không ngờ nàng lại vô tình thốt ra câu hỏi: “Chẳng lẽ ngài đã có người trong lòng rồi sao?”

Hắn vẫn nhìn nàng, ánh mắt sâu thẳm, nhưng không nói lời nào.

Vậy là... Thật sự có sao? Thảo nào hắn cứ mãi không chịu lập gia thất. Nhưng người này là ai? Thẩm Cảnh Trạm đã thích đối phương, tại sao không cầu hôn người đó? Với gia thế và phẩm mạo của hắn, chẳng lẽ cũng sợ bị từ chối sao? Rốt cuộc đối phương là ai?

Lúc này Chúc Ngâm Loan thật rất tò mò, nhưng nàng cũng hiểu rõ bốn chữ “phi lễ vật vấn”*. Thẩm Cảnh Trạm đã không muốn nói, nàng cũng không nên hỏi, có lẽ hắn có nỗi niềm khó nói chăng? Nhưng tại sao hắn lại nhìn nàng như vậy? Nàng né tránh ánh mắt của nam nhân: “...” 

(*) Điều không hợp lễ thì không nên hỏi.

Các đốt ngón tay của hắn lại tiếp tục gõ nhịp nhàng lên mặt bàn. Hai người im lặng đối diện nhau một lúc lâu, cuối cùng Thẩm Cảnh Trạm lên tiếng trước, hắn nói với nàng: “Hiện tại tình cảnh của Chúc tiểu thư và ta không khác gì nhau, đều đang ở trong cảnh khốn đốn, chi bằng chúng ta đạt thành thỏa thuận, hợp tác cùng có lợi.”

“Tiểu thư gả cho ta, thay ta ngăn cản sự thúc giục của người nhà, ta cưới tiểu thư, giúp tiểu thư chống lại sự hiếp bức từ Vệ gia và Chúc gia.”

“Hành động này có lẽ hơi giậu đổ bìm leo*, nhưng...” Nhưng cái gì, hắn lại không nói tiếp. 

(*) Lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn mà mưu lợi riêng cho mình.

Chúc Ngâm Loan động lòng, mơ hồ hiểu ra tại sao Thẩm Cảnh Trạm lại cầu hôn mình, đúng là hắn không nói đùa. Công bằng mà nói, xét theo ý nghĩa hắn vừa nói, đây là một mối hôn sự “đôi bên cùng có lợi”.

Cô nương bên cạnh im lặng đã lâu, nhưng vẻ mặt nàng lộ rõ sự dao động. Hắn biết nàng đang suy tính. Vệ gia và Chúc gia đều không dễ đối phó, những năm qua, nàng đã thấm thía điều đó. Quan trọng là hắn hiểu nàng hơn. Lấy lui làm tiến, hắn mới có thể buộc nàng phải lộ diện.

Quả nhiên, nàng hỏi: “Tại sao ngài lại chọn ta?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương