Vào giữa trưa, ánh nắng nhàn nhã chiếu trên đường, trên đường lớn bằng phẳng, một chiếc xe ngựa chậm rãi đi về phía trước, đi theo xe ngựa là bốn con tuấn mã, Bạch Thuật ngồi trước xe, đánh xe ngựa, màn xe mở ra, để cho hắn có thể nghe được cuộc nói chuyện bên trong.
Sở Thiên Hữu? Bạch Thuật cau mày, Từ lúc nào mà các ngươi lại kết thù oán với hắn rồi hả? Lúc trước, khi Bạch Lê ra chiến trường đều có đeo mặt nạ, Sở Thiên Hữu vốn không thể nhận ra mới đúng, chẳng lẽ do Bạch Lê và Tô Tiểu Vũ nhìn hắn không thuận mắt, chủ động đi tìm hắn gây phiền toái?
Tư Thiên Hoán cười nhạt nói, Lúc ở Mặc gia.
Rốt cuộc các ngươi đã làm những gì mà ta không biết rồi. Bạch Thuật nâng trán, tại sao cái gì hắn cũng đều không biết, hắn cũng đi theo bọn họ đến Vân La thành mà.
Ta gặp Sở Thiên Hữu trong rừng, vốn muốn báo thù cho Hoán, nhưng hắn chưa kịp tắt thở, đã được người khác cứu rồi. Tô Tiểu Vũ lười biếng vùi trong ngực Tư Thiên Hoán, cố gắng mở mắt ra, thanh tú ách xì một cái, nói.
Nói vậy người cứu hắn cũng rất lợi hại. Khúc Ngâm cau mày, mặc dù Tư Thiên Hoán và Tiểu Vũ không bị thương, nhưng từ đó tới giờ chỉ một thời gian ngắn, mà có thể đạt tới trình độ này, như vậy so với Tiểu Vũ còn đáng sợ hơn.
Tô Tiểu Vũ gật đầu một cái, khẽ nheo mắt, Hắn khống chế hơi thở trong làn khói đen dày đặc, ta rất thích, ta nghĩ bí quyết Huyết Đồngvà làn khói đen đó có liên quan. Đâu chỉ là thích, nàng ghét sức mạnh Lê Nguyệt Hoa bao nhiêu, thì lại thích làn khói đen đó bấy nhiêu, quả thực là Thánh phẩm để luyện công.
Bạch Thuật kinh ngạc nhìn nàng, thích sao?
Vũ nhi hấp thụ làn khói đen này, võ công tăng lên rất nhiều, sắp đột phá tầng thứ 10 rồi. Tư Thiên Hoán ôm nàng chặt hơn một chút, nhàn nhạt nhìn Bạch Thuật, híp mắt lại không ai thấy rõ được.
Bạch Thuật hiểu ý, nhếch miệng cười một tiếng, Vậy cũng có lợi, lần sau Sở Thiên Hữu trở lại, trực tiếp bắt hắn lại, dùng hắn làm công cụ chuyên dụng cho Tiểu Vũ luyện công, để nàng hấp thụ toàn bộ nội lực của hắn.
Mọi người nghe vậy, khóe miệng đồng loạt co quắp, lời này của hắn đúng là càng nghe càng khó chịu.
Lần sau xuất hiện, chúng ta còn có thể bắt được hắn sao? Khúc Ngâm nhìn Tô Tiểu Vũ, Mới mấy ngày, công lực đã tăng tới mức có thể so chiêu với các ngươi, nếu lần sau gặp lại, có người nào trong chúng ta có thể cản hắn sao?
Hắn để lại bao nhiêu khói đen, Tiểu Vũ chủ tử liền hấp thu hết bấy nhiêu! Tây Vân ngược lại đơn thuần, cười hì hì nói, kết quả là bị Thừa Phong cầm cây quạt gõ vào đầu, mới phát hiện ánh mắt hắn nhìn mình giống như nhìn một người ngu ngốc.
Tô Tiểu Vũ miễn cưỡng liếc Tây Vân một cái, Ngươi muốn ta no chết sao? Mặc dù rất thích, nhưng số lượng cũng phải vừa phải thôi.
Chi —— Tiểu Bạch không ngủ được, ngồi trên bụng Tô Tiểu Vũ, giống như đang suy nghĩ không ngừng quan sát Tô Tiểu Vũ, nghe thấy vậy, đột nhiên kêu lên một tiếng.
Ngươi thật giống một con chuột. Ngân Diện nhìn Tiểu Bạch, con vật này có chỗ nào giống Thần Thú, hắn nghiên cứu thật lâu cũng không thể hiểu được.
Tiểu Bạch trợn trừng mắt, nhảy về phía Ngân Diện, đưa móng vuốt lên cào tay hắn, để lại mấy vệt máu dài, sau đó lại trở về nằm trên bụng Tô Tiểu Vũ, tuy nhiên những việc này cũng chỉ xảy ra trong chớp mắt.
Mọi người đều kinh ngạc nhìn Tiểu Bạch, tốc độ thật nhanh.
Tiểu Bạch kiêu ngạo ngẩng đầu, nhìn sắc mặt Ngân Diện đen kịt, càng thêm vui vẻ, trực tiếp ôm bụng cười, nhưng cũng chỉ phát ra tiếng Xèo xèo —— , thật sự rất giống một con chuột, ừ, so sánh với chuột vẫn còn dễ nghe hơn một chút.
Này, ngươi vừa kêu cái gì? Tô Tiểu Vũ bấm tay gõ cái đầu nhỏ của nó, nhẹ nhàng nhìn chằm chằm nó, tiểu tử này thật không biết nhẫn nhịn, cứ đắc chí như vậy cũng không tốt?
Tiểu Bạch sững sờ, đột nhiên trừng lớn mắt, nhảy lên trên vai nàng, đưa móng vuốt nhỏ ra giơ đến trước mặt Tư Thiên Hoán, lắc lắc bộ lông trắng trên người phóng ra một ít linh khí, sau đó nhảy lên trên tay Tô Tiểu Vũ, chỉ chỉ ngón tay của nàng, lại chỉ vào Tô Tiểu Vũ, lắc đầu, toàn bộ chân tay, móng vuốt đều dang rộng ra, nằm trên tay nàng, run rẩy co quắp hai cái.
Hừ, còn biết sợ ta hấp thụ nhiều khói đen sẽ no chết, sao hôm qua không thấy ngươi như vậy!
Mọi người đều nhìn mà không hiểu, chỉ có Tô Tiểu Vũ là người trong cuộc mới hiểu ý của nó, trong mắt mang theo ý cảnh cáo, cẩn thận từng li từng tí liếc mắt nhìn Tư Thiên Hoán, thấy hắn dịu dàng nhìn mình, không hề chú ý đến Tiểu Bạch một chút nào, âm thầm thở dài một hơi.
Ta đã hiểu. Thấy nàng thở dài, khóe miệng Tư Thiên Hoán nở nụ cười, lạnh nhạt nói, thấy thân thể tiểu nữ nhân trong lòng mình cứng đờ, lặng lẽ vùi đầu vào trong ngực hắn, không khỏi thu hồi nụ cười, hừ nhẹ một tiếng, sau này sẽ tính sổ với nàng, tán thưởng nhìn Tiểu Bạch một cái, đến gần Tô Tiểu Vũ lấy bình thuốc trong ngực nàng ra ném cho nó.
Tiểu Bạch mỹ mãn ôm bình thuốc, trốn vào một góc từ từ thưởng thức.
Bạch Lê, từ khi nào mà ngươi có thể hiểu được ngôn ngữ của thú rồi? Bạch Thuật không hiểu nhìn Tư Thiên Hoán và Tiểu Bạch đang trao đổi ánh mắt, cục bông đó chỉ xoay người uốn éo, nhảy lên, sao Bạch Lê lại hiểu được nó muốn nói gì.
Cầm đi nghiên cứu mấy ngày, ngươi cũng có thể hiểu được. Tư Thiên Hoán cười cười, xách Tiểu Bạch lên, ném cho Bạch Thuật, buộc Tiểu Bạch phải dùng linh khí để nhẹ nhàng đáp xuống, như vậy võ công sẽ tiến bộ không ít.
Bạch Thuật thích thú nhận lấy Tiểu Bạch, đang muốn nói gì đó để bồi dưỡng tình cảm với nó, lại thấy tiểu tử đó cầm một viên thuốc, híp mắt lại giống như đang cười, sau đó đưa cho hắn.
Bạch Thuật bỗng nhiên được đối xử tốt mà e sợ, nhận lấy viên thuốc, không chút do dự bỏ vào trong miệng, Tiểu Bạch hài lòng nhìn, kêu Xèo xèo —— hai tiếng, nhưng nếu chú ý nhìn kỹ, có thể thấy được ý trêu tức trong mắt nó.
Khúc Ngâm nhíu mày, không đồng ý nhìn Tiểu Bạch một cái, sau đó lấy từ trong ngực ra một bình thuốc nhỏ, đưa cho Bạch Thuật.
Sao vậy? Bạch Thuật nhận lấy bình thuốc, hỏi, sao bọn họ lại lần lượt đưa thuốc cho hắn?
Khúc Ngâm bật cười, cúi người xuống gõ đầu Tiểu Bạch, Bướng bỉnh, sao có thể đưa độc dược cho người khác, không phải ai cũng bách độc bất xâm.
Mặt Bạch Thuật tối sầm lại, lập tức mở nắp bình ra lấy một viên thuốc giải ra nuốt xuống, cúi đầu nhìn Tiểu Bạch, thấy nó híp mắt, hình như đang cười nhạo mình, sắc mặt không khỏi tối đen một chút.
Mà Tiểu Bạch nghe giọng nói nhẹ nhàng, dịu dàng của nàng, chợt cảm thấy cả người thoải mái, thân thể run lên, nhảy vào trong ngực Khúc Ngâm, phóng ra linh khí giống như đang lấy lòng nàng, chọc Khúc Ngâm cười khẽ, Ta không thể luyện võ, ngươi có cho linh khí, ta cũng không dùng được.
Tiểu Bạch nghe vậy, nửa ngày không cử động, đột nhiên kêu lên Xèo xèo —— , có thể luyện võ, Khúc mỹ nhân có thể khôi phục võ công!
Nàng bị đả thương kinh mạch cũng có thể khôi phục võ công? Tô Tiểu Vũ lập tức ngồi dậy, vui mừng xách Tiểu Bạch lên, mặc dù vừa rồi nàng không nhìn thấy chuyện gì xảy ra, nhưng nghe đoạn đối thoại của bọn họ, cùng với việc nàng tương đối hiểu rõ Tiểu Bạch, nên hiểu được ý của nó.
Có thể không? Mặc dù nhìn Khúc Ngâm bình tĩnh, nhưng trong lòng thật ra rất nhiệt tình, vì vậy nghe thấy lời nói của Tô Tiểu Vũ, vui vẻ trợn to mắt.
Tô Tiểu Vũ nhìn Tiểu Bạch, Tiểu Bạch hả hê gật đầu một cái, Thần Thú như nó linh khí dồi dào, có cái gì mà không làm được .
Sau này lúc ngươi ngủ, hãy mang theo Tiểu Bạch, lấy linh khí của nó tu dưỡng kinh mạch của ngươi, chờ đến khi tốt lên, võ công của ngươi sẽ có thể khôi phục. Tô Tiểu Vũ cũng rất vui vẻ, Khúc Ngâm mất đi võ công, mặc dù không nói gì, nhưng nàng biết Khúc Ngâm rất khổ sở, bây giờ lại có cơ hội giúp nàng khôi phục lại, dĩ nhiên không có gì tốt hơn!
Ừm! Khúc Ngâm cười cong mắt, cảm giác vui sướng cũng sắp lây sang người khác, người trên xe ngựa cũng không tự chủ được nở nụ cười.
Sau này hãy mang theo nó bên người đi. Tư Thiên Hoán nhận lấy Tiểu Bạch từ trên tay Tô Tiểu Vũ, vứt vào trong lòng Khúc Ngâm, mặt cười nhạt, ánh mắt chân thành.
Khúc Ngâm cảm kích gật đầu một cái, Cám ơn!
Ngươi là bằng hữu của Vũ nhi, không cần phải cảm ơn ta. Tư Thiên Hoán vuốt vuốt mái tóc đen của Tô Tiểu Vũ, lạnh nhạt nói, trong mắt chợt lóe lên một tia sáng khác lạ.
Bạch Thuật thấy hắn đột nhiên rộng lượng cảm thấy có chút kỳ quái, thấy bộ dạng Tô Tiểu Vũ nén cười, và Tiểu Bạch đang xù lông trong ngực Khúc Ngâm, liền sáng tỏ, khóe miệng không khỏi nâng lên.
Tô Tiểu Vũ nhẹ nhàng nhéo cánh tay Tư Thiên Hoán, thầm mắng hắn giả nhân giả nghĩa, ném Tiểu Bạch cho Khúc Ngâm, sau này Khúc Ngâm và Tiểu Bạch cũng sẽ không đến tìm nàng nữa, mục đích của hắn vốn là cái này đi!
Tư Thiên Hoán hạ mắt xuống, cười như không cười nhìn nàng, ta chính là muốn như vậy, nàng có ý kiến gì sao?
Tốt lắm, về sau các ngươi ra cửa nếu đụng phải Sở Thiên Hữu, nên trốn xa một chút. Bạch Thuật nói với đám người Bạch Ngọc.
Vâng Bạch Ngọc lên tiếng, xoay người ra khỏi xe ngựa, đi đến ngựa của mình nhảy lên, những người khác cũng cưỡi ngựa đuổi theo.
Tiểu Vũ, sao ngươi lại buồn ngủ như vậy? Khúc Ngâm thấy Tô Tiểu Vũ vẫn ngáp dài, nhíu mày, Tối hôm qua ngủ không ngon sao?
Tô Tiểu Vũ vốn đang ngáp, đột nhiên dừng lại, sững sờ nhìn Khúc Ngâm, giật giật khóe miệng, nhưng lại nói không nên lời, chỉ có thể đỏ mặt.
Tư Thiên Hoán không nhịn được cúi đầu trêu chọc, ở bên tai nàng nhẹ giọng nói, Thế nào, xấu hổ? Hôm qua thật là. . . . . .
Tô Tiểu Vũ mặt đã đỏ đến mức có thể nhỏ ra máu, hít sâu mấy cái, hung hăng nhéo cánh tay Tư Thiên Hoán, bị nhéo đau, thân thể hắn cứng đờ, nhưng cũng không dám oán trách.
Chậc chậc, ngươi cũng là người từng trải, sao lại không nhìn ra chứ? Bạch Thuật hài hước nhìn Tư Thiên Hoán và Tô Tiểu Vũ, sau đó nói với Khúc Ngâm.
Khúc Ngâm sững sờ, lúng túng ho một tiếng, cúi đầu tiếp tục trêu chọc Tiểu Bạch.
Bạch Ngọc, đón lấy chủ tử của ngươi. Tư Thiên Hoán cụp mắt vuốt tóc Tô Tiểu Vũ, lạnh nhạt nói, không chờ Bạch Thuật phản ứng lại, hắn liền bị một cỗ sức mạnh đánh bay ra khỏi xe ngựa, Bạch Ngọc vừa đúng lúc dừng ngựa, vững vàng đón được Bạch Thuật, bất đắc dĩ thở dài, Chủ tử, sao ngươi lại chọc thiếu gia rồi?
Tư Thiên Hoán! Bạch Thuật sau khi ngồi vững vàng, mặt đen lại gầm nhẹ, hiển nhiên là đã nổi giận, nếu không hắn sẽ gọi hắn là Bạch Lê.
Chỉ là, hắn tức giận là chuyện của hắn, người ngồi bên trong lại không hề có chút phản ứng chút nào.
Khụ khụ, hôm nay thời tiết không tệ, ta đi phơi nắng. Khúc Ngâm thấy Bạch Thuật bị đá ra ngoài, sờ mũi một cái, tự giác chui ra ngoài, còn không quên buông màn xe xuống.
Tư Thiên Hoán, ngươi làm gì đấy? Tai Tô Tiểu Vũ đã đỏ hết, nhưng mặt lại đen lại, mắt lóe lên ý lạnh nhìn Tư Thiên Hoán.
Ngoan, ngủ đi, không cần để ý đến những người không có phận sự. Tư Thiên Hoán đối với thái độ của nàng làm như mắt điếc tai ngơ, nhàn nhạt cười nói, nha đầu này thể lực không tốt, cần phải bồi bổ nhiều.
Dĩ nhiên, lời này hắn sẽ không nói ra.
Da mặt thật dày. Tô Tiểu Vũ mím môi, đưa tay nắn khuôn mặt c�