Xuyên Vào Trường Quân Đội Alpha, Bị Các Thiếu Gia Quý Tộc Bao Vây

Chương 5

Trước Sau

break

Nữ sinh Alpha xui xẻo đó chính là Ngải Lật.

Nghĩ đến đây, bác sĩ cẩn thận nhìn về phía thiếu gia quý tộc trước mặt, cậu vẫn bình thản như không có chuyện gì xảy ra, chẳng giống như cái ngày xảy ra sự cố ấy, khi cậu ôm cô gái cả người dính đầy máu đạp văng cửa phòng y tế với vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng, trông đáng sợ đến mức chẳng còn giống con người.

… Nghe nói rằng cô bé đó, cũng chính là Ngải Lật, bị dị thú tiêm độc tố vào người, vì đã chắn một đòn cho Muleyer đang ở trong vòng giao chiến với dị thú lúc đó.

Bác sĩ cũng là sau này mới nghe được những lời đồn từ đồng nghiệp.

Khi Ngải Lật được đưa vào phòng y tế, vết thương của cô rất nghiêm trọng, các cơ quan có chức năng duy trì sự sống gần như đã ngừng hoạt động, có thể tưởng tượng được, nếu không có sự che chở của cô gái đó, rất có thể Muleyer sẽ phải bỏ mạng tại đây.

Tương tự, nếu không có sự kiêu ngạo và kiên trì xuất phát từ giới quý tộc của thiếu gia Muleyer, sau sự kiện đó, cậu cứ như một chú mèo kiêu kỳ rụt rè âm thầm báo đáp ân tình, giúp đỡ đối phương trong bóng tối, thì e rằng cô bé đó giờ đây cũng không thể tiếp tục ở lại ngôi trường quân đội này nữa.

“Nếu chưa điều tra rõ ràng, vậy thì cứ để cô ấy phòng y tế nhiều hơn như bình thường, anh gửi cho giáo quan Claude bản báo cáo kiểm tra mới nhất của cô ấy luôn nhé.”

“Vâng, tôi hiểu rồi.” Bác sĩ lập tức lấy lại tinh thần. Nhìn vào gương mặt lạnh lùng dường như đang suy nghĩ điều gì đó của của Muleyer, hắn hỏi: “Cho tôi hỏi có cần tôi xin cho cô ấy một tờ giấy phép xin nghỉ nữa không?”

Muleyer trầm ngâm một lát: “Không cần, giáo quan chắc đã hiểu rõ tình hình rồi, tóm lại cô ấy cần phải rèn luyện và phục hồi.”

“Trước khi cô ấy hoàn toàn hồi phục, tôi vẫn sẽ định kỳ đến chỗ anh hỏi thăm tình hình cô ấy, anh nhớ chăm sóc tốt cho cô ấy… còn nữa.”

Bác sĩ bất đắc dĩ mỉm cười, rất quen thuộc tiếp lời thiếu gia nói: “Tôi hiểu rồi, thiếu gia, nhưng bây giờ cô bé ấy đã chuyển về lại ký túc xá, để kịp thời nắm bắt tình hình hồi phục của cô ấy, tôi nghĩ tốt nhất nên có người ở bên cạnh chăm sóc cô ấy.”

Muleyer cúi đầu, nghe thấy những lời này, cậu khẽ gật đầu nói: “Nếu cần thiết, vậy thì để tôi làm.”

“Tôi sẽ để ý đến cô ấy.” Cậu dừng lại một chút, rồi bổ sung thêm.

“…”

Thiếu gia à, có phải vừa rồi ngài vẫn luôn chờ tôi nói ra những lời này có đúng không?

Bác sĩ mỉm cười, gọng kính phản chiếu ánh sáng, thầm nghĩ.

Muleyer không biểu lộ cảm xúc, sau đó bình tĩnh nhìn hắn rồi nói ra những lời xác nhận suy đoán của hắn: “Mấy ngày này, đúng lúc tôi có tiếp xúc với cô ấy vài lần, trùng hợp cũng học cùng lớp, tôi vô tình quan sát được biểu hiện của cô ấy trong lớp học một vài lần, có một số việc vẫn cần hỏi anh.”

Đúng lúc, trùng hợp, vô tình… Thiếu gia à.

Bác sĩ tiếp tục mỉm cười, cũng không nói gì.

“Chi tiết rất nhiều, không tiện nói ra miệng.” Muleyer nói: “Tôi sẽ về sắp xếp lại rồi ghi chú thành bản giấy.”

… Hả, cố gắng dữ vậy?

“Đến lúc đó, tôi sẽ đưa cho anh tất cả những thông tin tôi ghi chép về cô ấy lúc đầu, vả cả những thông tin về cô ấy cho đến lần tiếp theo tôi đến.”

Bác sĩ: “…”

Nói cách khác, ngài đã bắt đầu ghi chép từ lâu rồi phải không! Thiếu gia, ngài rốt cuộc đã âm thầm theo dõi người ta bao lâu rồi vậy?

Nếu đã quan tâm như thế, tại sao lúc đầu đến bệnh viện thăm cô ấy, ngài cứ luôn giữ cái mặt lạnh lùng chi vậy! Khiến cô bé đó vừa gặp ngài xong đã lo lắng kéo hắn qua hỏi trước đó có phải cô ấy đã từng đắc tội với ngài hay không.

Nội tâm bác sĩ bình tĩnh nhìn thấu tất cả sự thật, nhưng bề ngoài vẫn duy trì nụ cười nghề nghiệp, không nói gì.

Sau khi thiếu gia Muleyer bàn bạc xong mọi việc, bác sĩ tiễn cậu ra cửa. Tuy nhiên, ngay khi Muleyer vừa bước ra khỏi cửa, cậu bỗng hơi dừng lại, diện mạo tuấn tú và thẳng thắn, mang theo khí chất trầm tĩnh và xa cách.

“Đúng rồi, bác sĩ.” Cậu lại mở miệng, giọng điệu nhẹ nhàng: “Nghe nói sau khi cô ấy hồi phục, trí nhớ không xuất hiện vấn đề.”

Bác sĩ lập tức cúi người đáp: “Đúng vậy, quả thật là như vậy, ngoài những điều tôi nói với ngài, mọi thứ của cô bé đều rất bình thường.”

Thiếu niên với mái tóc đen và đôi mắt xanh quay đầu lại, cằm hơi siết chặt, yết hầu ẩn dưới cổ áo quân phục không tự chủ mà nhẹ nhàng di chuyển.

Cậu nói xong câu đó thì rơi vào im lặng, trong phòng tĩnh lặng không một tiếng động.

“Ngài còn có thắc mắc gì không?” Sau một hồi lâu, bác sĩ do dự mở miệng.

Ánh nắng buổi chiều chiếu sáng bóng hình lạnh lẽo, kiêu ngạo trước mặt, không biết có phải là ảo giác của bác sĩ hay không, trong một khoảnh khắc, hắn nghe thấy hơi thở vẫn luôn ổn định bên tai bỗng ngừng lại, giống như thiếu niên Alpha xuất thân từ quý tộc Bắc Địa, được giáo dục nghiêm khắc lại bất ngờ lộ ra một chút khó hiểu và ngây ngô của tuổi trẻ.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương