Thẩm Kiều Kiều thấy cái nồi sắp cháy thủng đến nơi, nên cô liền tốt bụng nhắc nhở: "Rau cháy rồi kìa!"
Mẹ Thẩm hoảng hốt chạy ra ngoài, bên ngoài vang lên một tràng tiếng loảng xoảng. Tâm trạng Thẩm Kiều Kiều rất tốt, cô tự nhiên mở tủ lạnh, bên trong có nho, cô không khách khí lấy ra ăn cùng Tiêu Nguyệt Nguyệt.
Cha Thẩm mồ hôi nhễ nhại trở về, xách theo một quả dưa hấu. Vừa rồi Thẩm Tiểu Bảo la lối đòi ăn dưa hấu, cho dù trời nắng chang chang, ông ta cũng không ngần ngại đi mua.
Mẹ Thẩm thấy ông ta về liền lập tức mách tội: "Con gái tốt của ông đánh Tiểu Bảo bầm dập hết cả người rồi!"
Cha Thẩm biến sắc, lao vào nhà thấy cháu trai cưng đang ngồi dưới đất vẻ mặt tủi thân, mặt khóc đỏ hoe, còn đứa con gái ngỗ ngược thì đang thong thả ăn nho của cháu trai mình. Thật là vô lý!
Cơn giận đã bốc lên đến đỉnh đầu, nhưng cha Thẩm đã cố gắng kìm nén lại, ông ta còn nặn ra một nụ cười hiền từ vô cùng giả tạo: "Kiều Kiều, Nguyệt Nguyệt, cha đặc biệt mua dưa hấu cho hai đứa này, để vào tủ lạnh một lúc là ăn được."
Thẩm Tiểu Bảo lăn lộn trên đất, vừa khóc vừa la hét đòi đuổi Thẩm Kiều Kiều và Tiêu Nguyệt Nguyệt rời đi: "Dưa hấu là của cháu, không cho chúng nó ăn, ông nội bảo chúng nó cút đi..."
Thẩm Kiều Kiều cười lạnh một tiếng, ăn xong quả nho cuối cùng, cô liền kéo Tiêu Nguyệt Nguyệt đi ra ngoài.
Sắc mặt cha Thẩm thay đổi, ông ta đột nhiên túm lấy Thẩm Tiểu Bảo, dùng sức tát một cái. Ra tay đánh đứa cháu trai cưng, mà người đau lại là ông ta. Nhưng không nỡ ta tay thì sao lấy được bốn vạn tám chứ? Ông ta phải nhẫn tâm một chút mới được!
Thẩm Tiểu Bảo bị đánh đến ngây người, cậu ta ngơ ngác nhìn cha Thẩm, đây là lần đầu tiên ông nội đánh cậu ta.
Một lúc lâu sau, cậu ta mới phản ứng lại, há miệng gào lên, khóc còn thảm hơn cả cha mẹ chết.
Cha Thẩm cười nói: "Kiều Kiều, Tiểu Bảo không nghe lời, cha đã dạy dỗ nó rồi. Con đừng so đo với trẻ con, lát nữa anh chị dâu con và Tiểu Minh đều về, cả nhà mình cùng ăn cơm nhé!"
Thẩm Kiều Kiều hừ một tiếng, ngồi xuống. Cô vốn dĩ không có ý định đi, nợ còn chưa đòi xong mà, màn kịch hay còn ở phía sau!
Vợ chồng Thẩm Cường và Thẩm Minh lần lượt trở về. Cha Thẩm đã dặn trước, nên bọn họ đối với Thẩm Kiều Kiều cũng khá khách sáo, ít nhất là lúc ăn cơm, không khí vẫn còn vui vẻ hòa thuận. Chỉ là...
Thẩm Tiểu Bảo đột nhiên la lớn: "Con muốn ăn đùi gà!"
Vừa nãy cậu ta đã ăn một cái đùi gà rồi, cái còn lại Thẩm Kiều Kiều cũng vừa mới gắp cho Tiêu Nguyệt Nguyệt.
Tiêu Nguyệt Nguyệt theo phản xạ nhìn Thẩm Kiều Kiều, cô bé sợ mẹ sẽ bị cậu cả đánh, thật ra cô bé không ăn đùi gà cũng không sao cả.
"Ăn đi con."
Thẩm Kiều Kiều rất bình tĩnh, dường như cô chẳng quan tâm đến tiếng khóc lóc của Thẩm Tiểu Bảo, cô còn gắp một miếng thịt lớn ở phần bụng cá, từ tốn ăn.
Thẩm Kiều Kiều còn thầm nhận xét, tay nghề nấu nướng của mẹ Thẩm không tệ, món cá chim trắng hấp này vô cùng tươi ngon!
Thẩm Tiểu Bảo gào khóc nửa ngày trời mà vẫn không có được đùi gà, bao nhiêu tủi thân tích tụ trong ngày hôm nay bỗng chốc bùng nổ, cậu ta gân cổ lên khóc lớn.
"Con muốn ăn đùi gà, không cho đồ ăn hại ăn, đùi gà là của con..." Sau đó, Thẩm Tiểu Bảo ngồi phịch xuống đất, chân tay múa loạn xạ, bất chấp tất cả mà làm loạn.