Thẩm Mộng Dao thật sự cạn lời. Rốt cuộc là ai không biết liêm sỉ chứ? Cả nhà này thật là dám nói!
Một mình Thẩm Mộng Dao đương nhiên không địch lại được cả nhà họ, nhưng những người hàng xóm xung quanh lại không nhịn được nữa.
"Bị bệnh thì phải tốn tiền chữa trị, đó là chuyện bất đắc dĩ. Mọi người nói vậy là quá đáng rồi, sao lại có thể mắng người ta là sao chổi?"
"Đúng vậy, ai mà chẳng có lúc ốm đau? Thẩm Đại Cẩu cũng là người nhà họ Thẩm, sao có thể bỏ mặc người ta được?"
"Đều là người một nhà, không thể tính toán rõ ràng như vậy được. Hiện giờ muốn phân gia, thì cũng phải trả lại phần của người ta chứ!"
"Không sai, nhà cửa chia cho họ cái tệ nhất, tiền bạc phải bù đắp cho người ta một chút. Huống hồ còn đang ốm đau, đúng là lúc cần tiền nhất, không thể làm người ta lạnh lòng!"
Bà Thẩm bực mình đám người xem náo nhiệt này. Liên quan gì đến họ mà cứ xen vào!
"Tất cả im miệng cho tôi!" Bà Thẩm chống nạnh, chỉ tay mắng. "Đứng đấy nói thì không đau lưng à? Việc gì đến các người? Đừng có nhìn nữa, cút hết cho tôi! Đây là chuyện nhà chúng tôi, không đến lượt các người làm chủ!"
Dù sao kịch cũng diễn xong rồi, bà Thẩm cảm thấy nắm tiền trong tay mình là chắc ăn nhất.
"Bà thật là không biết lý lẽ gì cả!"
"Đúng vậy, cù nhầy, vô lý!"
Đúng lúc này, trưởng thôn xuất hiện!
Ở vùng quê nhỏ bé, trưởng thôn rất có tiếng nói. Lời của dân làng có thể không để ý, nhưng trưởng thôn là người tuyệt đối không thể đắc tội. Vì vậy, bà Thẩm vẫn phải nể mặt đôi chút.
"Ấy chà, trưởng thôn, đêm hôm khuya khoắt thế này, chút chuyện cỏn con trong nhà chúng tôi tự giải quyết được, sao dám làm phiền ông phải ra mặt chứ!" Bà Thẩm khách sáo.
"Nhà các người làm ầm ĩ như vậy, tôi có thể không đến xem sao?" Trưởng thôn nghiêm túc nói.
"Trưởng thôn, ông phải làm chủ cho con và bố mẹ con!" Thẩm Mộng Dao vội vàng nói.
Bà Thẩm không muốn để cô giành nói trước, bà ta giành lời: "Trưởng thôn, con bé này nói bậy bạ thì thôi đi, còn đòi phân gia. Được, vậy thì phân gia! Ông làm người chứng kiến!"
"Từ hôm nay trở đi, nhà nó sẽ tách khỏi nhà họ Thẩm. Chỉ riêng nhà nó tách ra thôi, lão Nhị, lão Tam vẫn sống chung với vợ chồng già chúng tôi!" Bà Thẩm nói. Bà ta đương nhiên sẽ không hoàn toàn phân gia, nếu không lấy đâu ra con dâu hầu hạ?
"Không được, các người làm vậy là hồ đồ!" Trưởng thôn nghiêm khắc từ chối. "Tình hình hiện tại mà phân gia, các người chính là đẩy Thẩm Đại Cẩu vào chỗ chết, sao có thể được?"
Làm người phải có đạo đức tối thiểu.
"Không phải tôi muốn chia, là con bé Tiểu Nha này đòi chia!" Bà Thẩm lập tức chối bỏ trách nhiệm, giả vờ vô tội.
"Trưởng thôn, phân gia là con nói!" Thẩm Mộng Dao không hề nao núng, đứng thẳng người.
"Ban đầu con cũng không muốn phân gia, nhưng bà nội không chịu cho tiền để chúng con chữa bệnh cho bố. Bây giờ chúng con không cầu xin gì khác, chỉ cầu xin có được chút tiền để mời thầy lang chữa bệnh cho bố, những thứ khác chúng con không cần, cũng không tranh giành gì!"
Thẩm Mộng Dao vừa nói như vậy, dân làng càng cảm thấy nhà họ Thẩm không ra gì, còn không bằng một đứa trẻ hiểu chuyện.
"Tiểu Nha à, nhất định phải phân gia sao?" Trưởng thôn vẫn không đồng ý, cảm thấy sau khi phân gia, nhà này bệnh tật như vậy, biết sống sao đây?
Lấy được hai đồng cũng chưa chắc đã ổn!