Tiểu Thư Nhà Tài Phiệt Những Năm 80

Chương 28 Họ Tô có họ hàng nước ngoài trở về rồi!

Trước Sau

break

Tô Tiến Sơn bước vào, chẳng hề căng thẳng, tự tìm ghế ngồi xuống: “Bí thư Lưu, đến ngụm nước cũng không có à?”

Lưu Tam Căn nói: “Công an tìm ông, uống nước làm gì?”

“Tìm tôi có việc, chứ đâu phải tôi phạm tội, sao lại không xứng uống nước?” Tô Tiến Sơn thản nhiên đáp. Chủ yếu là không làm việc trái lương tâm nên không sợ: "Làm bí thư thôn mà khinh dân thế à?”

Có người ngoài ở đây, Lưu Tam Căn không tiện cãi cọ, đành bảo cán bộ khác rót cho Tô Tiến Sơn một cốc nước.

Uống xong, Tô Tiến Sơn mới hỏi: “Đồng chí công an, rốt cuộc là chuyện gì? Nhà tôi đều là người lương thiện, chưa từng làm chuyện xấu.”

Tiểu Lý nói: “Anh yên tâm, không ai phạm tội. Tôi chỉ hỏi chút tình hình. Đồng chí Tô Tiến Sơn, tên cũ của anh là Tô Kim Sơn, đúng không?”

Tô Tiến Sơn không ngờ lại hỏi chuyện này, nghĩ thầm đổi tên cũng đâu phạm pháp, liền gật đầu: “Đúng, đó là tên thời cũ rồi. Tôi cầu tiến nên đổi tên.”

Tiểu Lý ghi chép rồi hỏi tiếp: “Cha anh là Tô Phúc Điền phải không?”

“Đúng.”

“Anh có chú không?” Tiểu Lý hỏi.

Lần này Tô Tiến Sơn thật sự thấy lạ. Chuyện gì thế này? Điều tra hộ khẩu mà hỏi cả chú hai?

Bên cạnh, mắt Lưu Tam Căn sáng lên, chẳng lẽ họ hàng bên ngoài của nhà họ Tô phạm tội gì rồi?

“Tiến Sơn à, tôi nhớ ông có một người chú hai thì phải. Hình như tôi từng nghe ba tôi nhắc tới. Dạo trước đi ngang mộ ba ông, tôi còn thấy bên cạnh có một ngôi mộ, nói là chú hai Tô Phúc Sinh của ông.” Lưu Tam Căn cười nói.

Tô Tiến Sơn liếc ông ta một cái: “Tôi đúng là có chú hai tên Tô Phúc Sinh, nhưng đã rời khỏi đây từ rất sớm, trước khi lập quốc rồi. Lúc đó tôi mới vài tuổi, chẳng nhớ rõ. Chú đi rất nhiều năm rồi mà không có tin tức gì. Ba tôi nghĩ chú đã chết, nhưng ông vẫn luôn nhớ thương người em này. Trước khi mất, ba tôi dặn tôi lập cho chú một ngôi mộ.”

Tiểu Lý hỏi: “Hồi đó nhà ông còn bán thân làm nô cho nhà Hoắc địa chủ phải không?”

Nghe nhắc tới Hoắc địa chủ, mặt Tô Tiến Sơn đen lại: "Đúng là có chuyện đó. Xã hội cũ mà, bán hết ruộng đất vẫn không đủ ăn, chỉ còn cách ấy. Chú hai tôi chính là không muốn làm việc cho địa chủ nên mới bỏ đi.”

Tiểu Lý gật đầu, tiếp tục ghi chép, rồi hỏi Lưu Tam Căn: “Ông ấy nói có đúng không?”

Lưu Tam Căn gật đầu: “Đúng.” Ông ta không ưa nhà họ Tô nên điều tra rất kỹ tình hình nhà họ.

Tiểu Lý đối chiếu với thông tin sở trưởng đưa, lập tức xác nhận đều trùng khớp hết!

Đây chính là họ hàng mà đồng bào nước ngoài đang tìm!

Trong lòng Tiểu Lý dâng trào cảm giác thỏa mãn khi hoàn thành nhiệm vụ, còn có thêm niềm vui giúp người ta đoàn tụ.

Giúp người ta tìm người thân, chứng kiến cảnh cả nhà đoàn viên đúng là chuyện đẹp biết bao!

Tiểu Lý nở nụ cười: “Không sai rồi!”

Lưu Tam Căn hỏi: “Đồng chí, không sai cái gì? Vậy là xong à?”

Ngay cả Tô Tiến Sơn cũng vểnh tai lên: “Đồng chí công an, rốt cuộc anh hỏi những chuyện này để làm gì? Tôi nghe mà hồ đồ quá. Chẳng lẽ thật sự là chú hai ở bên ngoài gây ra chuyện gì rồi? Nhưng chẳng phải chú hai đã chết từ lâu rồi sao? Nếu còn sống, sao bao nhiêu năm nay chú hai không về?”

Tiểu Lý thần bí nói: “Là vì ông ấy không về được ông ấy ra nước ngoài rồi!”

“…!!!”

Cả văn phòng thôn lập tức chấn động.

Ra nước ngoài đối với người thôn Tiểu Hoắc mà nói, đó là chuyện cực kỳ xa lạ, nghe cũng hiếm. Không ai ngờ bên cạnh mình lại có người từng ra nước ngoài.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc