Cô thì có tiền, nhưng không có nhiều tem phiếu! Hay là ngày mai đến đơn vị đổi với đồng nghiệp?
[Cháu ngoan, tuy bà không có nhiều tem phiếu, nhưng nếu cháu đã muốn ăn như vậy, thì bà sẽ nghĩ cách mua cho cháu, coi như kết bạn vậy.]
[Cảm ơn bà thím, vậy cháu tặng bà mười tấn than đá và mười nghìn viên than tổ ong nhé! Bà thím, sản lượng trên đất của bà cao như vậy, chẳng lẽ mỗi mảnh đất rộng một mẫu sao?
Haiz, một mảnh đất của cháu dài và rộng đều sáu mét, mười mảnh đất cũng không bằng một mảnh đất của bà. Bà đúng là sắp giàu to rồi!]
Hừ, chả trách anh ta chỉ có thể làm cháu!
Lam Mạt cuối cùng cũng cảm thấy cân bằng, xuyên không đến thập niên 60 thiếu thốn vật chất thì đã sao? Chị đây cũng là người có không gian, muốn lương thực có lương thực, muốn đất có đất.
Tít tít tít, một gói quà lớn xuất hiện trên màn hình, Lam Mạt kích động đến run tay, mười tấn than đá và mười nghìn viên than tổ ong nhanh chóng được chuyển vào kho.
[Cháu ngoan, cảm ơn món quà của cháu, ngày mai bà sẽ đi mua kẹo cho cháu nhé!]
[Vâng ạ, bà thím, cháu đợi nhé! Bà thím có nhiều đất, sau này cháu sẽ thường xuyên đến không gian của bà chơi. Bà thím phải trồng nhiều rau vào nhé, đừng trồng nhiều hoa quả, cháu ở Nam Phi ăn hoa quả đến phát ngán rồi. Lần sau cháu sẽ gửi cho bà một ít loại quả kỳ lạ ở đây cho bà nếm thử.]
[...]
Sau khi nói chuyện với "Nhà có mỏ, không lo không sợ" xong, Lam Mạt đang định đi "hái trộm" nông sản của những người bạn khác thì có người gõ cửa phòng cô.
"Mạt Mạt, Mạt Mạt, mau ra giúp mẹ làm cá."
Haiz, để "hái trộm" sau vậy, Lam Mạt vội vàng ra khỏi không gian.
Tô Mệ làm việc không cẩn thận bằng Lam Mạt, làm cá mấy lần đều làm vỡ mật cá, khiến cá nấu xong có vị đắng.
Nguyên chủ Lam Mạt khi học y ở trường, môn giải phẫu lúc nào cũng đạt điểm tuyệt đối, khả năng thực hành cũng rất tốt.
Mỗi lần đến tiết thực hành, dù là ếch xanh, chuột bạch, thỏ hay vịt, cô đều không bỏ qua con nào.
Năm ngoái, dịp Tết, Tô Mệ đưa cho Lam Mạt một con cá trắm cỏ nặng mười mấy cân bảo cô làm.
Cuối cùng cô đã "xử lý" con cá trắm cỏ đó một cách hoàn hảo, đầu là đầu, đuôi là đuôi, lột da, lọc thịt, rút xương, làm thành năm món ăn khác nhau.
Canh đầu cá nấu đậu phụ, canh chua lòng cá, cá hấp, xương cá chiên giòn, phần da cá còn lại dùng để làm nộm.
"Mẹ, hôm nay mẹ mua cá chép à?"
"Ừ, đi muộn nên chỉ còn lại vài con cá chép không ai mua, mẹ liền mua một con. Mạt Mạt à, ngày kia là sinh nhật hai mươi tuổi của con rồi, hay là chúng ta làm vài mâm cơm ở nhà, mời đồng nghiệp của con đến ăn nhé? Tiện thể mời cả ông bà ngoại và cậu của con đến nữa."
"Mẹ, con mới hai mươi tuổi thôi mà? Không cần phải tổ chức đâu, đừng lãng phí tiền. Đợi đến khi ông bà nội bảy mươi tuổi, chúng ta lại mời khách."
Lam Mạt biết nguyên chủ ở nhà này như một nàng công chúa nhỏ, ai cũng yêu thương cô.
Mỗi lần có người đến thăm ông bà nội, hoa quả và đồ bổ dưỡng mà họ mang đến, một nửa đều vào bụng nguyên chủ.
Tô Mệ giải thích: "Nhưng mẹ đã nói với ông bà ngoại rồi, tối ngày kia họ sẽ đến ăn cơm."
"Mẹ, nếu ông bà ngoại muốn đến thì cứ để họ đến, còn đồng nghiệp thì con không mời đâu. Bây giờ ai cũng khó khăn, con mời họ đến ăn cơm, họ lại tưởng con muốn lợi dụng họ, muốn nhận quà của họ thì sao? Nói ra cũng không hay."