Lại thêm trong phòng phát hiện ra hương mê tình, mọi đầu mối đều chỉ thẳng về phía Thủy Ngâm Thiền.
Con phế vật đó chắc là tự biết mình không xứng với Nhị hoàng tử, nên mới chuyển mục tiêu sang Vân gia tiểu tử, mới có màn kịch hôm trước.
Tứ trưởng lão càng nghĩ càng thấy nhục nhã, hận không thể lập tức đuổi cái thứ mất mặt ấy ra khỏi Thủy phủ!
Ngũ trưởng lão đang định nói thêm, thì gia chủ Thủy Mặc Miễn đột nhiên đứng bật dậy, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm về phía cửa.
Khí thế!
Lại là khí thế của một trung cấp Đại Huyền sư!
Thủy Mặc Miễn hiện tại cũng chỉ mới bước chân vào cảnh giới trung cấp Đại Huyền sư được năm năm, còn người đến rõ ràng đã ở cảnh giới này từ lâu, e rằng chẳng bao lâu nữa sẽ đột phá lên cao cấp Đại Huyền sư!
Đây là một cao thủ đủ sức sánh ngang với thái thượng trưởng lão Thủy gia!
Thủy Mặc Miễn không dám chậm trễ, lập tức đích thân ra đón. Mấy vị trưởng lão khác cùng đám hậu bối mang chữ Nhạc cũng vội vàng đi theo ra ngoài.
Mọi người đều không chút nghi ngờ, người tới ắt hẳn là người của Nhị hoàng tử!
Thủy Mặc Miễn đang định cúi đầu hành lễ, nào ngờ người tới lại là một tiểu cô nương chỉ chừng mười lăm mười sáu tuổi, nhất thời sững người.
Tiểu cô nương đi phía trước ngẩng cao đầu, ưỡn thẳng ngực, tựa như một con khổng tước kiêu ngạo. Nhưng nàng quả thật có tư cách để kiêu ngạo như vậy. Không chỉ dung mạo xinh đẹp diễm lệ, tuổi còn nhỏ mà huyền khí đã tu luyện tới bát tinh Huyền Đồ.
Trên đại lục Ngân Xuyên, những người lấy huyền khí để tu luyện Huyền Võ đều được gọi là Huyền giả. Cấp bậc Huyền giả từ thấp đến cao lần lượt là: Huyền Đồ, Huyền Sĩ, Huyền Sư, Huyền Tướng, Huyền Vương, Huyền Hoàng, Huyền Đế, Huyền Thánh.
Bởi số người dưới cấp Huyền Sĩ quá đông, nên được chia theo tinh cấp, tổng cộng chín tinh. Chỉ khi đột phá lên Huyền Sĩ mới được xem là thật sự bước chân vào con đường lớn của Huyền Võ. Từ đó về sau mới phân thành cấp thấp, trung cấp, cao cấp và cao cấp đỉnh phong.
Tuy số người ở cấp Huyền Đồ rất nhiều, nhưng cô gái này tuổi còn nhỏ đã đạt tới bát tinh Huyền Đồ. Phóng mắt khắp Vân Thủy quốc, cũng xem như một hậu bối có thiên phú cực cao!
Phía sau nàng còn có một nam tử trung niên thân hình vạm vỡ đi theo.
Luồng khí thế Đại Huyền Sư bá đạo vừa rồi hiển nhiên là do nam tử trung niên này phát ra.
Trác Vân Nhã Nhi vừa nhìn thấy mấy người trước mặt, trong mắt thoáng hiện một tia khinh miệt, nhưng nhờ được dạy dỗ tử tế, rất nhanh đã giấu đi.
Nữ tử xinh đẹp như hoa khẽ mỉm cười với Thủy Mặc Miễn, khách khí nói: “Chắc hẳn vị tiền bối này chính là gia chủ Thủy gia. Vãn bối là Ngũ công chúa Trác Vân Nhã Nhi. Trên đường có chút chậm trễ, khiến chư vị tiền bối phải đợi lâu.”
Trong lòng Thủy Mặc Miễn có phần không vui.
Tuy Thanh thành chẳng thể sánh với Hoàng thành, chỉ là một nơi nhỏ bé, nhưng dù sao Thủy gia cũng là thế gia đứng đầu Thanh thành. Hơn nữa người của Thủy gia, bởi vì... một vài nguyên do, lại càng có quan hệ rất gần gũi với hoàng thất. Thế mà Nhị hoàng tử không đích thân tới thì thôi, giờ lại còn sai một tiểu nha đầu miệng còn hôi sữa thay mình đến đây.
Trác Vân Ế Thiên rõ ràng chẳng hề coi toàn bộ Thủy gia ra gì!
Trác Vân Nhã Nhi nhìn ra sự không vui trong lòng Thủy Mặc Miễn, bèn cười nói: “Vốn dĩ nhị ca định tự mình tới đây, nào ngờ giữa đường lại gặp một con linh thú Hỏa Tông Sư năm trăm năm tuổi. Nhị ca muốn khế ước con súc sinh ấy làm tọa kỵ, nên mới bị chậm chân, không thể đến được.”