Nhắc mới nhớ, Dạ Chiêu trước đó hình như cũng từng nói vậy, chỉ là lúc đó hắn đang bận đối phó Cức Dịch Đằng, không chú ý lắm.
Hắn không biết là do khế ước hay là thái độ của mọi người trong nhóm trò chuyện, đối với Dạ Chiêu cũng có một loại tín nhiệm không tên.
Hơn nữa, trong lời nói của những người khác, Cố Minh Hi nhận ra bọn họ đều vô cùng tôn sùng Dạ Chiêu, cho nên... Dạ Chiêu hẳn là rất mạnh.
Nhưng Dạ Chiêu hiện tại chỉ còn lại một hư ảnh ngày càng nhỏ đi.
Có lẽ, Dạ Chiêu liên kết với hắn không chỉ đơn thuần là thấy hắn đáng thương, muốn giúp hắn thoát khỏi tình trạng trước đó, mà là cũng cần sự giúp đỡ nào đó.
Hắn mở mắt ra, nghiêm túc nhìn về phía Dạ Chiêu: “Dạ Chiêu, ngươi có phải gặp rắc rối gì không? Có gì ta có thể giúp không?”
Dạ Chiêu có chút bất ngờ chạm phải ánh mắt của Cố Minh Hi.
Tên này, thật đúng là... nhạy bén bất ngờ.
Y cười một cái: “Ngươi đó, bây giờ cứ lo giải quyết tốt vấn đề của chính mình đi, muốn giúp được ta còn sớm lắm.”
Nhịp tim Cố Minh Hi loạn một nhịp.
Gương mặt kia của Dạ Chiêu thật sự là có sức sát thương quá lớn.
Hắn dời mắt đi, ồ một tiếng.
“Ta hiểu rồi.” Cố Minh Hi nghiêm túc cam kết: “Ta sẽ cố gắng, nếu có chỗ nào cần đến ta, ngươi cứ trực tiếp nói cho ta biết.”
“Yên tâm, ta liên kết với ngươi cũng không phải làm việc thiện, chỗ nào dùng được ngươi tự nhiên sẽ nói.” Dạ Chiêu ném lại câu này, bóng dáng liền biến mất không thấy.
Cố Minh Hi đã quen với Dạ Chiêu lai vô ảnh đi vô tung, nhưng trong khoảnh khắc này vẫn có chút hụt hẫng.
Quả nhiên, lực sát thương của gương mặt kia vẫn quá lớn.
Hắn ôm ngực.
Chắc chỉ là ảo giác thôi nhỉ?
Gió đêm yên tĩnh hơi lạnh, thổi qua giữa những tán lá cây, lay động ngọn tóc thiếu niên đang nằm giữa cành cây, cuốn đi tâm sự thiếu niên.
Gió đêm xuyên qua y phục rách nát, thấm vào vết thương trên da thịt.
Cố Minh Hi rùng mình một cái.
Ngày hôm sau.
Lúc Cố Minh Hi trở về, tình trạng trông có vẻ hơi tệ.
Yến Ly vừa đúng lúc chuẩn bị ra ngoài nhìn thấy Cố Minh Hi lảo đảo, cả người đầy máu còn tưởng mình nhìn nhầm.
Có điều, mặt nạ trên mặt Cố Minh Hi vẫn là cái hôm qua hắn thấy thiếu gia bán chịu cho Cố thiếu gia, Cảnh Vân Thành vốn không có thứ như vậy.
Cố thiếu gia là khách của thiếu gia, Yến Ly không thể bỏ mặc.
Vẫn tiến lên đỡ lấy Cố Minh Hi bước chân phù phiếm, có chút lo lắng: “Cố thiếu gia, ngươi không sao chứ?”
“Không sao.” Giọng nói Cố Minh Hi mềm nhũn, chính mình cũng cảm thấy lời này chẳng có sức thuyết phục gì.
Yến Ly lại tin: “Vậy thì tốt, ta đưa ngươi về nghỉ ngơi trước.”
Cố Minh Hi quỷ dị im lặng trong chớp mắt.
Trước đó hắn còn cảm thấy thị vệ này của Tả Yển dường như chu đáo hơn tên Tả Yển kia nhiều, bây giờ xem ra đều là ảo giác cả.
Hắn lắc đầu: “Đưa ta đi gặp thiếu gia nhà ngươi trước đã.”
Tóm lại, cứ giao dịch tinh thể hệ Mộc với Tả Yển trước đã rồi nói sau.
Tinh thể sức mạnh hệ Mộc có không ít lợi ích đối với việc tu luyện Mộc Hệ Linh Mạch.
Nhưng hắn hiện tại còn đang nợ nần, thứ này giữ trong tay lâu, Cố Minh Hi lo lắng mình sẽ trực tiếp dùng mất.
Đến lúc đó hắn lại phải trở về tình trạng nghèo rớt mồng tơi rồi.
“Được.”
Yến Ly cũng không nhiều lời, trực tiếp đồng ý.
Giao dịch giữa chủ tử và Cố thiếu gia hắn không hiểu lắm, nhưng hắn biết mình nên làm gì.
Tả Yển nhìn thấy Yến Ly đỡ Cố Minh Hi đi vào thì nhíu mày.
Sao vậy, dạo này hai người này tiếp xúc có phải hơi nhiều không?
Y có chút khó chịu, biểu hiện rõ ngay trên mặt: “Cố thiếu gia, hôm qua ngươi chẳng lẽ là ra ngoài săn bắn hả?”
Thực ra, theo đạo đãi khách bình thường, bây giờ y nên hỏi thăm tình hình sức khỏe Cố Minh Hi thế nào, sắp xếp người đi nghỉ ngơi mới đúng.
Nhưng Tả Yển chưa bao giờ cảm thấy mình là người biết suy nghĩ cho người khác.
Cố Minh Hi gật đầu: “Đúng vậy.”
Tả Yển cạn lời: “...”
Thảo nào lại chật vật như vậy.
Linh mạch của Cố Minh Hi bị phế rồi, tin tức này đã truyền khắp cả Cảnh Vân Thành.
Trước đó y cảm giác được trong cơ thể Cố Minh Hi vẫn còn một chút sức mạnh, đại biểu cho thực lực của hắn không thụt lùi, nhưng cảm giác đó hiện tại đã hoàn toàn biến mất.
Cố Minh Hi lúc này, dù nhìn thế nào cũng giống hệt người không thể tu luyện.
Lại nhìn bộ dạng rách rưới trên người hắn, nghĩ cũng biết hôm qua chắc là đã trải qua một trận khổ chiến.
Y thậm chí có chút đồng cảm với Cố Minh Hi, nhưng lời nói ra vẫn không dễ nghe lắm: “Vậy ngươi có săn được con mồi nào không?”
Yến Ly có chút khó hiểu, sao cảm thấy cảm xúc của thiếu gia hơi kỳ quái?
“Nhờ phúc.” Cố Minh Hi đầu óc choáng váng, nghi ngờ mình e là trúng gió rồi, không rảnh chú ý những lời này của Tả Yển là có ý gì, chỉ dựa vào bản năng gật đầu: “Ta tìm được cái này.”
Hắn lấy ra tinh thể hệ Mộc.
“Đây là tinh thể sức mạnh?” Tả Yển không thể tin nổi nhìn thứ trong tay Cố Minh Hi.
Tuy nói ma vật đến cấp hai đều sẽ ngưng tụ ra tinh thể sức mạnh, nhưng thứ này cũng không phải hàng đầy đường.
Ở Thiên Hà Thành có lẽ là vậy, nhưng đối với Cảnh Vân Thành không đáng chú ý lại xa xôi hẻo lánh chỉ là thành trì phụ thuộc này, tinh thể sức mạnh tuyệt đối được coi là đồ tốt.
Hơn nữa, cho dù là ở Thiên Hà Thành, giá trị của tinh thể sức mạnh cũng sẽ không giảm đi.
Đặc biệt là tinh thể sức mạnh mang các loại thuộc tính thì càng hiếm hơn.
Tinh thể sức mạnh trong tay Cố Minh Hi không tính là lớn, chỉ bằng móng tay, nhưng bên trong tản ra Huyền Lực hệ Mộc nồng đậm, là tinh thể sức mạnh hệ Mộc hàng thật giá thật.
Xem ra chuyến đi này của Cố Minh Hi quả thật thu hoạch không nhỏ.
Có điều, ánh mắt Tả Yển rơi trên người Cố Minh Hi, nhìn bộ dạng chật vật này của hắn, bỗng nhiên lại cảm thấy thu hoạch này cũng là hắn xứng đáng được nhận.