Lồng Giam Tình Ái

Chương 4

Trước Sau

break

Như vậy cũng tốt, cô đỡ phải hao tâm.

"Cô gái kia ra sao?"

"Không ổn lắm, bị thương phần đầu, bác sĩ nói cho dù có cấp cứu được cũng không chắc chắn có thể lấy lại được ý thức." Kha Nhụy tạm dừng hai giây, "Sếp, vẫn... cứu chứ?"

Cả lúc lâu không nhận được câu trả lời, Kha Nhụy lại gọi một tiếng: "Sếp."

Anh Hiền từ từ nói chuyện: "Bảo bác sĩ là nên làm gì thì cứ làm, đã điều tra rõ hoàn cảnh cô ấy chưa?"

Kha Nhụy thở hắt một hơi, khôi phục lại giọng điệu ngày thường để báo cáo: "Tên cô ấy là Phó Chi, người Giang Châu, bố mẹ đều đã mất, chỉ còn lại một người anh trai. Phó Chi chưa tốt nghiệp cấp ba đã đến Kinh Châu là người mẫu, nghệ danh là Anna, đã từng chụp vài trang bìa tạp chí, chỉ mới quen biết Lục Hiên được một tuần. Hiện tại anh trai cô ấy cũng ở bệnh viện, chỉ biết được em gái mình gặp tai nạn giao thông.

"Thái độ nhà họ Lục như nào?"

"Từ lúc đi vào bệnh viện cho tới bây giờ, chưa hề mở miệng hỏi qua một câu."

Xem ra là tính không quan tâm đến.

"Sắp xếp luật sư Vương soạn thảo một bản thỏa thuận giữ bí mật, chuẩn bị xong thì đến đón chị cùng tới bệnh viện, không cần gọi tài xế, em lái xe, càng ít người biết chuyện này càng tốt."

"Vâng thưa sếp."

Cúp máy, sau lưng vang lên một giọng nói trong trẻo mát lạnh: "Chị ba, chị không nên cứu cô ấy."

Sống lưng Anh Hiền ớn lạnh, xoay người nhìn về phía cửa phòng.

Người đến là Anh Thận, con thứ năm của nhà họ Tưởng, đứa con riêng Tưởng Chấn mang về từ bên ngoài. Năm đó chính vì sự xuất hiện của cậu ta mới khiến cho mẹ ruột của cô và Anh Tề là Trần Phong hoàn toàn chết tâm, kiên quyết dứt khoát ly hôn.

Vẫn luôn có tin tức đồn đãi rằng, mẹ ruột của Anh Thận là một vị Ảnh hậu tam kim (*) nào đó. Đối với chuyện lần này, nó chỉ là một chuyện tầm thường nhợt nhạt giữa Tưởng Chấn và vị Ảnh hậu đó, lâu ngày rồi mọi người cũng quên đi tin đồn về người phụ nữ má thắm môi son này. thế nhưng cùng với ngày tháng Anh Thận lớn lên, nét mặt của cậu ta càng lúc càng giống với vị Ảnh hậu kia.

(*) Tam kim ví dụ gồm: Kim Mã, Kim Kê, Kim Chung. Ba giải thưởng điện ảnh hàng đầu. 

"Anh Thận, sao em lại ở đây?"

Anh Thận giơ cao chiếc cốc trong tay, "Đưa cà phê cho chị." Cậu ta biết thói quen của cô, đúng sáu giờ thức dậy, việc đầu tiên rời giường chính là uống cà phê. Cậu ta ở dưới lầu chờ đến sáu giờ cũng chưa thấy bóng dáng cô, nên dứt khoát lên lầu xem sao.

"Em nghe thấy hết rồi."

Anh Thận phóng khoáng gật đầu: "Tối hôm qua là em biết rồi, động thái của anh tư lớn như thế, rất khó để không biết đến." Cậu ta biết cô lo lắng chuyện gì bèn nói: "Những người khác đều không ở nhà, bố không về, dì Đỗ đưa em trai về nhà mẹ đẻ, chỉ có em ở đây."

Anh Hiền âm thầm thở phào.

Anh Thận lặp lại lần nữa: "Chị ba, chị không nên cứu cô ấy."

Tất nhiên cô biết chỉ cần Phó Chi tỉnh dậy thì có bao nhiêu phiền phức, cho nên vào lúc Kha Nhụy hỏi có cứu hay không cô đã do dự lâu như vậy.

Anh Hiền rũ mắt, hàng mi rậm che chắn con ngươi, lờ mờ khó bề phân biệt, "Cứu một mạng người hơn xây bảy tầng tháp."

Câu thanh niên lại cười: "E là trong nhà có mỗi mình chị suy nghĩ như vậy." Cậu ta chỉ mới mười chín tuổi, đường nét khuôn mặt vẫn còn tồn tại chút ít ngây thơ, lúc nở nụ cười càng khó phân biệt rõ giới tính.

"Cà phê ở đây, lạnh rồi thì chị đừng uống, xuống lầu em pha lại cho chị." Căn dặn hai câu, Anh Thận đặt cốc xuống rồi rời đi.

Nhìn bóng lưng cao gầy kia, Anh Hiền bất chợt nhớ lại khung cảnh lần đầu gặp cậu ta vào mười mấy năm trước.

Anh Thận năm tuổi mới được Tưởng Chấn đón về, Trần Phong nổi cơn tam bành, buông ra lời nói tuyệt đối không giúp kẻ khác nuôi con hoang. Trong nhà không có ai bằng lòng để ý đến cậu ta, cậu ta cứ im hơi lặng tiếng ngồi trên sofa ở sảnh ngoài. Cô nhìn thấy cậu ta đáng thương, ngoắc gọi cậu ta đến ăn trái cây, cậu bé nhảy xuống khỏi sofa chạy đến kéo tay cô.

Kể từ đó Anh Thận bám riết lấy cô, về lâu về dài, hai người còn giống chị em ruột hơn cô với Anh Tề.

Hiện tại, tới cả Anh Thận cũng đã phát triển thành người nhà họ Tưởng "Hợp tiêu chuẩn"...

Ngoài cửa phòng, chiếc đèn chùm cỡ đại bằng thủy tinh rọi thẳng từ tầng ba xuống sảnh tầng một, gạch lát nền bằng đá cẩm thạch phản chiếu ánh sáng chói lọi, lộng lẫy nhưng vô hồn. Ánh sáng rực rỡ giống như một cái miệng đầy răng sắc nhọn, nuốt chửng từng người sống trong nhà họ Tưởng.

Tay chân nổi lên từng cơn ớn lạnh không thể diễn tả bằng lời, Anh Hiền không muốn nhìn nữa, ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ.

*

Chưa đầy một giờ đồng hồ, Kha Nhụy lái xe xuất hiện, đón cô đi thẳng đến bệnh viện.

"Sếp, cô Phó cũng từ phòng phẫu thuật đưa ra ngoài rồi, bây giờ ở ICU, bác sĩ cũng không thể nắm chắc là người kia có thể tỉnh dậy hay không."

"Anh trai của cô ấy như thế nào?"

"Không ồn ào cũng không khóc lóc, ngoại trừ hỏi thăm bác sĩ tình hình ra sao thì không lên tiếng nữa."

Kha Nhụy vừa nói vừa đưa cho cô một tập tài liệu, bên trong là đủ mọi tài liệu chi tiết về Phó Chi, một trang giấy đã khái quát một cuộc đời của cô ấy: Thiếu nữ không bằng lòng với cuộc sống tầm thường nơi thị trấn nhỏ, muốn dùng nhan sắc để ra ngoài kiếm sống, đến Kinh Châu rồi mới phát hiện ở đây dùng nhan sắc chẳng phải chuyện hiếm lạ.

Anh Trai Phó Thành của cô thì tuyệt nhiên lựa chọn một con đường khác hoàn toàn:  Mười tám tuổi nhập ngũ, một năm sau thi đậu vào trường quân đội, tốt nghiệp rồi tham gia vào đội xung kích báo tuyết, đã tham gia không ít những nhiệm vụ nguy hiểm. Trong nhiệm vụ rút lui khỏi nam Sudan, do anh nhiều lần qua lại trong khu vực chiến đấu giải cứu hơn hai mươi thường dân Trung Quốc nên anh được tặng bằng khen hạng nhất.

Người như thế này, vốn nên ở trong quân đội để từng bước thăng chức mới đúng, nhưng năm ngoái anh lại lựa chọn rời quân ngũ, gia nhập vào công ty vệ sĩ cá nhân, trở thành một nhân viên vệ sĩ.

Nhìn gương mặt góc cạnh đường nét rõ ràng trên tấm hình, Anh Hiền cứ cảm thấy quen mắt, nhưng lại không nhớ ra là đã gặp ở đâu rồi. Khi cô bước vào hành lang bệnh viện, từ xa đã nhìn thấy tấm lưng như thước của người kia, kí ức bị đè nén thoáng cái cuồn cuộn xuất hiện.

Lại là anh, vệ sĩ của cô ŧıểυ thư nghiện ma túy.

Nghe thấy tiếng bước chân, Phó Thành cũng trước tiên nhìn người đi tới. Hai cô gái trẻ một trước một sau xuất hiện, người đi phía sau mặc một chiếc áo sơ mi trắng bằng lụa và một chiếc váy màu hồng, bước đi với tốc độ chậm.

Nhìn cô không quá hai mươi bốn hai mươi lăm tuổi, ăn mặc vô cùng đoan trang, không thấy già dặn, chỉ là hiếm thấy có người trẻ tuổi nào ăn mặc như vậy.

Phó Thành cau mày. Anh đoán không ra hai người này đến là vì chuyện gì, nhưng nhất định không phải đến để an ủi.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc