Kim Ốc Tỏa Ngọc

Chương 49

Trước Sau

break

Chàng ta đang nghĩ làm cách nào để vãn hồi hình tượng của mình trước mặt Cố Tuế An.

Lúc này, Thanh Huyền đẩy cửa bước vào và đi đến trước mặt Mộ Hành Tắc: “Thế tử, thuộc hạ đã bảo tiểu nhị chuẩn bị bữa tối rồi ạ.”

“Ừm.” Mộ Hành Tắc lười nhác đáp một tiếng, không quay đầu lại mà tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ. Thanh Huyền cũng nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, chẳng có gì để xem cả.

Thế tử nhà y cứ thất thần kể từ khi trở về vào buổi chiều. Xem ra chuyện xảy ra vào chiều nay ảnh hưởng rất lớn đến Thế tử.

Cũng phải thôi, tính cách của Thế tử vốn dĩ rất kiêu ngạo, nay lại mất mặt trước mặt cô nương mình thầm mến, chắc chắn phải buồn bực một thời gian rồi.

Tuy nhiên, y nghĩ đến tin tức vừa nghe được ở dưới lầu, đoán chừng nói ra xong thì Thế tử sẽ không thể ngồi yên được nữa.

“Thế tử, thuộc hạ vừa rồi ở tầng một của quán trọ nghe thấy có người bàn tán rằng Phủ Thừa tướng trong bảy ngày tới sẽ tổ chức lễ cập kê cho tiểu thư nhà bọn họ.” Y đã biết cô nương mà công tử nhà mình thích là tiểu của Phủ Thừa tướng.

Quả thật là môn đăng hộ đối với công tử nhà y.

Nghe những lời này, cơ thể của Mộ Hành Tắc bỗng chốc ngồi thẳng dậy, sắp đến sinh thần của nàng rồi ư?

Nghĩ đến việc hiện tại mình không có món quà nào đáng giá, chàng ta liền không thể ngồi yên nữa.

“Đi dạo một chút.”

“Thế tử, người vẫn chưa dùng bữa tối.” Thanh Huyền nhìn bóng lưng gấp gáp của Thế tử liền lên tiếng nhắc nhở.

“Không ăn nữa.”

Thanh Huyền cảm thấy cạn lờn. Y vẫn muốn ăn mà, lẽ ra nên đợi ăn xong bữa tối rồi hãy nói với Thế tử thì hơn.

Thế là xong rồi, ngay cả rau xanh cũng không được ăn nữa. Thanh Huyền khóc không ra nước mắt mà bước theo sau.

Buổi tối

Phủ họ Tạ nằm ở phố Đông của Kinh đô.

Trong thư phòng.

Tạ Vân Đình ngồi sau chiếc bàn rộng lớn, vẻ mặt không có biểu cảm gì, đang lắng nghe ám vệ báo cáo.

“Thưa Đại nhân, chiều nay Cố cô nương đã nhận lời đi du ngoạn hồ Minh Nguyệt cùng Mộ Thế tử. Khi chia tay, cả hai người đều tươi cười rạng rỡ và trò chuyện rất vui vẻ ạ.”

“Trò chuyện rất vui vẻ?” Tạ Vân Đình hờ hững hỏi lại.

“Vâng… vâng ạ.” Ám vệ không hiểu sao lại cảm thấy lạnh sống lưng.

Tạ Vân Đình im lặng một lúc, rồi nói “Ngươi lui xuống đi.”

“Vâng.” Ám vệ đáp một tiếng rồi lui ra ngoài.

Tạ Vân Đình nhìn những công vụ trước mắt, cảm thấy hơi khó xử lý.

Chàng đứng dậy đi đi lại lại, rồi đi đến bên cạnh cửa sổ. Lúc này bên ngoài cửa sổ đã tối đen như mực, trăng khuyết treo cao trên trời, những ngôi sao lấp lánh trong đêm, và lặng lẽ quan sát mọi thứ trên mặt đất.

Chàng hơi ngưỡng mộ sự dũng cảm của Mộ Hành Tắc, thích thì có thể theo đuổi mà không hề e ngại. Nhưng chàng thì không được, chàng đang gánh vác tiền đồ và tương lai của toàn bộ gia tộc họ Tạ.

Chàng vẫn nhớ lần đầu tiên gặp Cố Tuế An là ở Thái Thanh Quan. Tiểu cô nương mặc chiếc váy lụa màu hồng, đang quỳ trên bồ đoàn mà cầu nguyện.

Không biết đã ước nguyện điều gì, khuôn mặt nhỏ nhắn tràn đầy vẻ thành kính.

Sau đó nàng ấy xin được quẻ, không biết là quẻ gì. Dù sao thì chàng thấy nàng ấy sau khi rời khỏi chỗ Đại sư giải quẻ – Liễu Không – liền lộ ra vẻ mặt thất vọng, muốn khóc không dám khóc.

Nhìn nàng như vậy khiến người ta vô cùng thương xót.

Lúc đó, chàng đi cùng mẫu thân đến Thái Thanh Quan để tìm Quan chủ của Thái Thanh Quan.

Đợi khi chàng bước ra khỏi phòng Quan chủ thì thấy cô nương kia tươi cười rạng rỡ, đang đùa nghịch với mèo con trong quán, cứ như thể vẻ mặt muốn khóc của tiểu cô nương vừa nãy chỉ là ảo giác của chàng vậy.

Sau này, lần nữa gặp lại nàng ấy là khi thấy nàng ấy ở cùng với Thái tử.

Hóa ra nàng ấy chính là Thái tử phi đã được chỉ định từ trước của Thái tử, nữ nhi của Cố Thừa tướng.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc