Kim Ốc Tỏa Ngọc

Chương 47

Trước Sau

break

Sau đó chàng ta bước nhanh về phía khoang thuyền, nhìn bước chân có vẻ hơi lộn xộn.

Cố Tuế An ngẩn ra, rồi ngước nhìn bóng lưng cao lớn và thẳng tắp của chàng thiếu niên trẻ tuổi, mái tóc đen buộc cao bay bay theo gió.

Tầm mắt của nàng lướt xuống dưới, phát hiện vành tai trắng trẻo của đối phương lúc này đỏ ửng lên, giống hệt như quả hồng nướng chín vừa rồi, chín đỏ thật đấy.

Hả?

Không phải chứ!

Tai đỏ đến mức này sao?

Chỉ vì vừa nãy nắm tay nàng một chút, mà chàng ta lại ngượng ngùng đến vậy?

Chẳng phải các chàng trai thời cổ đại đều sớm trưởng thành sao, dù chưa cưới thê tử thì những người có chút gia sản cũng đã tìm thông phòng cho con cái của mình mà.

Xem ra Mộ Hành Tắc này vẫn là một chàng thiếu niên thuần khiết à, chậc chậc chậc!

Mấy người Tứ Hỷ luôn theo dõi cô nương nhà mình. Lúc đầu thấy cô nương không kéo nổi cần câu, Chiêu Hạ định tiến đến giúp, nhưng chưa kịp tới nơi thì Mộ công tử đã giúp cô nương kéo cá lên rồi.

Chiêu Hạ đứng bên cạnh trừng mắt vô cảm nhìn tay của Mộ Hành Tắc, trong lòng thầm nghĩ có nên bẻ gãy cánh tay này hay không.

“Con cá này to quá, cô nương thật là giỏi!” Tứ Hỷ ngồi xổm dưới sàn nhìn con cá với vẻ mặt hào hứng.

Ngay cả Xuân Lan – người vốn có vẻ mặt chín chắn – cũng không nén được nụ cười rạng rỡ.

Thanh Huyền đứng một bên với vẻ mặt không thể tin được, người vừa rồi hoảng hốt bỏ chạy kia có phải là Thế tử kiêu ngạo và tự phụ nhà mình không. Y cảm thấy sắp không nhận ra Thế tử nhà mình nữa rồi.

Cố Tuế An tận hưởng lời khen của fan cuồng Tứ Hỷ, nàng ôm lấy mặt với vẻ hớn hở: “Cũng tạm thôi, chỉ lợi hại bình thường thôi.”

Lúc này, Mộ Hành Tắc – người vừa đi tìm chủ thuyền lấy thùng gỗ – đã quay lại. Giờ đây vẻ mặt của chàng ta đã bình tĩnh, hoàn toàn không còn chút luống cuống nào như lúc nãy.

“Cố cô nương, cái thùng gỗ này có thể hơi nhỏ, nhưng chủ thuyền chỉ có thùng kích cỡ này thôi, đành phải tạm dùng vậy.”

“Ồ, không sao, đựng được là được rồi.” Cố Tuế An nói, nhưng ánh mắt lại không kìm được mà nhìn về phía tai của Mộ Hành Tắc.

Lúc này vành tai đó đã trở lại màu sắc bình thường, chỉ là vẫn còn hơi phớt hồng mà thôi.

Mộ Hành Tắc cảm nhận được ánh nhìn chăm chú của Cố Tuế An, khuôn mặt của chàng ta suýt chút nữa lại nóng lên, chàng ta liền vội vàng che giấu bằng cách ngồi xổm xuống và cho con cá vào thùng.

Trong thùng đã có nước, con cá vừa vào thùng không kìm được mà quẫy mạnh, nhưng thùng quá nhỏ, nó cũng không quẫy được nữa.

Cố Tuế An nhìn con cá, nghĩ đến chuyện mình vừa bị bắn nước đầy mặt, liền mỉm cười rạng rỡ nói với Xuân Lan: “Xuân Lan, tối nay bảo Vương ma ma hầm con cá này nhé, ta muốn uống canh cá.”

“Vâng, thưa cô nương.”

Lúc này Cố Tuế An ngửi thấy mùi thơm ngọt của khoai lang, mắt nàng sáng lên: “Khoai lang này chắc chín rồi, Mộ công tử, ngươi có muốn thử một chút không.”

Mộ Hành Tắc cũng ngửi thấy mùi hương này, chàng ta lập tức gật đầu.

Mấy người chủ tớ lại quây quần ngồi xuống quanh bàn.

“Khoai lang nướng này thật thơm.” Tứ Hỷ vừa ăn vừa tấm tắc khen.

Khi đang ăn, Cố Tuế An chợt nhìn thấy khóe miệng của Mộ Hành Tắc, không nhịn được mà phì cười.

Mộ Hành Tắc cảm nhận được Cố Tuế An đang nhìn mình cười, chàng ta cũng không nhịn được mà cười theo: “Cố cô nương có chuyện gì vậy?”

Chẳng lẽ là nàng đột nhiên cảm thấy chàng ta tuấn tú phi thường, bị chàng ta mê hoặc rồi sao?

Nói thật là ngoại hình của chàng ta vẫn khá thu hút các tiểu cô nương, hồi ở Giang Nam đã có nhiều tiểu cô nương tỏ ý muốn lấy lòng chàng ta đấy.

Cố Tuế An chỉ chỉ vào khóe miệng mình.

Đôi mắt hoa đào của Mộ Hành Tắc ngay lập tức mở to, Cố cô nương… đây là ý gì?

Trái tim của chàng ta không kìm được mà đập loạn xạ.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc