Nam chính trong truyện là Thái tử Đại Ung Lý Trọng Yến, người đầy tham vọng và chỉ quan tâm đến quyền lực cùng giang sơn.
Còn nữ chính Nguyễn Lưu Tranh ở hiện đại là giám đốc điều hành của một công ty lớn, vô tình xuyên không thành con gái thất lạc bên ngoài của Tĩnh Viễn Hầu.
Khi Thái tử ra ngoài dẹp loạn thì bất ngờ bị thương dẫn đến ngất xỉu, khi đó đã được nữ chính nhặt về cứu chữa.
Người ta thường nói, đàn ông ven đường không nên nhặt về, nhẹ thì đau lòng tổn thương, nặng thì tan cửa nát nhà, rõ ràng nữ chính vẫn là ít đọc tiểu thuyết.
Trong thời gian nam chính dưỡng thương, Nguyễn Lưu Tranh bị con trai của Thứ sử Ký Châu quấy rầy, muốn nạp nàng ta làm thiếp.
Nguyễn Lưu Tranh đương nhiên là không đồng ý, lúc đó nàng ta còn chưa được Hầu phủ nhận về, mặc dù việc kinh doanh của bản thân có chút khởi sắc, nhưng theo thứ tự Sĩ, Nông, Công, Thương, thì địa vị của thương nhân là thấp kém nhất. Ở thời cổ đại không có nhân quyền, việc chống lại quan phủ quyền quý vẫn rất khó khăn, vì vậy nữ chính muốn trốn khỏi Ký Châu.
Còn nam chính vì muốn báo ơn nên đã điều tra rõ thân thế của nàng ta, sau đó đưa nàng ta về kinh thành nhận tổ quy tông, trùng hợp là gia đình đó cũng họ Nguyễn, ngay cả họ cũng không cần đổi.
Sau đó nữ chính ở kinh thành liên tục nâng cấp đánh quái, vả mặt các loại nam phụ nữ phụ độc ác khác.
Chính sự khác biệt của nàng ta đã khiến bao công tử nơi kinh thành say mê, tôn nàng ta như nữ thần trong lòng.
Nàng ta còn dùng những kiến thức hiện đại mà mình biết để giúp đỡ nam chính, giai đoạn đầu giúp nam chính tranh giành ngôi vị, giai đoạn sau giúp nam chính thống nhất thiên hạ.
Nếu kết thúc như vậy thì tốt rồi, thế mới đúng là truyện giải trí chứ.
Thế nhưng nam chính Lý Trọng Yến trong cuốn sách này lại là kiểu người đa nghi đến cực điểm, đúng chuẩn một “tên chó” khó chiều bậc nhất.
Giai đoạn đầu căn bản không tin tưởng nữ chính, còn không ngừng lợi dụng nàng ta.
Sau khi hành hạ nữ chính suốt mấy trăm chương, cuối cùng nàng ta cũng quyết định rời đi trong đau lòng. Mãi đến lúc ấy nam chính mới nhận ra nữ chính quan trọng đến nhường nào. Sau hàng chục chương nam chính đau khổ theo đuổi lại nữ chính, thì cuối cùng bọn họ cũng đạt được cái kết HE.
……
Cố Tuế An chỉ có thể nói, đầu óc yêu đương quả nhiên là không phân biệt thời đại.
Nhưng dù nữ chính bị ngược ở giữa chừng thì vẫn có một cái kết tốt đẹp.
Còn nàng thì thảm hơn.
Nàng xuyên không thành Cố Tuế An – biểu muội của nam chính – cũng trùng tên trùng họ với nàng ở thời điện đại. Cố Tuế An là đệ nhất mỹ nhân của Đại Ung, bề ngoài mong manh yếu đuối và dễ bị bắt nạt, nhưng thực chất lại là một người vô cùng giả tạo.
….
Nàng ấy từ nhỏ đã thầm yêu biểu ca Thái tử của mình, mong ước lớn lên sẽ gả cho Thái tử, nhưng Thái tử luôn coi Cố Tuế An là muội muội.
Sau khi nữ chính xuất hiện, Cố Tuế An lo sợ biểu ca Thái tử bị cướp mất, nên đã vu khống hãm hại nữ chính đủ kiểu, khiến nữ chính phải chịu không ít khổ sở khi nam chính còn chưa nhận ra tình cảm của mình.
Giai đoạn sau, khi nam chính đã tỉnh ngộ, đương nhiên là giúp nữ chính vả mặt nữ phụ giả tạo Cố Tuế An này.
Chứng kiến biểu ca ngày càng quan tâm Nguyễn Lưu Tranh, Cố Tuế An trở nên phát điên.
Nàng ấy liên kết với nhân vật phản diện đâm sau lưng nam chính, muốn giết chết nam chính, chủ yếu là theo chủ nghĩa bản thân mình không có được thì người khác cũng đừng hòng có.
Cuối cùng, điều đó khiến nhà họ Cố bị tịch thu tài sản và lưu đày, còn Cố Tuế An cũng chết trên đường lưu đày.
Nghĩ đến cái kết của nguyên chủ trong cuốn sách này, Cố Tuế An thở dài một hơi.
Tỳ nữ Tứ Hỷ đứng bên cạnh quạt thấy cô nương nhà mình mặt mày ủ rũ, không khỏi hỏi: “Cô nương đột nhiên thở dài làm gì vậy, có phải nóng quá không, nô tỳ đi lấy ít nước đá đặt bên cạnh nhé.”