Mộ Hành Tắc nhướng mày cười một tiếng: “Mộ mỗ quả thật không phải người kinh đô, nhà ở Giang Nam. Lần này vào kinh chủ yếu là để thăm hỏi bằng hữu.” Nói xong, chàng ta còn liếc nhìn Tạ Vân Đình một cái để ra hiệu.
Sắc mặt của Tạ Vân Đình nhàn nhạt, không nói lời nào.
“Thì ra Mộ công tử là người Giang Nam, phong cảnh Giang Nam tú lệ, đúng là một nơi tốt.” Cố Nguyên Triều nghe vậy liền càng thêm nghi ngờ đối phương có khả năng chính là Khang Định Vương Thế tử, nhưng vì đối phương chưa tiết lộ thân phận nên huynh ấy cũng không hỏi thêm nữa.
Cố Tuế An nghe đến Giang Nam thì hơi ngẩn người. Ông bà ngoại của nàng ở thời hiện đại cũng sống ở Giang Nam, cứ đến kỳ nghỉ là nàng lại thích đến đó chơi. Nàng cực kỳ yêu thích những cây cầu nhỏ, dòng nước chảy và mái ngói xám tường trắng ở nơi đó.
Không biết Giang Nam thời cổ đại trông sẽ như thế nào, thật muốn được tận mắt thấy.
Nhưng rồi nàng lại nhớ đến giao thông chết tiệt ở thời cổ đại, liền cảm thấy nản lòng. Thôi vậy, nàng vẫn là đừng tự tìm khổ cho mình nữa thì hơn.
Mộ Hành Tắc với đôi mắt hoa đào chứa ý cười: “Trước đây ta luôn cảm thấy Giang Nam tốt hơn kinh đô, nhưng giờ ta mới nhận ra kinh đô mới là nơi nhân tài kiệt xuất, đất đai linh thiêng. À, phải rồi….” Chàng ta đổi giọng, đôi mắt đen láy sáng ngời như bầu trời sao nhìn về phía Cố Tuế An, rồi nhẹ nhàng cười nói: “Cố cô nương lần trước về phủ có tìm đại phu khám chưa, thân thể còn gì đáng ngại không?”
Cố Tuế An hoàn hồn lại, nghe lời này liền ngẩng đầu nhìn về phía Mộ Hành Tắc, rồi khẽ mỉm cười: “Đa tạ Mộ công tử quan tâm, thân thể của ta không có gì đáng ngại.”
Nói xong câu đó, nàng lại nhìn về phía hai người nam nhân ở đối diện rồi tiếp tục: “Tạ đại nhân, Mộ công tử, hôm đó thực sự phải đa tạ hai vị rất nhiều. Ngoài việc mời hai vị dùng bữa hôm nay, Cố phủ chúng tôi cũng chuẩn bị một chút lễ vật mọn, hy vọng hai vị sẽ thích.”
Cố Nguyên Triều lấy ra hai hộp gỗ được chạm khắc tinh xảo, đưa hộp dài hơn cho Tạ Vân Đình, và hộp ngắn hơn cho Mộ Hành Tắc.
“Việc gì phải khách sáo như vậy, hôm đó ta đã nói rồi, đó chỉ là trách nhiệm của ta mà thôi.” Tạ Vân Đình nhìn hộp gỗ, vẻ mặt có chút bất đắc dĩ.
“Tạ Vân Đình nói không sai, đối với ta thì đó cũng chỉ là một chuyện nhỏ nhặt mà thôi.” Mộ Hành Tắc cũng bày tỏ ý từ chối tương tự.
“Ta hiểu ý của hai vị, nhưng Tuế Tuế là bảo bối của cả nhà ta. Hai vị đã cứu Tuế Tuế thì chính là ân nhân của Cố gia chúng ta. Chỉ là một chút lễ vật mọn thôi, hai vị cứ nhận lấy đi.” Cố Nguyên Triều nói.
Cố Nguyên Triều đã nói như vậy, nên Tạ Vân Đình và Mộ Hành Tắc cũng không từ chối nữa.
Mộ Hành Tắc mở hộp gỗ ra, nhìn thấy bên trong đặt một con dao găm, toàn thân đen tuyền, được chế tạo từ Huyền Băng, khí lạnh tỏa ra áp người. Hai mắt của Mộ Hành Tắc sáng rực lên, chàng ta không kìm được mà khen ngợi: “Dao tốt!”
Nói xong, chàng ta liền không nhịn được mà lấy nó ra. Ánh nắng xuyên qua bậu cửa sổ của gian phòng sang trọng chiếu lên con dao găm, phản chiếu một vầng hào quang. Ngón cái của chàng khẽ chạm vào, liền xuất hiện một vết máu.
“Con dao găm này là do cha ta ngẫu nhiên có được khi còn trẻ, mấy năm nay vẫn luôn được đặt ở nhà. Mộ công tử có võ nghệ phi phàm, chắc chắn sẽ thích con dao găm này.” Cố Nguyên Triều nói.
“Đương nhiên rồi, ta rất thích!” Mộ Hành Tắc nở một nụ cười rạng rỡ.
Tạ Vân Đình rũ mắt cũng mở hộp gỗ ra, bên trong đặt một cuộn tranh. Chàng ấy chậm rãi mở cuộn tranh ra, ngay sau đó đáy mắt xẹt qua một tia kinh ngạc, đó lại là tác phẩm gốc của Nguyên Thu Đại Sư. Tuy rằng cảm xúc của chàng ấy xưa nay luôn kín đáo không bộc lộ ra ngoài, nhưng khóe miệng hơi nhếch lên vẫn cho thấy tâm trạng của chàng ấy cực kỳ tốt.